Chu Ngộ Lễ lại vì câu nói đột ngột này của cô mà khựng lại, ánh mắt nhìn cô mang theo vài phần dò xét.
“Anh nên đi đâu?”
Tang Niệm: “...”
Cô chớp chớp mắt, xóa ba chữ vừa gõ trên màn hình rồi đặt điện thoại xuống, khẽ lắc đầu:
“Không có gì.”
Chu Ngộ Lễ lẳng lặng nhìn cô vài giây rồi bước tới, đưa ly nước trong tay cho cô.
Tang Niệm nhìn ly nước được đưa tới thì giơ tay nhận lấy, là nước ấm.
Cho nên vừa nãy anh xuống lầu lấy nước cho cô sao?
“Cảm ơn.”
Chu Ngộ Lễ nhìn cô uống hết nước rồi cầm lại chiếc ly từ tay cô.
“Vừa nãy em đang nhắn tin với ai vậy?”
Trong lòng Tang Niệm khẽ động, anh nhìn ra điều gì rồi sao?
Nhưng trước đây, anh chưa bao giờ hỏi đến chuyện riêng tư của cô.
Hai người kết hôn ba năm, hầu như chưa từng cãi vã, thậm chí còn chưa từng to tiếng.
Mà cô cũng rất có chừng mực, cực kỳ hiếm khi hỏi đến chuyện riêng tư của anh.
So với những cặp vợ chồng kết hôn vì tình yêu, giữa bọn họ có thêm sự chừng mực và tôn trọng lẫn nhau.
Tang Niệm không muốn bán đứng bạn thân của mình, cô hơi không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Bởi vì cô luôn cảm thấy đôi mắt này của Chu Ngộ Lễ có thể nhìn thấu mọi thứ.
Vì vậy, cô khẽ lắc đầu: “Không có ai cả...”
Sớm tối chung sống suốt ba năm, Chu Ngộ Lễ rất hiểu người vợ này của mình.
Dịu dàng ngoan ngoãn, tiến thoái có chừng mực.
Hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn của một người vợ, một người con dâu.
Anh vẫn luôn rất hài lòng về cô.
“Cho anh xem điện thoại một chút.”
“Hả?” Tang Niệm đột ngột ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt kinh ngạc không hề che giấu.
“Anh... anh muốn xem điện thoại của em sao?”
Chu Ngộ Lễ thấy phản ứng của cô lớn như vậy, đôi mắt tròn xoe chợt mở to khiến cô trông hơi đáng yêu.
Cô vừa tắm xong, mái tóc dài búi củ tỏi, những sợi tóc ướt dính sát vào má. Lúc này cô trông giống hệt một con thỏ bị kinh hãi, bộc lộ trọn vẹn vẻ ngỡ ngàng.
Khóe môi mỏng của Chu Ngộ Lễ khẽ nhếch lên, giọng nói trầm thấp êm ái.
Không có vẻ uy nghiêm như thường ngày, ngược lại còn mang theo chút dẫn dụ.
“Anh không thể xem sao?”
Tang Niệm vẫn lắc đầu, điện thoại của cô chẳng có chút bí mật nào, đương nhiên là xem được.
Chỉ là...
Thấy anh đã đưa tay về phía mình, mặc dù giọng điệu của anh không quá mạnh mẽ,
nhưng rõ ràng là không xem không được rồi.
Cô cũng không biết phải từ chối anh như thế nào.
Sau một hồi giằng co, Tang Niệm đành đưa điện thoại cho anh.
“Mật khẩu.”
Tang Niệm khựng lại, lặng lẽ quay đầu đi, hơi ngại ngùng nói nhỏ một câu:
“Là ngày kỷ niệm ngày cưới.”
Ngón tay Chu Ngộ Lễ khựng lại, anh nhìn cô thật sâu rồi mở khóa điện thoại.
Đập vào mắt anh là một tràng tin nhắn do Hạ Dao gửi tới.
Tang Niệm từ từ cúi đầu nhắm mắt lại, trong lòng thầm niệm: Dao Dao, tớ xin lỗi cậu!
Lúc này Hạ Dao đột nhiên hắt hơi một cái, cô ấy xoa mũi tiếp tục gửi tin nhắn cho Tang Niệm.
Nhưng lần này là tin nhắn thoại.
Hạ Dao: “Niệm Niệm, sao cậu không trả lời tin nhắn của tớ vậy? Rốt cuộc Chu Ngộ Lễ có đang ở cùng cậu không? Anh ta sẽ không thực sự đi tìm tình cũ của mình rồi chứ?”
Nghe thấy câu nói được phát loa ngoài này, cuối cùng Tang Niệm cũng không thể tiếp tục giả làm đà điểu được nữa. Cô hơi căng thẳng đứng dậy khỏi giường, muốn giải thích vài câu thay cho bạn thân.
“Chuyện đó, Dao Dao cậu ấy cũng chỉ lo lắng cho em thôi, cậu ấy chỉ là sợ, sợ...”
Nói đến đây, Tang Niệm lại ấp úng. Nên nói thế nào đây?
Nói thật sao?
Chu Ngộ Lễ liếc nhìn cô, dùng ngón tay nhấn giữ nút ghi âm, gửi một tin nhắn thoại cho đối phương:
“Thời gian không còn sớm nữa, cô Hạ nghỉ ngơi sớm đi.”
Còn Hạ Dao ở đầu dây bên kia vẫn đang tiếp tục ghi âm. Thấy tin nhắn thoại đối phương gửi tới, cô ấy vội vàng dừng nói, ngón tay vừa buông ra thì tin nhắn đã được gửi đi.
Cô ấy lại vội vàng bấm mở tin nhắn thoại, nhưng khi nghe thấy giọng nói của Chu Ngộ Lễ truyền đến từ đầu dây bên kia, cô ấy sợ hãi đến mức buột miệng chửi thề một tiếng: "Vãi chưởng!", điện thoại cũng bị ném xa cả mét.
“Chu Ngộ Lễ?”
Nghĩ đến khả năng này, Hạ Dao lúng túng gãi đầu.
Mặc dù Hạ Dao đã bấm thu hồi, nhưng rõ ràng tay của Chu Ngộ Lễ còn nhanh hơn, anh đã bấm phát tin nhắn thoại trước cô ấy một bước.
Hạ Dao: “Niệm Niệm, Thành Niệm Yên và Chu Ngộ Lễ là thanh mai trúc mã, còn là mối tình đầu của nhau. Cậu nhất định phải giữ chặt chồng mình đấy, đừng để hai người bọn họ tình cũ không rủ cũng tới, nếu không đến lúc đó cậu sẽ trở thành trò cười đấy. Cho nên khoảng thời gian này, cậu ngàn vạn lần phải trông chừng chồng cậu cho kỹ, không thể để anh ta có cơ hội tiếp xúc riêng tư với Thành Niệm Yên. Ai mà biết hai người bọn họ có làm ra chuyện ngoại tình hay không. Người ta chẳng phải đều nói, thứ khiến người ta say mê buông bỏ không được nhất chẳng phải chính là ánh trăng sáng tìm lại được và mối quan hệ ngoài luồng sao...”
Sau khi tin nhắn của Hạ Dao phát xong, căn phòng chìm vào một sự tĩnh lặng kỳ dị.
Tang Niệm vừa lúng túng lại vừa căng thẳng.
Nói thật, bình thường cô rất ít khi bàn luận về những chuyện liên quan đến Thành Niệm Yên.
Anh có hiểu lầm gì không nhỉ?
Cô có cần phải giải thích một chút không?
Tang Niệm nhắm mắt lại, hít sâu một hơi. Cô cắn răng, vừa định mở miệng giải thích:
“Xin lỗi nhé, em...”
Cùng lúc đó, Chu Ngộ Lễ cũng chậm rãi lên tiếng:
“Anh và cô ta đã chia tay từ ba năm trước rồi. Chuyện cô ta ly hôn về nước anh cũng mới biết hôm nay, em không cần phải suy nghĩ nhiều.”
“Còn về ánh trăng sáng và mối quan hệ ngoài luồng, anh càng không có hứng thú.”
Trong lúc nói chuyện, Chu Ngộ Lễ đã đưa trả điện thoại cho cô.
Tang Niệm ngẩn người, ngơ ngác nhận lấy điện thoại, hơi mất tự nhiên nói:
“Em biết rồi, em cũng không nghĩ nhiều đâu...”
Chu Ngộ Lễ là người như thế nào, cô cũng coi như hiểu rõ.
Ôn hòa, giữ lễ nghĩa là sự tu dưỡng của bản thân anh, đạo lý chừng mực trong cách hành xử không ai có thể chuẩn mực hơn anh.
Cho nên dù cô biết Thành Niệm Yên ly hôn về nước, cho dù cô ta thực sự vì Chu Ngộ Lễ mà quay về.
Cô vẫn bằng lòng tin tưởng nhân phẩm của Chu Ngộ Lễ.
Sự giáo dục mà anh nhận được không cho phép anh làm ra những chuyện đánh mất thân phận và đạo đức.
Cho dù trong lòng anh vẫn luôn nhớ nhung Thành Niệm Yên, cô tin rằng anh cũng sẽ xử lý tốt mối quan hệ này.
Cho dù cuối cùng anh thực sự chọn cách "tình cũ không rủ cũng tới", thì đó nhất định cũng là chuyện xảy ra sau khi đã ly hôn với cô.
Chu Ngộ Lễ thấy cô rũ mắt, ngón tay cứ gõ gõ vào ốp lưng điện thoại.
Chung sống ba năm, anh rất hiểu một vài thói quen nhỏ của cô.
Đây là hành động cô chỉ làm khi căng thẳng.
Cô đang căng thẳng, nhưng cô căng thẳng chuyện gì chứ?
“Hoặc là em có gì muốn biết, bây giờ em đều có thể hỏi anh.”
Bất kể cô đang căng thẳng chuyện gì, với tư cách là một người chồng, anh đều có nghĩa vụ giải tỏa sự căng thẳng này cho cô.
Ánh mắt Tang Niệm khẽ động, chậm rãi ngẩng đầu nhìn anh.
Đôi mắt anh đen như mực, rất khó để người ta nhìn thấu suy nghĩ. Thế nhưng lúc này, trong con ngươi của anh lại phản chiếu rất rõ ràng dáng vẻ của cô.
Cuối cùng cô chỉ hỏi một câu không liên quan gì đến chuyện tối nay:
“Em bé... anh còn muốn có nữa không?”
Một câu nói tưởng chừng như chẳng liên quan gì, thậm chí là không đầu không đuôi.
Nhưng Chu Ngộ Lễ lại thông qua hiện tượng nhìn thấu bản chất của vấn đề.
Anh khẽ nhướng mày, đôi môi mỏng hơi nhếch lên một nụ cười không rõ ràng.
Xem ra người thật thà cũng biết vòng vo tam quốc.
“Đương nhiên rồi, nhưng nếu em thay đổi suy nghĩ...”
Tang Niệm lập tức thở phào nhẹ nhõm, không đợi anh nói hết câu đã lắc đầu nói:
“Suy nghĩ của em không thay đổi, em vẫn muốn sinh em bé. Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta ngủ sớm đi.”
Nói xong, cô xoay người lật chăn chui vào trong, kết thúc chủ đề này.
Cô không hỏi anh có ly hôn với mình không, càng không hỏi anh còn yêu Thành Niệm Yên không, có quay lại với cô ta không.
Nhưng cô đã nhận được câu trả lời mà mình mong muốn.
Nếu một người muốn chia tay cắt đứt quan hệ với bạn, thì sẽ không để lại mối lo về sau.
Mối lo duy nhất có thể tồn tại giữa bọn họ chỉ có thể là đứa con.
Tang Niệm kéo chăn đắp kín người, khóe môi không kìm được mà cong lên.
Chu Ngộ Lễ lẳng lặng nhìn cô một lúc lâu rồi mới nằm xuống bên cạnh. Sau khi tắt đèn, anh nhẹ nhàng ôm lấy eo cô.
Tang Niệm theo thói quen xoay người trong bóng tối, mặt đối mặt nép vào lòng anh.
Chu Ngộ Lễ cũng theo thói quen ôm lấy lưng cô, cằm khẽ tì lên đỉnh đầu cô.
Nói thật, lúc mới kết hôn, anh không quen lắm với việc ngày nào cũng phải ôm một người trong lòng.
Nhưng lâu dần, anh cũng quen rồi.
Anh hôn lên đỉnh đầu Tang Niệm, trầm giọng nói: “Ngủ ngon.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)