Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Từ hôm chuyển đến nhà dì Vân, tôi bắt đầu sống trong một nhịp điệu lạ lẫm nhưng dịu dàng. Không còn tiếng chửi rủa, không còn ánh mắt ghét bỏ hay cơn đau âm ỉ sau mỗi trận đòn. Thay vào đó là giọng nói trầm ổn của Hạ Vũ, là bữa sáng ấm nóng mà dì Vân luôn chuẩn bị từ sớm.
Sau khi tôi hoàn toàn bình phục, tôi bắt đầu đi học lại
Trường không xa nhưng dì Vân nói sẽ đưa đón tôi cho đến trường. Tôi ngần ngại, nhưng không dám từ chối. Ánh mắt bà dịu dàng quá, tôi không nỡ từ chối. Ngày đầu quay lại lớp, tôi nép mình trong chiếc áo khoác rộng của Hạ Vũ, anh dúi cho tôi trước khi rời quán bar để về nhà nghỉ ngơi.
“Trông em như cây tăm, lạnh chết. Mặc vào đi.”
Tôi cúi đầu cảm ơn, khẽ mím môi. Từ hôm tôi về đây, Hạ Vũ vẫn như thế không hỏi nhiều, không nói nhiều, nhưng luôn biết cách khiến tôi cảm thấy ấm áp.
Buổi tối, sau giờ học, tôi ngồi ôn bài trong phòng. Tập đề thi thử của các năm trước được dì Vân mua về xếp gọn gàng trên bàn. Dì bảo: “Thi đại học là bước quan trọng, con cứ tập trung học .”
Hạ Vũ nhẹ nhàng xoa đầu tôi “ Không phải lo lắng gì hết, trượt cũng không sao tôi dư sức nuôi em”
Đáp lại anh là cú đánh từ dì Vân “ Phì phì, phỉ phui cái mồm, cái miệng này không nói được gì hay ho hết cả”
Hạ Vũ ôm đầu tỏ vẻ đau đớn liên tục kêu đau dù ai cũng biết cái đánh đó chẳng nhằm nhò gì so với anh. Tôi bật cười trước bầu không khí vui vẻ này, từ khi về đây nụ cười đã hiện hữu trên môi tôi nhiều hơn trước nhưng chính tôi cũng không nhận ra.
Tôi chưa từng được ai nói với mình những lời như vậy. Cũng chưa từng được phép mơ đến giảng đường đại học. Với tôi, ước mơ luôn bị đánh bật khỏi đầu bởi những tiếng tát và những câu mắng “con gái học nhiều để làm gì”.
Nhưng giờ thì khác rồi, họ cho tôi cảm giác an toàn, họ luôn nói tôi không phải gánh nặng mà là một bảo bối họ may mắn có được, họ đã kéo tôi khỏi cũng lầy tự ti giúp tôi dám đứng thẳng ngẩng cao đầu.
Một tối, sau khi học xong, tôi bước xuống bếp định lấy nước thì thấy Hạ Vũ đang rửa cốc. Anh vừa đi từ quán bar về, tay áo sơ mi được xắn lên cao, tóc rối nhẹ. Anh liếc nhìn tôi, rồi nhét vào tay tôi một hộp sữa nhỏ.
“Thức khuya đừng để đói. Thi rớt thì mất mặt tôi lắm.”
Tôi bật cười, lần đầu sau rất lâu. Cảm giác có người âm thầm đứng phía sau thật sự rất lạ. Vừa ấm, vừa khiến tôi muốn cố gắng hơn nữa.
Tôi khẽ hỏi: “Anh mở quán bar… bận lắm không?”
Anh gật đầu: “Cũng tàm tạm. Có hôm về sáng. Nhưng không sao, miễn có người chịu ngoan ngoãn học hành là đủ.”
Tôi nhìn xuống ly sữa trên tay, ngón tay siết nhẹ.
Tối hôm đó, tôi lại mơ thấy mẹ. Nhưng lần này, bà không đứng trong mưa nữa. Bà ngồi cạnh tôi, trên ghế đá, nắm tay tôi và khẽ nói: “Mẹ tự hào về con.”
Tôi giật mình tỉnh dậy. Không có mồ hôi lạnh, không có nước mắt. Chỉ là bàn tay dưới gối tôi, lần nữa, chạm phải một mảnh giấy gấp đôi.
“Thi rớt thì vẫn còn tôi em không phải sợ gì cả cứ tiến lên phía trước tôi luôn ở sau em.”
Tôi siết mảnh giấy trong tay, tim như có ai đang nhẹ nhàng sưởi ấm.
Tôi nghĩ, có lẽ mình đang sống. Lần đầu tiên trong đời tôi được sống đúng nghĩa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
