Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gió sau cơn mưa Chương 10:

Cài Đặt

Chương 10:

Chỉ còn ba tháng nữa là kỳ thi đại học, và tôi đang cố gắng hết sức để ôn luyện. Sáng nào tôi cũng dậy từ sớm, đắm mình trong đống sách vở, không dám nghỉ ngơi. Mỗi khi nghĩ đến kỳ thi, tôi lại cảm thấy áp lực dâng trào, đôi lúc mệt mỏi đến mức chỉ muốn buông xuôi. Nhưng không được, tôi không thể để mình thất bại, tôi phải làm cho mẹ và Hạ Vũ tự hào.

Hôm nay, tôi lại ngồi trên chiếc ghế quen thuộc trong căn phòng học của mình, mắt bắt đầu mỏi vì nhìn vào sách cả buổi sáng. Chợt, dì Vân bước vào với một nụ cười tươi rói.

Ngay lúc đó, Hạ Vũ bước vào, trông anh có vẻ đã chuẩn bị từ trước. Anh đi lại gần tôi, nhìn tôi một lúc rồi thở dài. “Đừng cố quá, Minh Vy nghỉ một ngày sẽ không khiến em lùi lại đâu.”

Tôi vẫn đang bối rối, chưa muốn nghe lời, nhưng nhìn vào ánh mắt của họ, tôi không thể từ chối. Cuối cùng, tôi đành gật đầu. “Vậy… nghỉ một ngày nhé.”

Dì Vân vỗ tay hài lòng, rồi quay sang Hạ Vũ. “Hạ Vũ, chúng ta đi dạo cho thư giãn đi”

Hạ Vũ chỉ mỉm cười và gật đầu, rồi kéo tôi ra khỏi căn phòng học. “Đi thôi, Minh Vy. Hôm nay em phải thư giãn, không có lý do gì để từ chối nữa.”

Tôi chỉ kịp nhìn lại đống sách vở, rồi đành bỏ lại tất cả để đi theo họ. Cả ba chúng tôi bước ra ngoài và Hạ Vũ dẫn tôi đi dạo quanh khu phố gần đó. Dì Vân đi cạnh tôi, nói đủ thứ chuyện, từ việc quán bar có bao nhiêu khách cho đến chuyện mới mua một cây nấm ăn để thử. Chắc chắn là dì Vân muốn giúp tôi quên đi những căng thẳng học hành.

Hạ Vũ thì không nói gì nhiều, nhưng cái cách anh đi bên cạnh tôi khiến tôi cảm thấy thoải mái. Anh thỉnh thoảng nở một nụ cười phát ra tiếng khiến khung cảnh thật ấm áp.

Đến một công viên gần đó, dì Vân bất ngờ nhảy lên ghế đá, làm một động tác vũ đạo kỳ lạ. “Tôi vẫn có thể nhảy được đấy!” Dì hô hào.

Tôi và Hạ Vũ đều ngẩn người nhìn dì, rồi bật cười. Cảnh tượng dì Vân nhảy múa giữa công viên thật sự chẳng giống ai, nhưng chính điều đó khiến tôi cảm thấy vui vẻ và nhẹ nhõm hơn. Hạ Vũ nhìn tôi rồi nói nhỏ: “Thấy chưa? Đôi khi chỉ cần phát điên một chút cuộc sống sẽ không bị bó buộc.”

Chúng tôi cười đùa thêm một lúc rồi quay về quán bar. Hạ Vũ vừa bước vào đã ra hiệu cho Hạ Vân Triệt làm một ly nước trái cây cho tôi. Hạ Vân Triệt, với dáng vẻ mạnh mẽ và bộ đồ đen đầy hình xăm, nhìn tôi với ánh mắt hài hước.

“Ngày nghỉ thì phải có cái gì ngọt ngào, phải không?” anh ta cười, rồi đẩy ly nước về phía tôi.

Tôi nhìn vào ly nước cam, tự dưng cảm thấy như mọi mệt mỏi đã tan biến. Không khí trong quán bar hôm nay thật sự khác biệt, không còn là nơi đông đúc, ồn ào nữa mà là một không gian ấm áp và yên bình.

“Mej, anh Hạ Vũ, anh Vân Triệt cảm ơn mọi người,” tôi nói nhỏ, cảm nhận sự ấm áp từ họ.

Hạ Vũ nhìn tôi, nở một nụ cười ấm áp. “Người thì bé tí mà nói cảm ơn sao mà nhiều thế?.”

Tôi mỉm cười nhìn Hạ Vũ, rồi nhìn dì Vân, và cuối cùng là Hạ Vân Triệt, người luôn mang đến những giây phút vui vẻ cho tôi. Cả ba người họ đã cho tôi một ngày trọn vẹn, không có lo âu, không có áp lực. Chỉ có sự quan tâm và tình yêu thương thật sự.

Về phòng, tôi ngồi xuống chiếc giường của mình, nhìn vào cuốn nhật ký, và viết:

“Ngày hôm nay, tôi đã thực sự nghỉ ngơi. Những người xung quanh tôi đều mong tôi vui vẻ và khỏe mạnh. Và tôi nhận ra rằng, đôi khi nghỉ ngơi là cách tốt nhất để tiếp tục tiến về phía trước. Ba tháng nữa, tôi sẽ cố gắng hết sức. Nhưng hôm nay, tôi đã có những khoảnh khắc yên bình. Cảm ơn Hạ Vũ,mẹ và Hạ Vân Triệt.”

Ngày mai sẽ lại bắt đầu với những bài học, nhưng hôm nay, tôi đã có một ngày vui trọn vẹn

Chỉ còn ba tháng nữa là kỳ thi đại học, và tôi đang cố gắng hết sức để ôn luyện. Sáng nào tôi cũng dậy từ sớm, đắm mình trong đống sách vở, không dám nghỉ ngơi. Mỗi khi nghĩ đến kỳ thi, tôi lại cảm thấy áp lực dâng trào, đôi lúc mệt mỏi đến mức chỉ muốn buông xuôi. Nhưng không được, tôi không thể để mình thất bại, tôi phải làm cho mẹ và Hạ Vũ tự hào.

Hôm nay, tôi lại ngồi trên chiếc ghế quen thuộc trong căn phòng học của mình, mắt bắt đầu mỏi vì nhìn vào sách cả buổi sáng. Chợt, dì Vân bước vào với một nụ cười tươi rói.

“Minh Vy, hôm nay con được nghỉ một ngày mà sao vẫn cắm đầu vào sách vở thế” dì Vân nói

Tôi ngẩng lên nhìn dì, không thể tin vào tai mình. “Nghỉ? Nhưng… nhưng còn ba tháng nữa là thì rồi mà mẹ! Con không thể nghỉ được!”

Dì Vân khoanh tay lại, vẻ mặt kiên quyết. “Không thể học suốt được. Con nghỉ ngơi đi, không là đầu óc mụ mị hết bây giờ. Hạ Vũ cũng đồng ý mà.”

Ngay lúc đó, Hạ Vũ bước vào, trông anh có vẻ đã chuẩn bị từ trước. Anh đi lại gần tôi, nhìn tôi một lúc rồi thở dài. “Đừng cố quá, Minh Vy nghỉ một ngày sẽ không khiến em lùi lại đâu.”

Tôi vẫn đang bối rối, chưa muốn nghe lời, nhưng nhìn vào ánh mắt của họ, tôi không thể từ chối. Cuối cùng, tôi đành gật đầu. “Vậy… nghỉ một ngày nhé.”

Dì Vân vỗ tay hài lòng, rồi quay sang Hạ Vũ. “Hạ Vũ, chúng ta đi dạo cho thư giãn đi”

Hạ Vũ chỉ mỉm cười và gật đầu, rồi kéo tôi ra khỏi căn phòng học. “Đi thôi, Minh Vy. Hôm nay em phải thư giãn, không có lý do gì để từ chối nữa.”

Tôi chỉ kịp nhìn lại đống sách vở, rồi đành bỏ lại tất cả để đi theo họ. Cả ba chúng tôi bước ra ngoài và Hạ Vũ dẫn tôi đi dạo quanh khu phố gần đó. Dì Vân đi cạnh tôi, nói đủ thứ chuyện, từ việc quán bar có bao nhiêu khách cho đến chuyện mới mua một cây nấm ăn để thử. Chắc chắn là dì Vân muốn giúp tôi quên đi những căng thẳng học hành.

Hạ Vũ thì không nói gì nhiều, nhưng cái cách anh đi bên cạnh tôi khiến tôi cảm thấy thoải mái. Anh thỉnh thoảng nở một nụ cười phát ra tiếng khiến khung cảnh thật ấm áp.

Đến một công viên gần đó, dì Vân bất ngờ nhảy lên ghế đá, làm một động tác vũ đạo kỳ lạ. “Tôi vẫn có thể nhảy được đấy!” Dì hô hào.

Tôi và Hạ Vũ đều ngẩn người nhìn dì, rồi bật cười. Cảnh tượng dì Vân nhảy múa giữa công viên thật sự chẳng giống ai, nhưng chính điều đó khiến tôi cảm thấy vui vẻ và nhẹ nhõm hơn. Hạ Vũ nhìn tôi rồi nói nhỏ: “Thấy chưa? Đôi khi chỉ cần phát điên một chút cuộc sống sẽ không bị bó buộc.”

Chúng tôi cười đùa thêm một lúc rồi quay về quán bar. Hạ Vũ vừa bước vào đã ra hiệu cho Hạ Vân Triệt làm một ly nước trái cây cho tôi. Hạ Vân Triệt, với dáng vẻ mạnh mẽ và bộ đồ đen đầy hình xăm, nhìn tôi với ánh mắt hài hước.

“Ngày nghỉ thì phải có cái gì ngọt ngào, phải không?” anh ta cười, rồi đẩy ly nước về phía tôi.

Tôi nhìn vào ly nước cam, tự dưng cảm thấy như mọi mệt mỏi đã tan biến. Không khí trong quán bar hôm nay thật sự khác biệt, không còn là nơi đông đúc, ồn ào nữa mà là một không gian ấm áp và yên bình.

“Mej, anh Hạ Vũ, anh Vân Triệt cảm ơn mọi người,” tôi nói nhỏ, cảm nhận sự ấm áp từ họ.

Hạ Vũ nhìn tôi, nở một nụ cười ấm áp. “Người thì bé tí mà nói cảm ơn sao mà nhiều thế?.”

Tôi mỉm cười nhìn Hạ Vũ, rồi nhìn dì Vân, và cuối cùng là Hạ Vân Triệt, người luôn mang đến những giây phút vui vẻ cho tôi. Cả ba người họ đã cho tôi một ngày trọn vẹn, không có lo âu, không có áp lực. Chỉ có sự quan tâm và tình yêu thương thật sự.

Về phòng, tôi ngồi xuống chiếc giường của mình, nhìn vào cuốn nhật ký, và viết:

“Ngày hôm nay, tôi đã thực sự nghỉ ngơi. Những người xung quanh tôi đều mong tôi vui vẻ và khỏe mạnh. Và tôi nhận ra rằng, đôi khi nghỉ ngơi là cách tốt nhất để tiếp tục tiến về phía trước. Ba tháng nữa, tôi sẽ cố gắng hết sức. Nhưng hôm nay, tôi đã có những khoảnh khắc yên bình. Cảm ơn Hạ Vũ,mẹ và Hạ Vân Triệt.”

Ngày mai sẽ lại bắt đầu với những bài học, nhưng hôm nay, tôi đã có một ngày vui trọn vẹn

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc