Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gió sau cơn mưa Chương 13:

Cài Đặt

Chương 13:

Cuộc đời tôi như một cơn mưa bất chợt, mưa rơi liên miên, âm thầm và dai dẳng, không thể ngừng lại. Có những khoảnh khắc, tôi không biết mình đang sống hay chỉ đơn giản là tồn tại, bơ vơ giữa những ồn ào không tên.

Khi một người bắt đầu lưu giữ hình ảnh của một ai đó trong lòng, chính là lúc họ đang dần mất đi, giống như một bức tranh mờ dần theo thời gian, cho dù tôi có cố gắng nhìn cho rõ.

Tôi không nhận ra, mãi cho đến khi mọi thứ đã xa vời, rằng đôi khi chúng ta yêu thương, nhưng cũng là lúc chúng ta bắt đầu xa cách mà không hay.

Cả nhà vẫn giữ thói quen cùng nhau ăn sáng vào buổi sáng không ai ngờ được ngày đó là ngày cuối cùng mà mẹ Vân còn có thể ngồi ở bàn ăn. Tôi nhớ rất rõ bữa sáng ấy, ánh sáng ban mai xuyên qua cửa sổ, nhẹ nhàng vương lên gương mặt mẹ.

Bà vẫn mỉm cười, khuôn mặt thanh thản, nhưng trong ánh mắt ấy tôi nhận ra sự khác biệt một nỗi lo lắng ẩn sâu mà bà không hề muốn thừa nhận.

Ngày hôm đó, mẹ Vân ra vườn tưới cây như mọi ngày, nhưng khi bà ngã quỵ xuống, tôi chỉ kịp nghe tiếng kêu thất thanh của Hạ Vũ trước khi tất cả đều chìm trong hỗn loạn. Chúng tôi đưa mẹ vào viện trong trạng thái hốt hoảng, trái tim tôi như thắt lại, chỉ cầu mong một điều: mẹ sẽ ổn.

Nhưng rồi bác sĩ nói ra những lời mà tôi không thể nào quên:

“Bà ấy bị suy tim nặng. Cơ hội sống rất mong manh.”

Người tôi như đờ ra, không thể tin vào tai mình. Mẹ tôi người luôn mạnh mẽ, luôn gánh vác mọi thứ trong gia đình giờ đây lại không thể chống chọi nổi với căn bệnh này sao?

Hạ Vũ không nói một lời, đứng trước cánh cửa kính, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, ánh mắt đỏ ngầu. Vân Triệt thì gọi điện cho một người quen ở bệnh viện. Tôi chỉ biết đứng đó, tim như có ai bóp nghẹt, ánh mắt hướng về phía giường bệnh mẹ Vân đang nằm

Trong những ngày nằm viện, mẹ không một lần phàn nàn, không một lần oán trách. Mẹ chỉ nói với tôi, khi tôi ngồi bên cạnh giường bệnh, tay nắm chặt tay mẹ:

“ Hạ Vũ, ba của con đến đón mẹ đi rồi”

Và rồi, mẹ ra đi trong vòng tay của chúng tôi, một cách rất nhẹ nhàng, như thể bà đã được giải thoát khỏi mọi đau đớn. Không có tiếng kêu, không có giằng co, chỉ có sự ra đi tĩnh lặng.

Cả nhà đều lặng im, không ai nói gì. Chỉ có tiếng mưa rơi nhẹ nhàng ngoài cửa sổ, như chia sẻ nỗi đau với chúng tôi.

Tối hôm đó, khi mọi thứ đã yên tĩnh, tôi tìm thấy một cuốn sổ nhỏ dưới gối mẹ. Đó là những dòng mẹ viết trong những tháng ngày cuối cùng:

“Hạ Vũ, con là niềm tự hào của mẹ. Mẹ tin con sẽ vững vàng khi không có mẹ bên cạnh. Con hãy nói chuyện nhiều hơn, đừng tự giữ nỗi buồn lại trong mình. Mỗi ngày được nhìn thấy con lớn lên. Mẹ xin lỗi vì đã bỏ con lại một mình nhưng ba con đã đợi mẹ ở dưới hoàng tuyền rất lâu rồi, mẹ phải xuống để đi tìm ông ấy. Mẹ xin lỗi con mẹ không phải người mẹ tốt nhưng mẹ rất hạnh phúc khi được làm mẹ của con.Mẹ yêu con

Minh Vy, con là ánh sáng trong cuộc đời mẹ. Mẹ không biết con sẽ sống ra sao nếu thiếu mẹ, nhưng mẹ mong con sẽ luôn mạnh mẽ.Không có mẹ ở bên con hay nói Hạ Vũ nấu ăn cho con, con nhớ ăn uống, nghỉ nghơi đầy đủ mẹ xin lỗi vì không thể bù đắp quá khứ của con mong con cả đời bình an. Mẹ yêu con

Hạ Vân Triệt, con là đứa trẻ của mẹ, không phải bằng máu mủ nhưng bằng tình yêu thương. Mẹ biết con luôn tự trách về cái chết của ba nhưng đó không phải lỗi của con. Con đã làm mẹ hạnh phúc khi có con ở bên cạch, mẹ sẽ luôn nhớ những ngày tháng con có ở bên, kiếp sau hay đến làm con của mẹ tiếp nha. Mẹ yêu con”

Những dòng chữ ấy như vết dao cứa vào tim tôi. Tôi không thể tin rằng mẹ đã ra đi, tôi không thể chấp nhận được sự thật này. Mẹ đã luôn là chỗ dựa của tôi, là người mà tôi nghĩ sẽ không bao giờ rời xa tôi. Nhưng giờ đây, tôi chỉ còn có thể ôm lấy ký ức về mẹ, nhớ về bà với tất cả tình yêu thương mà bà đã dành cho tôi.

Hạ Vũ ngồi bên tôi, anh im lặng, mắt đỏ hoe, lặng lẽ ôm lấy tôi, vỗ về tôi như chính mẹ Vân đã từng làm.

Hành động ấy như một sự trấn an, nhưng tôi biết, anh còn đau đớn hơn tôi gấp nhiều lần. Nhưng tôi cũng hiểu, mẹ Vân đã ra đi không phải vì bà muốn chúng tôi buồn bã. Bà đi với nụ cười trên môi và hơn hết bà mong tất cả chúng tôi sống tốt

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc