“Xoay người lại, nâng cao lên một chút nữa.”
Hơi thở ấm nóng của người đàn ông phả vào tai, mang theo hương gỗ thông bách thoang thoảng đặc trưng trên người anh.
“Không phải em nói muốn có con sao? Dừng lại thì sinh thế nào?”
“Có thể... đổi tư thế khác không?”
“Đổi tư thế? Em không thích tư thế này sao?”
Hai tay Tang Niệm bám chặt lấy ga giường dưới thân, những đường gân xanh trên mu bàn tay trắng ngần hơi nhô lên, có thể thấy cô đã dùng sức lớn đến mức nào.
“Em không có...”
“Nhưng tư thế này hình như dễ thụ thai hơn.”
Câu nói này khiến cô không có cách nào từ chối nữa.
Một màn ân ái ướt át kết thúc, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên bên tai cô:
“Tắm chung không?”
Tang Niệm nhắm nghiền hai mắt. Sớm đã cạn kiệt sức lực, bây giờ cô lười đến mức chẳng buồn động đậy.
“Không đâu, anh tắm trước đi.”
Người đàn ông không nói thêm gì nữa. Sau khi bước xuống giường, anh đắp chăn cho cô rồi mới xoay người đi vào phòng tắm.
Lúc này, điện thoại chợt vang lên.
Tang Niệm nhắm hờ mắt, thò cánh tay trắng ngần chi chít dấu hôn ra khỏi chăn, sờ soạng vài cái là tìm thấy điện thoại.
Cô hé mắt, thấy hai chữ ‘Dao Dao’ hiển thị trên màn hình liền bắt máy.
“Alo, Dao Dao.”
“Niệm Niệm, tình cũ của chồng cậu - Thành Niệm Yên về nước rồi!”
Nghe thấy cái tên này, Tang Niệm lập tức mở bừng mắt, chống tay ngồi bật dậy.
Hạ Dao ở đầu dây bên kia vẫn tiếp tục nói:
“Hơn nữa tớ còn nghe nói cô ta về nước là vì đã ly hôn rồi!”
“Ly hôn sao?” Tang Niệm khẽ lặp lại hai chữ này.
Hạ Dao ở đầu dây bên kia khựng lại vài giây rồi mới nghi ngờ hỏi: “Giọng cậu sao lại khàn thế? Cảm cúm à?”
Tang Niệm mím môi, hắng giọng: “Không có.”
“Dạo này thời tiết trở lạnh, cậu chú ý đừng để bị cảm. Mà này, cái cô Thành Niệm Yên đó ly hôn về nước, tớ e là tám chín phần mười nhắm vào chồng cậu đấy. Cậu phải giữ chồng cho kỹ vào, đừng để hai người bọn họ tình cũ không rủ cũng tới!”
Tình cũ không rủ cũng tới...
Tang Niệm lặng lẽ siết chặt điện thoại, đưa mắt nhìn về phía phòng tắm, ánh sáng trong đáy mắt dần tối lại.
Ba năm trước, cô bị bố mẹ ép đi xem mắt, nhưng không ngờ người gặp hôm đó lại là Chu Ngộ Lễ.
Đây là người mà cô chẳng dám mơ tưởng tới, càng là người mà cô đã âm thầm thích suốt nhiều năm.
Cô chưa từng nghĩ giữa bọn họ sẽ có bất kỳ sự giao thoa nào.
Mặc dù bọn họ học cùng trường trung học, thậm chí là cùng trường đại học. Nhưng cô thậm chí còn không chắc anh có nhớ đến một người như cô hay không.
Bởi vì mỗi lần nhìn thấy anh ở trường, bên cạnh anh luôn có một cô gái đi cùng.
Thành Niệm Yên.
Bọn họ là thanh mai trúc mã, gia thế cũng môn đăng hộ đối. Mặc dù thời trung học, hai người vẫn chỉ là bạn bè, nhưng tất cả mọi người đều ngầm hiểu rằng sau khi tốt nghiệp bọn họ sẽ ở bên nhau.
Chu Ngộ Lễ và Thành Niệm Yên lúc bấy giờ chính là cặp kim đồng ngọc nữ, là trời sinh một cặp trong mắt mọi người.
Bọn họ cũng không phụ sự kỳ vọng của số đông, sau khi lên đại học, hai người đã chính thức hẹn hò.
Chỉ là sau này, không biết vì lý do gì mà hai người lại chia tay.
Lúc nghe được tin đó, cô không cảm thấy có gì to tát. Cô biết bọn họ luôn như hình với bóng, tình cảm rất sâu đậm. Cho dù có chia tay thì nhất định cũng sẽ làm hòa.
Chỉ là kết quả lại có chút nằm ngoài dự đoán của cô. Bởi vì cuối cùng, thứ cô nghe được lại là tin tức Thành Niệm Yên sắp kết hôn với người khác.
Nhưng dẫu vậy, Tang Niệm cũng chưa từng nghĩ mình và Chu Ngộ Lễ sẽ xảy ra chuyện gì.
Vòng tròn xã hội của bọn họ vốn không cùng một đẳng cấp. Nhà họ Chu là danh gia vọng tộc quyền quý bậc nhất ở thành phố Kinh. Sản nghiệp của Chu thị trải rộng khắp toàn cầu, công việc làm ăn ngày càng phát đạt.
Còn nhà họ Tang ở thành phố Kinh ngay cả tầng lớp trung lưu cũng không tính tới. Bố mẹ cô đều là giáo viên bình thường, bọn họ vốn dĩ nên là hai đường thẳng song song.
Cho đến ngày hôm đó của ba năm trước, duyên phận đã hoàn toàn thay đổi cuộc đời cô.
“Anh Lâm, chào anh, tôi là Tang...”
Cô đứng dậy vừa định chào hỏi người mới đến, nhưng khi nhìn rõ đối phương là ai, cô hoàn toàn sững sờ.
Cái tên được cất giấu tận sâu trong đáy lòng suốt nhiều năm bất giác buột miệng thốt ra:
“Chu Ngộ Lễ...”
Chu Ngộ Lễ không hề bất ngờ khi cô biết mình. Suy cho cùng, ở thành phố Kinh, số người không biết anh cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
“Em đang đi xem mắt à?”
Lúc đó cả người cô đều ngơ ngẩn, trong mắt chỉ còn lại duy nhất hình bóng anh, chẳng thể chứa thêm ai khác.
Cô thành thật gật đầu: “Vâng, đúng vậy.”
“Vậy thật trùng hợp, anh vừa hay đang thiếu một người vợ, em thấy anh thế nào?”
Phản ứng của bản thân lúc đó, đến tận bây giờ cô vẫn còn nhớ rõ mồn một. Chấn động, không thể tin nổi.
Cảm giác đó giống như trúng giải độc đắc xổ số vậy, vừa không chân thực lại vừa đầy phấn khích.
Nếu như cô đã định sẵn phải kết hôn với một người mình không yêu, vậy tại sao không dũng cảm một lần chứ?
Ít nhất, Chu Ngộ Lễ cũng là người mà cô đã yêu thầm từ thuở thiếu thời.
Vì vậy, cô đã to gan đồng ý lời đề nghị của anh.
Cho dù sự kết hợp của hai người trong mắt người ngoài là vô cùng không xứng đôi, thậm chí còn khiến người ta kinh ngạc và khó hiểu, nhưng cô quả thực đã gả cho Chu Ngộ Lễ, trở thành mợ Chu mà ai ai cũng ngưỡng mộ.
Kết hôn ba năm, thực ra không ít lần cô nghe thấy những lời đồn đại về mình, Chu Ngộ Lễ và Thành Niệm Yên.
Có người nói Chu Ngộ Lễ cưới cô là vì Thành Niệm Yên đã gả cho người khác. Cũng có người nói Chu Ngộ Lễ cưới cô là vì trong tên cô cũng có một chữ ‘Niệm’.
Thậm chí còn có những lời khó nghe hơn, nói cô chủ động quyến rũ Chu Ngộ Lễ, lại nói trong tay cô nắm giữ điểm yếu của anh, cho nên Chu Ngộ Lễ mới không thể không cưới cô.
Chỉ là cô chưa từng bận tâm đến những lời thị phi này. Bởi vì cô hiểu rõ hơn ai hết, Chu Ngộ Lễ cưới cô không phải vì yêu cô.
Cô cảm thấy chỉ cần bản thân thích anh là đủ rồi. Bọn họ đã kết hôn, chỉ cần cô đủ chân thành, anh sẽ từ từ nhìn ra điểm tốt của cô, cũng sẽ chân thành đối đãi với cuộc hôn nhân này.
Ba năm qua, tuy không thể nói Chu Ngộ Lễ đối xử quá nhiệt tình với cô, nhưng anh cũng đã làm tròn trách nhiệm của một người chồng.
Kết hôn ba năm, anh ở bên ngoài không hề dính phải tin đồn thất thiệt nào, vô cùng chừng mực, ngay cả một mối tình qua đường để diễn kịch che mắt cũng chưa từng có.
“Niệm Niệm? Cậu có đang nghe tớ nói không đấy?”
Tang Niệm bừng tỉnh khỏi dòng hồi ức. Cô cụp mắt xuống, khẽ giọng nói:
“Trái tim của một người, cậu không thể nào trói buộc được đâu.”
Nếu như Chu Ngộ Lễ thực sự tình cũ khó quên, muốn gương vỡ lại lành với Thành Niệm Yên... Tang Niệm phát hiện ra cô vậy mà lại chẳng có chút biện pháp nào để ngăn cản.
Đến lúc đó, điều cô có thể làm dường như chỉ là âm thầm rút lui.
“Lạy cậu! Bây giờ cậu mới là vợ của Chu Ngộ Lễ, là mợ Chu danh chính ngôn thuận, sao cậu có thể nói ra những lời nản chí như vậy chứ?”
Tang Niệm không muốn để Hạ Dao lo lắng cho mình, đành phải đáp:
“Được rồi, tớ biết rồi, tớ sẽ chú ý. Muộn rồi, cậu nghỉ ngơi sớm đi.”
“Được thôi, trong lòng cậu tự biết chừng mực là được. Ngủ ngon.”
“Ừm, ngủ ngon.”
Vừa bước ra từ phòng tắm, Chu Ngộ Lễ thấy cô cúp điện thoại. Anh liếc nhìn đồng hồ rồi nói:
“Đi tắm đi.”
Tang Niệm nhìn chằm chằm anh một lúc lâu mà không phản ứng lại.
Dường như Chu Ngộ Lễ phát hiện ra sự bất thường của cô, ánh mắt anh tự nhiên hướng về phía khuôn mặt cô.
“Sao vậy, mệt à?”
Nói rồi anh bước về phía cô, định bế cô lên khỏi giường.
Tang Niệm bỗng giật mình sực tỉnh, vội lắc đầu: “Không sao, em tự đi được.”
Nói rồi, cô bước xuống giường, đi về phía phòng tắm.
Chu Ngộ Lễ nhìn bóng lưng cô bước vào phòng tắm, sau đó mới đi đến trước tủ đầu giường cầm điện thoại lên.
Màn hình hiển thị vài cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa đọc.
Sau khi kết hôn, ban đêm anh đều để điện thoại ở chế độ im lặng, bởi vì Tang Niệm thích sự yên tĩnh.
Anh gọi lại cho số gọi nhỡ gần nhất.
“Có chuyện gì vậy?”
“Sao cậu không nghe điện thoại?”
“Không nghe thấy.”
“Chuyện là, Niệm Yên say rồi, cứ liên tục gọi tên cậu. Cậu có muốn qua xem cô ấy một chút không?”
Ánh mắt Chu Ngộ Lễ lạnh nhạt, không nhìn ra bất kỳ cảm xúc gì, anh chỉ đáp:
“Muộn quá rồi, không tiện đâu.”
Người ở đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi cúp máy.
Lúc Tang Niệm tắm xong bước ra, trong phòng trống không.
Chu Ngộ Lễ không có ở đó.
Cô chậm rãi bước đến mép giường ngồi xuống. Giây tiếp theo, điện thoại rung lên.
Là một đoạn video do Hạ Dao gửi tới.
Cô bấm mở.
Trong phòng VIP của quán bar, ánh đèn mờ ám. Thành Niệm Yên khóc đến mức hai mắt đỏ hoe. Cô ta túm chặt lấy cánh tay của người bên cạnh, hết lần này đến lần khác nức nở gọi:
“A Lễ... em muốn gặp A Lễ...”
“Chu Ngộ Lễ, tại sao anh không đến thăm em...”
“Em ly hôn rồi, em về rồi đây này...”
Trong đoạn video, toàn là những người bạn chơi cùng Chu Ngộ Lễ từ nhỏ đến lớn. Điều này khiến cô không khỏi nhớ đến những tháng năm bọn họ vô cùng thân thiết và luôn thiên vị cô ta trong quá khứ.
Tin nhắn của Hạ Dao vẫn liên tục gửi đến.
‘Niệm Niệm, cô ta chắc chắn là cố ý đấy! Say rượu không gọi ai, cứ khăng khăng gọi Chu Ngộ Lễ!’
‘Chồng cậu đâu rồi? Anh ấy sẽ không thực sự đi tìm cô ta chứ?’
Tang Niệm nhìn chằm chằm vào màn hình, ngẩn ngơ đến mất hồn.
Người vừa nãy còn chung chăn chung gối với cô. Người vừa nãy còn cùng cô lên kế hoạch sinh con.
Giờ phút này... anh đi đâu rồi?
Ngón tay cô lơ lửng trên bàn phím, chậm rãi gõ ra ba chữ:
‘Anh ấy không có ở đây.’
Ngay khoảnh khắc cô chuẩn bị nhấn gửi...
“Cạch.”
Cửa phòng nhẹ nhàng bị đẩy ra.
Tang Niệm cứng đờ người, quay lại nhìn.
Chu Ngộ Lễ đang đứng ở cửa, ánh mắt sâu thẳm, tĩnh lặng lướt qua khuôn mặt có chút kinh ngạc của cô.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Tang Niệm bất giác buột miệng thốt lên:
“Anh... chưa đi sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)