Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Làm loạn xong, Dung Lạc Anh không để bọn họ có thời gian phản ứng, nhanh chóng về phòng thu dọn vài bộ quần áo ít ỏi cùng sách vở và máy tính.
“Đừng giận, đừng giận. Lát nữa anh sẽ bắt đứa con ngỗ ngược kia qua xin lỗi em, bắt nó quỳ xuống xin lỗi!”
Đứa trẻ kia quá đáng lắm rồi. Dù sao bọn họ cũng là bề trên của nó, vậy mà nó lại dám chỉ thẳng tay vào mặt mắng bọn họ. Nếu không phải do ông ta có giáo dục tốt thì chắc chắn đã mắng cho nó một trận tơi bời rồi.
Dung Minh Đạt không hề cảm thấy là do bản thân hèn nhát, vừa rồi bị khí thế của Dung Lạc Anh dọa sợ nên không thốt nên lời nào.
Dung Tư Nam ngồi bên cạnh lo lắng nhìn bà ta: “Mẹ, mẹ ổn không?”
Trương Nghiên đau lòng lắc đầu: “Mẹ không sao, chỉ là không biết tại sao chị con lại đột nhiên nổi nóng lớn như vậy, có phải mấy hôm nay ở bên ngoài bị người ta bắt nạt hay không.”
Nghe vậy, trong lòng Dung Minh Đạt càng thêm khó chịu. Vợ ông ta tốt như vậy, sao con nhãi chết tiệt Dung Lạc Anh kia dám ức hiếp bà ấy chứ.
Dung Tư Nguyên đứng bên cạnh, mắt cụp xuống không biết đang suy nghĩ gì.
Thấy Dung Lạc Anh đi ra, Trương Nghiên khóc càng to hơn: “Tiểu Anh, dì không biết mình làm chưa tốt chỗ nào mà khiến con ghét dì như vậy, dì thật lòng yêu quý con mà…”
Dài dòng.
Dung Lạc Anh chẳng thèm liếc bà ta một cái, đeo ba lô lên rồi đi thẳng.
Trương Nghiên: “…”
Ơ kìa, con trà xanh nhỏ này bị làm sao vậy? Nó không tiếp chiêu thì bà đây diễn tiếp thế nào!
“Dung Lạc Anh!” Dung Minh Đạt tức giận lao tới nắm chặt lấy cánh tay Dung Lạc Anh. “Con làm loạn cái gì hả? Mẹ Trương Nghiên đối xử tốt với con như vậy, sao con có thể vô giáo dục mà mắng người ta chứ? Mau qua đây xin lỗi bà ấy ngay!”
Khóe mắt liếc thấy chiếc ba lô trên người cô, Dung Minh Đạt hạ giọng nhắc nhở: “Con đừng quên, giữa chúng ta từng có giao ước.”
Dung Lạc Anh nhìn thẳng vào ông ta: “Dung Minh Đạt.”
“Tao là cha mày!”
“Dung Minh Đạt, ông có hay cảm thấy vai mình nặng trĩu không?”
“Cái gì?”
Dung Minh Đạt bị câu nói khó hiểu của cô làm cho ngơ ngác, trong đầu bất giác suy nghĩ về lời cô nói. Vai của ông ta quả thực rất khó chịu.
Không biết bắt đầu từ khi nào, ông ta thường xuyên cảm thấy đau nhức vai, có đôi khi nghiêm trọng đến mức không nhấc nổi hai cánh tay lên.
Ban đầu ông ta tưởng mình bị bệnh nên đã đến bệnh viện khám, bác sĩ chỉ nói không có vấn đề gì lớn, do làm việc vất vả trong thời gian dài gây nên, chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn là được.
Vì thế Trương Nghiên thường xót xa chuyện ông ta đi làm vất vả nên hay mát xa vai cho ông ta.
Kỹ thuật của bà ta rất tốt, mỗi lần chỉ cần giúp ông ta mát xa vài phút là vai sẽ đỡ hơn nhiều.
Chỉ là mỗi lần mát xa cho ông ta, bà ta đều cảm thấy đầu mình lạnh toát, cũng không biết là bị làm sao.
Nếu Dung Lạc Anh nghe được suy nghĩ trong lòng ông ta thì chắc chắn sẽ thầm mỉa mai, đương nhiên là tốt rồi.
Chỉ cần mát xa, nữ quỷ đang nằm trên người ông ta sẽ chạy sang người bà ta mà.
“…Không đúng, giờ không phải lúc nói chuyện vai của tao, mày mau qua xin lỗi dì Nghiên ngay.” Dung Minh Đạt kéo lại dòng suy nghĩ đang đi chệch hướng.
Dung Lạc Anh hỏi: “Ông có biết tại sao vai ông lại nặng không?”
“Sao mày vẫn còn nói…”
“Bởi vì mẹ tôi, người vợ cũ đã chết của ông, vẫn luôn nằm sấp trên lưng ông đấy.”
“…”
Trong chốc lát, ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng đều đổ dồn về phía Dung Minh Đạt, bao gồm cả người giúp việc đang làm việc.
Trương Nghiên: Con trà xanh nhỏ này lại đang giở trò gì đây?
Dung Tư Nguyên: Giả thần giả quỷ, chiêu này mình ghi nhớ rồi.
Dung Tư Nam: Có phải chị bị bệnh rồi không?
Nữ quỷ đang nằm sấp trên người Dung Minh Đạt kích động nói: “Tiểu Anh, con thực sự có thể nhìn thấy mẹ sao!”
Dung Lạc Anh gật đầu: “Con thực sự có thể nhìn thấy mẹ.”
Nữ quỷ càng thêm kích động, cánh tay đang ôm cổ Dung Minh Đạt bất giác siết chặt lại.
Dung Minh Đạt đột nhiên cảm thấy khó thở, giống như có thứ gì đó đang thắt chặt lấy cổ mình. Chẳng lẽ thắt cà vạt chặt quá? Dung Minh Đạt cúi đầu nhìn xuống, kinh hãi nhận ra mình đang mặc đồ ở nhà, cổ áo rộng rãi, không hề có thứ gì thắt lấy cổ ông ta cả.
Đầu óc Dung Minh Đạt trống rỗng trong một giây, sau đó đủ loại cảnh tượng kinh dị tranh nhau ùa vào tâm trí, sống lưng toát mồ hôi lạnh.
Thế giới này làm gì có ma quỷ tồn tại, chắc chắn là nó nói hươu nói vượn để trốn tránh trách nhiệm thôi.
Dung Minh Đạt nhanh chóng tự trấn an bản thân, đè nén những suy nghĩ linh tinh trong đầu xuống.
“Dung Lạc Anh, mày đang nói hươu nói vượn cái gì đấy, mày còn nhỏ tuổi mà đã…”
“Bà ấy vẫn mặc chiếc váy hoa nhí lúc chết, trên ngực có một cái lỗ thủng rất to.”
Ầm!
Dung Minh Đạt như bị sét đánh, đứng cứng đờ tại chỗ, cổ họng như bị ai bóp nghẹt, không thốt nên lời nào. Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu.
Bả vai vốn đang đau âm ỉ lại càng khó chịu hơn.
Sao nó biết Thanh Thanh chết mặc bộ quần áo nào?!
Chẳng lẽ bà ấy thực sự vẫn luôn nằm trên người ông ta sao?!
Dung Minh Đạt đột nhiên cảm thấy sau lưng mình có thứ gì đó, bên tai lạnh toát…
Nhóm người Trương Nghiên ngồi quay lưng về phía Dung Minh Đạt nên không nhìn thấy sự thay đổi trên nét mặt ông ta, nhưng nghe giọng điệu như thật của Dung Lạc Anh, bọn họ cũng cảm thấy có chút không bình thường.
Đặc biệt là Dung Tư Nam, cô bé vốn nhát gan nên rất sợ những chuyện quỷ thần này, sợ hãi nép sát vào người Trương Nghiên.
Trong lòng Trương Nghiên cũng rợn tóc gáy, nắm chặt lấy tay Dung Tư Nam. Chiêu này của con trà xanh nhỏ thật đáng sợ.
Những người giúp việc khác cũng lộ ra vài phần sợ hãi.
Dung Tư Nguyên thu hết phản ứng của mọi người vào đáy mắt, càng cảm thấy kích thích và thú vị.
Cậu ta giả tình giả ý nói: “Chị à, có phải chị chịu đả kích gì rồi không, trên đời này làm gì có ma?”
Nghe thấy lời con trai, Trương Nghiên lập tức thoát khỏi cảm xúc sợ hãi, trong lòng đột nhiên có tính toán.
“Tiểu Anh, có phải con nhớ mẹ quá không? Không sao đâu, hôm nào dì sẽ đi cùng con đến thăm mẹ.”
Dung Lạc Anh quay đầu nhìn Trương Nghiên, nhếch miệng cười: “Không cần đâu dì, mẹ tôi ngày nào cũng ở bên cạnh các người mà.”
“Bà ấy thích nhất là nằm trên vai cha tôi và thích nhất là gặm đầu dì đấy.”
Nói xong câu này, cô cũng chẳng thèm để ý đến phản ứng của mọi người, hất tay Dung Minh Đạt ra, xoay người bỏ đi.
Nụ cười trên mặt Trương Nghiên cứng đờ, theo bản năng đưa tay sờ lên đầu mình.
Bà ta thường xuyên cảm thấy đầu lạnh toát một cách khó hiểu, rõ ràng nhiệt độ trong phòng rất thích hợp nhưng thỉnh thoảng vẫn xảy ra tình trạng này.
Hình như cái bệnh này chỉ xuất hiện từ sau khi bà ta ở bên cạnh Dung Minh Đạt.
Chẳng lẽ hồn ma của người đàn bà kia thực sự vẫn luôn đi theo Dung Minh Đạt…
Trương Nghiên nhìn về phía Dung Minh Đạt đã đứng bất động rất lâu, tay chân lạnh toát.
Dung Tư Nam có tâm tư đơn thuần nhất nhìn người cha đang đứng chôn chân tại chỗ, lại nhìn sang người mẹ đang ngẩn ngơ, cuối cùng đưa mắt nhìn về phía cậu em trai đang nở nụ cười có chút quái dị.
Cô bé không hiểu tại sao một gia đình đang êm ấm hạnh phúc bỗng nhiên lại biến thành thế này?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










