Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Gió sau cơn mưa Chương 11:

Cài Đặt

Chương 11:

Ba tháng trôi nhanh như một cái chớp mắt. Dù không muốn nhưng ngày thi đại học cuối cùng cũng đến.

Buổi sáng hôm đó, khi ánh nắng chưa kịp len lỏi qua cửa sổ, tôi đã thức dậy với trái tim đập loạn nhịp. Cảm giác lo lắng, hồi hộp tràn ngập trong từng tế bào cơ thể. Dù tôi đã chuẩn bị rất lâu, từng ngày từng đêm, nhưng khoảnh khắc đối mặt với kỳ thi lớn nhất đời này, mọi sự chuẩn bị dường như không đủ để làm dịu đi cơn sóng trong lòng tôi.

Hạ Vũ đứng bên cửa sổ, nhìn tôi một cách im lặng. Anh không nói gì, chỉ đưa cho tôi một ly nước ấm và khẽ mỉm cười.

“ Ngoan, uống chút nước ấm cho bình tĩnh lại nào”

Tôi biết anh đang cố gắng an ủi tôi, nhưng câu nói của anh lại như một lời nhắc nhở rằng tôi phải tự mình đối mặt với thử thách này.

Mẹ Vân ở bên cạnh, nhanh nhẹn chuẩn bị cho tôi bữa sáng. Mẹ nhìn tôi với ánh mắt đầy lo lắng nhưng lại cố gắng tỏ ra vui vẻ. “Minh Vy, con ăn chút gì đi, để có sức mà làm bài nhé. Hạ Vũ đã chuẩn bị sẵn cho con đồ ăn mang theo rồi, đừng lo lắng quá.”

Rồi mẹ chạy nhanh đi thắp hương cầu xin tổ tiên phù hộ, trước kỳ thi một tháng mẹ Vân đã đi thắp hương không biết bao nhiêu chùa, Phật Tổ có lẽ cũng sắp thuộc số báo danh của tôi rồi.

Tôi cố ăn nhưng dạ dày thì vẫn trống rỗng, không sao nuốt nổi thứ gì. Hạ Vũ nhìn tôi một lần nữa, rồi nhẹ nhàng nói: “Đừng căng thẳng quá. Em đã làm tốt rồi. Chỉ cần bình tĩnh, làm hết khả năng của mình là đủ.”

Tôi không thể nói gì, chỉ khẽ mỉm cười. Mọi lời động viên của họ đều khiến tôi cảm thấy an tâm hơn một chút, nhưng sự căng thẳng vẫn không buông tha tôi.

Sau khi ăn sáng xong, chúng tôi cùng nhau lên xe, hướng về địa điểm thi.

Mẹ Vân ngồi phía trước, lo lắng lắm nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Hạ Vũ ngồi cạnh tôi, anh vẫn im lặng, nhưng tay anh không ngừng siết nhẹ tay tôi, như một cách thể hiện sự động viên không lời.

Cả quãng đường, tôi cứ ngồi im, ánh mắt dõi theo từng con đường, nhưng trong lòng tôi chỉ có một câu hỏi: Liệu tôi có thể làm được không? Liệu tôi có thể vượt qua được kỳ thi này, để không làm mọi người thất vọng?

Khi đến địa điểm thi, không khí có vẻ nặng nề. Các thí sinh đi lại vội vã, ánh mắt họ cũng đầy sự căng thẳng. Mẹ Vân nắm tay tôi, giọng bà vẫn đầy lo lắng: “Minh Vy, con phải bình tĩnh, nhớ những gì đã học. Cố lên nhé, mẹ tin con sẽ làm được.”

Hạ Vũ thì đứng bên cạch kiểm tra đồ dùng cho tôi, khi xác nhận tất cả đã đầy đủ thì anh quay sang tôi, ánh mắt anh ấm áp, dịu dàng hơn bao giờ hết. “Em là người mạnh mẽ, Minh Vy. Đừng quên rằng, dù kết quả thế nào, anh và mẹ luôn ở bên cạnh em.”

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi sự căng thẳng trong người. Tôi bước vào phòng thi với một chút lo âu, nhưng cũng mang theo trong mình tất cả những gì đã được chuẩn bị. Những lời động viên của Hạ Vũ và mẹ Vân vẫn văng vẳng trong đầu, giúp tôi cảm thấy nhẹ nhàng hơn.

Buổi thi đầu tiên trôi qua khá nhanh, và tôi cảm thấy mình đã làm khá tốt. Dù vẫn còn một chút hồi hộp, nhưng tôi tự nhủ mình đã cố gắng hết sức.

Khi ra khỏi phòng thi, tôi thấy Hạ Vũ và dì Vân đứng chờ tôi ở ngoài. Ánh mắt họ đều đong đầy sự lo lắng, nhưng khi tôi bước ra, mẹ Vân lập tức chạy đến ôm tôi thật chặt. “ Con làm bài thế nào, có ổn không?”

“Cũng khá tốt ạ”- tôi đáp

Ngày thi đại học, dù căng thẳng và mệt mỏi, nhưng cũng là một ngày tôi sẽ không bao giờ quên. Vì đó là ngày tôi biết rằng mình không đơn độc trên con đường này.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc