Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngày tổ chức tang lễ, bầu trời vẫn không ngừng mưa. Cơn mưa ấy như chia sẻ nỗi đau của gia đình chúng tôi, như muốn xoa dịu những vết thương sâu hoắm trong trái tim từng người.
Tang lễ của mẹ được tổ chức trong sự im lặng, không có tiếng khóc thét đau đớn như những tang lễ thường thấy. Chỉ có sự lặng lẽ, nặng nề và những giọt nước mắt rơi xuống, hòa vào đất, để mẹ được an nghỉ. Những người thân, bạn bè gần xa đến viếng, họ cúi đầu trước linh cữu của một người phụ nữ mạnh mẽ, nhưng cũng vô cùng dịu dàng.
Hạ Vũ đứng ở phía sau, tay nắm chặt, nhìn vào di ảnh của mẹ. Anh không nói một lời nào, chỉ có đôi mắt đỏ hoe, chứa đựng biết bao đau khổ, bất lực. Cả gia đình chìm trong một không gian lặng lẽ, chỉ có tiếng mưa rơi vẫn đều đặn bên ngoài.
Năm tôi 18 tuổi tôi lại mất mẹ thêm một lần nữa, năm 22 tuổi Hạ Vũ cũng trở thành trẻ mồ côi.
Buổi tối hôm đó, khi mọi người đã ra về, chỉ còn lại chúng tôi trong căn nhà vắng lặng.Hạ Vân Triệt đứng ở cửa hút thuốc, Hạ Vũ ngồi bên tôi, tay nắm lấy tay tôi như để tôi cảm nhận được sự ấm áp, mặc dù anh cũng đang vật lộn với nỗi đau riêng của mình. Chúng tôi không nói gì, chỉ im lặng, vì đôi khi, trong những khoảnh khắc như thế này, lời nói chỉ làm tăng thêm sự trống vắng.
Mấy ngày sau, tôi bắt đầu cố gắng vực dậy, không chỉ vì mình, mà còn vì những lời dặn dò của mẹ. Mẹ đã nói với tôi rằng dù có đi đâu, mẹ sẽ luôn bên tôi. Dù mẹ đã ra đi, tôi không thể tiếp tục sống trong nỗi buồn triền miên. Mẹ muốn tôi mạnh mẽ, vậy thì tôi sẽ làm như thế.
Hạ Vũ cũng vậy, anh không nói ra, nhưng tôi thấy trong ánh mắt anh, có một sự kiên quyết. Anh không muốn để mẹ phải buồn thêm nữa. Anh bắt đầu quay lại với công việc ở quán bar, đôi khi tôi đến để học, nhưng trong không khí ồn ào của quán, chúng tôi luôn lặng lẽ chia sẻ những khoảng lặng khó tả. Cả hai dường như hiểu nhau mà không cần lời.
Thời gian trôi qua, tôi dần nhận ra, nỗi đau sẽ không bao giờ biến mất, nhưng nó sẽ dần trở thành một phần của cuộc sống. Tôi không thể tiếp tục sống trong quá khứ, trong nỗi mất mát. Mẹ đã dạy tôi sống mạnh mẽ, để có thể vượt qua mọi khó khăn. Và dù mẹ không còn ở bên, tôi vẫn cảm nhận được tình yêu thương của mẹ luôn hiện hữu trong tôi.
Hạ Vũ bắt đầu chia sẻ nhiều hơn với tôi, dù là những câu chuyện nhỏ nhặt về mẹ, hay những ký ức thời thơ ấu của anh. Anh không còn giữ khoảng cách như trước, mà bắt đầu tìm lại những phần con người cũ của mình. Tôi thấy anh cười nhiều hơn, dù là những nụ cười nhỏ, nhưng chúng có ý nghĩa. Chúng tôi không còn là những người xa lạ, không còn là những người sống trong bóng tối của nỗi buồn. Chúng tôi dần nhận ra rằng, cuộc sống vẫn tiếp tục, và tình yêu thương vẫn là thứ giúp chúng tôi bước đi
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
