Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gió sau cơn mưa Chương 6:

Cài Đặt

Chương 6:

Tôi chưa từng nghĩ rằng, mình sẽ có những buổi sáng yên bình như thế này mặc dù thi thoảng mơ thấy ác mộng nhưng tôi đã không còn bị mất ngủ như trước. Nắng rọi qua khung cửa, ánh sáng mỏng manh phủ lên tấm chăn màu trắng. Ngoài sân, dì Vân đang tưới cây, tiếng nước rì rào hòa vào tiếng chim líu lo, như một khúc nhạc nhẹ nhàng.

Đã gần hai tuần kể từ ngày tôi rời khỏi ngôi nhà cũ nơi chỉ toàn là tiếng roi vọt và la hét. Giờ đây, mọi thứ quá êm đềm, đến mức khiến tôi sợ. Sợ rằng chỉ là giấc mơ, sợ rằng khi tỉnh dậy tôi lại quay về nơi tối tăm đó.

Dì Vân và Hạ Vũ không để tôi động đến bất cứ việc nhà nào kể cả nhưng việc nhỏ nhất. Bà chỉ nhẹ nhàng nói:

“Con học lớp 12 rồi, thi cử sắp đến. Lo học thôi, chuyện còn lại để dì lo.”

Tôi bối rối. Tôi đã chấp nhận sự đối tốt của hai mẹ con Hạ Vũ nhưng tôi không dám nhận lấy tôi không dám cho phép bản thân mình được thương yêu không phải vì họ không tốt mà vì tôi cho rằng bản thân tôi không xứng đáng.Nỗi ám ảnh quá khứ khiến tôi không thể hoàn toàn mở lòng, nó như một vách ngăn giữa tôi và ngôi nhà ấm áp này.

Thế rồi, một buổi tối, trời mưa rất to. Tôi học bài đến khuya, ánh đèn vàng hắt lên những trang vở đầy chữ. Hạ Vũ bước vào, đặt nhẹ lên bàn một cốc sữa ấm, không nói gì, rồi quay lưng định đi.

Tôi ngước lên nhìn anh, ngập ngừng, lần đầu tiên tôi dám hỏi thẳng anh:

“Anh tại sao lại giúp em?”

Anh dừng lại, đứng quay lưng về phía tôi rất lâu. Tôi tưởng anh sẽ bỏ đi. Nhưng rồi anh quay lại, ánh mắt dịu xuống:

“Vì tôi biết cảm giác bị bỏ lại một mình nó đáng sợ đến mức nào.”

Tôi siết chặt tay. Không hiểu vì sao, tim tôi đau nhói.

Anh bước đến gần, giọng trầm thấp:

“Không ai đáng bị như vậy cả. Em cũng không.”

Chỉ một câu nói ấy thôi, đủ để làm vỡ tan bức tường tôi cố dựng lên bấy lâu. Nước mắt tôi rơi xuống từng giọt, không kịp ngăn lại. Tôi quay mặt đi, che lấy khuôn mặt mình.

“Đừng khóc.” Anh nói, rồi đặt tay lên đầu tôi, nhẹ như đang vỗ về một đứa trẻ “Ở đây không ai làm em tổn thương nữa đâu.”

Hạ Vũ không rời đi, anh ngồi lại nói chuyện với tôi rất lâu, anh kể về ba anh người mà trước giờ chưa từng được nhắc đến.

Anh ngồi xuống cạnh tôi, đôi tay đan vào nhau đặt trên đùi, ánh mắt nhìn trân trân vào khoảng tối phía ô cửa sổ. Mưa vẫn rơi, từng giọt đập vào mái hiên như tiếng ai đang khóc.

“Em có biết không,” – giọng anh trầm thấp, khản đặc, “mùi khói cháy có thể ám trên da người suốt nhiều năm không?”

Tôi khẽ ngẩng lên. Gương mặt anh bị bóng đêm nuốt mất một nửa, nhưng nửa còn lại, đau đến lặng người.

Tôi không dám thở mạnh. Căn phòng như đông cứng lại.

“Ba bế mẹ ra, lúc ấy toà nhà đã sắp sập nhưng ông không bước tiếp. Ông đẩy mẹ ra ngoài rồi quay lại.”

Hạ Vũ rít một hơi, đôi tay anh siết chặt thành nắm đấm. Giọng nói run rẩy, như có ngọn lửa đang cháy ngược trong lồng ngực.

“ Tôi không hiểu. Tôi đứng đó, gào lên, van xin ba đừng đi. Nhưng ông không nghe. Đó là lần cuối tôi thấy ông.”

Anh gục đầu xuống, mái tóc rũ che khuất đôi mắt. Tôi không thấy anh đang khóc nhưng từng lời nói của anh, là nước mắt.

“Sau đó một khoảng thời gian dài mẹ tôi không cười nữa. Suốt một năm sau đó, bà không mở miệng lấy một câu. Chỉ ngồi trong căn phòng cũ, ôm bộ quần áo cháy dở của ba. Ban đêm, anh thường thấy bà lặng lẽ đốt từng que diêm nhìn lửa cháy rồi lại dập tắt.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc