Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gió sau cơn mưa Chương 12:

Cài Đặt

Chương 12:

Kỳ thi đại học của tôi cuối cùng cũng diễn ra một cách suôn sẻ.

Sau khi thi xong, cả người tôi như mất hết sức lực, tôi về nhà ngủ liền một ngày một đêm khiến Hạ Vũ và mẹ Vân được một phe hoảng hốt

Một tuần sau, kết quả thi đại học cuối cùng cũng được công bố. Tôi ngồi cạnh mẹ Vân, Hạ Vũ và Hạ Vân Triệt trong phòng khách, chờ đợi. Hạ Vũ nhìn tôi với đôi mắt dịu dàng, anh biết tôi lo lắng đến mức nào, nhưng anh không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh tôi, tay vỗ về vai tôi.

Cuối cùng, khi bảng điểm được công bố, tôi run run mở máy tính lên. Mẹ Vân nắm lấy tay tôi, Hạ Vũ và Hạ Vân Triệt cũng chú ý từng động tĩnh của tôi. Tôi nhìn vào điểm số, cảm giác như mọi thứ xung quanh đều lắng xuống.

Khi nhìn thấy điểm số, tôi không thể tin vào mắt mình. Tôi đã vượt qua kỳ thi đại học, điểm số của tôi không chỉ đủ để vào trường, mà còn cao hơn rất nhiều so với những gì tôi từng nghĩ.

“Con đã làm được rồi.” Mẹ Vân ôm tôi thật chặt, ánh mắt rưng rưng, nhưng đầy tự hào.

Hạ Vũ cười nhẹ, ánh mắt anh ấm áp. “Em giỏi lắm, Minh Vy.”

Hạ Vân Triệt cũng mỉm cười, ánh mắt của anh rực rỡ như thể chính anh mới là người đạt điểm cao.

Tôi đã thành công đỗ vào trường đại học A mơ ước. Ngôi trường này chỉ cách nhà tôi có 4km nên tôi vẫn ở nhà. Ngày tôi nhập học mẹ Vân hết lời dặn dò nếu có khó khăn gì phải nói ngay với mẹ như thể tôi là đứa bé mới lên 3.

Tết năm nay, tôi cảm thấy như mình đã bước vào một cuộc sống mới. Một cuộc sống đầy đủ tình yêu thương và sự quan tâm. Dù chỉ là những ngày nghỉ ngắn ngủi, nhưng tôi đã được bao bọc trong vòng tay của một gia đình thật sự.

Tết năm nay, mọi thứ đều khác biệt. Chúng tôi không chỉ đón giao thừa cùng nhau, mà còn cùng nhau chia sẻ niềm vui lớn lao này. Cả gia đình quây quần bên nhau, cười đùa, trò chuyện. Không còn những lo âu, không còn sự cô đơn, chỉ có tình yêu thương bao quanh.

Khi đồng hồ điểm 12 giờ, cả nhà đứng dậy, Hạ Vũ nắm tay tôi, đưa tôi ra ban công. Chúng tôi nhìn bầu trời đầy sao, những pháo hoa sáng rực rỡ trên cao. Mẹ Vân và Hạ Vân Triệt cũng đứng bên cạnh, ánh mắt họ đều hướng về phía tôi, đầy tự hào.

“Chúc mừng năm mới, Minh Vy.” Hạ Vũ nói, đôi mắt anh ấm áp.

“Chúc mừng năm mới, con gái.” Mẹ Vân cũng cười, ôm tôi thật chặt.

Tôi nhìn họ, cảm thấy lòng mình tràn ngập hạnh phúc. Tết năm nay, tôi không chỉ đón một mùa xuân mới, mà còn đón một gia đình mới, một cuộc sống mới.

Ngày mùng một, tôi thức dậy muộn hơn mọi khi. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, trải dài trên nền nhà, mang lại cảm giác ấm áp. Mẹ Vân bước vào phòng gọi tôi xuống ăn sáng, .

“Dậy đi, con gái, xuống ăn sáng đi nào .” Mẹ Vân mỉm cười, ánh mắt dịu dàng và đầy yêu thương.

Tôi vệ sinh cá nhận rồi ngồi vào bàn ăn, cảm nhận sự ấm áp từ tô cháo, và cảm giác được yêu thương lần đầu tiên trong cuộc đời. Đây là bữa sáng đầu tiên tôi không phải vội vàng chạy đến trường, không phải lo lắng về những kỳ thi hay áp lực từ gia đình. Mọi thứ thật đơn giản và ấm áp.

Sau khi ăn xong, tôi ra ngoài sân vườn, nơi Hạ Vũ và Hạ Vân Triệt đang đứng nói chuyện. Vì là ngày tết nên Hạ Vân Triệt đã về nhà ở mấy ngày

Hạ Vũ mặc một chiếc áo khoác đen, vẻ ngoài lạnh lùng như thường lệ, nhưng đôi mắt anh lại chứa đựng sự dịu dàng.

Mẹ Vân nhìn anh, nở một nụ cười hạnh phúc. “Cảm ơn con trai, không cần phải khách sáo như vậy đâu.”

Mặc dù nói vậy, tôi thấy đôi mắt của mẹ Vân sáng lên. Anh không phải con ruột của mẹ, nhưng tình cảm giữa họ thật sự chân thành và ấm áp.

Nói rồi mẹ rút từ trong tui áo ra 3 phong bao lì xì đưa cho từng người một.

Cả nhà cùng nhau chuẩn bị bữa cơm Tết, mọi người quây quần bên nhau. Cảm giác gia đình chưa bao giờ gần gũi đến vậy. Tôi nhận ra rằng, dù không có mẹ ruột bên cạnh, nhưng tôi vẫn có một gia đình tuyệt vời. Họ yêu thương tôi và luôn bảo vệ tôi theo cách riêng

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc