Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hạ Vũ quay sang nhìn tôi. Lần đầu tiên, đôi mắt lạnh lẽo ấy chứa đầy một cơn bão tan hoang.
“Em biết không người ta bảo ba anh là anh hùng. Nhưng anh không cần một anh hùng. Anh chỉ cần một người cha.”
Tôi không nói gì. Nhưng trái tim tôi, như được ai đó lặng lẽ vá lại từng mảnh vụn.
Sáng hôm sau, tôi dậy muộn. Mở cửa phòng bước ra, đã thấy mùi thức ăn lan tỏa trong nhà. Dì Vân quay lại, mỉm cười:
“Con dậy rồi hả? Rửa mặt rồi ra ăn sáng đi, hôm nay dì nấu món con thích.”
Tôi gật đầu, bước đến gần.
Nhưng khi thấy bát cháo nóng được đặt ngay ngắn trên bàn, tay tôi khẽ run. Tự bao giờ tôi đã mong chờ điều này đến thế?
Tôi lặng lẽ kéo ghế ngồi xuống. Dì Vân ngồi cạnh, dùng khăn giấy chấm nhẹ mồ hôi trên trán tôi, giọng đầy lo lắng:
“Dạo này ôn thi có căng thẳng không? Nếu mệt thì nói với dì nhé, đừng cố quá.”
Và tôi không biết vì xúc động, hay vì cuộc nói chuyện hôm qua giữa tôi và Hạ Vũ đã phá bỏ đi vách ngăn cuối cùng giữa tôi và ngôi nhà này mà tôi ngẩng lên, vô thức trả lời:
“Dạ, con biết rồi mẹ.”
Tôi khựng lại ngay sau khi thốt ra. Muỗng cháo rơi xuống bát, đôi tay tôi siết chặt vạt áo. Cả gian bếp yên lặng trong vài giây.
Tôi lí nhí định sửa lại, nhưng dì Vân đã nắm lấy tay tôi, siết nhẹ. Giọng bà run run:
“Ừ, mẹ nghe rồi.”
Tôi không nói được gì. Chỉ biết gục mặt vào vai bà, lần đầu tiên sau mười tám năm sống trên đời tôi tự cho phép bản thân mình được yếu đuối.
Và ở bên kia cửa phòng, tôi biết có ai đó lặng lẽ đứng nghe, rồi quay người bước đi không cần nói gì nhưng tôi biết anh đang mỉm cười.
Có lẽ, tôi thật sự đã có một gia đình, một gia đình nhỏ của riêng tôi.
Sau bữa sáng hôm đó, không khí trong nhà trở nên nhẹ nhàng hơn, như thể một lớp sương mù dày đặc đã được xua tan. Dì Vân tiếp tục lo lắng dặn dò tôi học hành, trong khi Hạ Vũ vẫn giữ im lặng, nhưng ánh mắt anh lúc nào cũng hướng về tôi với một sự quan tâm rất đặc biệt, một sự dịu dàng không nói ra thành lời.
Những ngày sau đó, tôi thấy mình thay đổi. Tôi dường như không còn cảm thấy cô đơn như trước. Những ngày dài miệt mài ôn thi cũng không còn quá nặng nề. Tôi bắt đầu cảm thấy một thứ gì đó ấm áp trong lòng, giống như là một nguồn sức mạnh, giúp tôi bước qua mọi khó khăn.
Tôi bắt đầu dậy sớm hơn, tự pha cho mình một cốc sữa ấm rồi ngồi học nơi góc bàn nhỏ cạnh cửa sổ. Ánh nắng len qua khe rèm, chiếu lên trang vở những vệt sáng nhạt, khiến lòng tôi nhẹ tênh. Có những đêm, tôi nghe tiếng guitar khe khẽ từ phòng Hạ Vũ vọng ra anh không hát, chỉ lặng lẽ dạo khúc nhạc không lời như muốn gửi vào đó tâm tình. Tôi không dám mở cửa, chỉ tựa lưng vào tường, nhắm mắt lắng nghe, để âm thanh ấy xoa dịu những vết xước còn sót lại trong tim.
Dì Vân vẫn hay đặt một tờ giấy nhỏ ghi chú ở tủ lạnh hay bàn học : “Hôm nay có món con thích”, hay “Cố lên, mẹ tin con làm được”. Những dòng chữ ấy, đối với tôi, chẳng khác gì một liều thuốc chữa lành. Mỗi khi mệt mỏi hay muốn buông xuôi, tôi lại nghĩ đến họ người đã âm thầm trao cho tôi một chốn về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)