Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giao Hàng Hoàng Tuyền: Ting! Shipper Của Bạn Đã Nhận Đơn Chương 6: Mắng Ông Là Cặn Bã Còn Sợ Làm Ông Sướng Rơn Ấy Chứ

Cài Đặt

Chương 6: Mắng Ông Là Cặn Bã Còn Sợ Làm Ông Sướng Rơn Ấy Chứ

Trong mắt người khác, Dung Lạc Anh nhìn Dung Minh Đạt với bộ quần áo nhăn nhúm, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ tủi thân, hốc mắt đỏ hoe, giống như một cô bé chịu uất ức ở bên ngoài về nhà tìm phụ huynh vậy.

Dung Minh Đạt đã nhiều năm không gặp đứa con gái do vợ cũ sinh ra này, ông ta cũng không muốn gặp đứa con gái có ngoại hình rất giống vợ cũ, bởi nhìn thấy cô thì khó tránh khỏi việc nhớ tới người vợ đã khuất.

Một là nhìn thấy cô sẽ hoài niệm chuyện xưa, hai là cảm thấy nhìn thấy đối phương lại có cảm giác xấu hổ vì bản thân đã phản bội vợ cũ.

Thêm vào đó, người vợ hiện tại khá mạnh mẽ, trong mắt không chấp nhận được dù chỉ là một hạt cát, cho nên khi bọn họ ở bên nhau, ông ta đã giấu giếm chuyện mình từng có một đứa con.

Vợ chồng ân ái, còn có một cặp song sinh ưu tú, sự nghiệp đang lên như diều gặp gió, cuộc sống của ông ta rất mỹ mãn, cũng không muốn có người đến phá hoại cuộc sống hạnh phúc của bọn họ.

Bao nhiêu năm qua bọn họ cũng chưa từng liên lạc với ông ta, vốn tưởng rằng cả đời này sẽ không có giao điểm, mãi cho đến gần đây công ty xảy ra chút chuyện, ông ta mới bất đắc dĩ phải thú nhận với vợ việc mình có một đứa con, đồng thời đón đứa bé về nhà để bồi dưỡng tình cảm.

Đứa trẻ đã trở về hơn một tháng nay, giữa bọn họ ngoại trừ lúc ăn cơm có chạm mặt ra thì những thời gian khác hầu như không tiếp xúc hay chung đụng gì cả.

Hai cha con vốn dĩ đã chẳng có tình cảm gì, nhưng nghe vợ kể về những việc cô làm ở nhà, Dung Minh Đạt rất ghét đứa con do vợ cũ để lại này. Tham tài ích kỷ, đứa trẻ lớn lên ở nông thôn đúng là không có tố chất, không có giáo dục.

Thậm chí mấy ngày nay còn không về nhà, gọi điện thoại cũng không nghe, chẳng biết đã đi lêu lổng với hạng người nào. Sự bất mãn của Dung Minh Đạt đối với cô đã lên đến đỉnh điểm.

Lúc cô bước vào cửa, ông ta đã nghĩ sẵn xem nên dạy dỗ đứa con gái lớn vô giáo dục này như thế nào rồi, nhưng vừa chạm phải đôi mắt ửng đỏ cùng dáng vẻ tủi thân đáng thương của cô…

Lại giống hệt người vợ cũ trong ký ức, cứ như thể người vợ đã khuất đang đứng trước mặt lên án hành vi vô liêm sỉ khi phản bội tình cảm, vứt bỏ con cái của ông ta vậy.

Dung Minh Đạt bỗng dưng chột dạ, lời muốn nói đến bên miệng lại nuốt xuống, ho khan một tiếng thiếu tự nhiên: “Nhiều ngày như vậy không về nhà, con đã đi đâu? Con có biết dì Nghiên và các em lo lắng cho con lắm không.”

Tuy có vẻ là đang trách cứ nhưng giọng điệu lại chẳng nặng nề chút nào, ngược lại còn lộ ra vài phần chột dạ. Trương Nghiên đầu ấp tay gối với ông ta bao nhiêu năm nay, nghe qua là nhận ra ngay, ông ta căn bản không hề tức giận.

Trương Nghiên bực bội lườm Dung Minh Đạt một cái. Người đàn ông này chính là như vậy, chỉ cần phụ nữ làm nũng một cái là dễ dàng mềm lòng ngay.

Trương Nghiên thu lại cảm xúc bất mãn, nở một nụ cười giả tạo: “Tiểu Anh, con về rồi à, mau qua đây ăn cơm đi. Mấy ngày nay con không ở nhà, chúng ta đều lo lắng cho con lắm đấy.”

Ngay khi bà ta nói chuyện, Dung Lạc Anh nhìn thấy nữ quỷ vốn đang nằm im bất động trên lưng Dung Minh Đạt bỗng nhiên thay đổi sắc mặt.

Bà nhe nanh múa vuốt lao về phía Trương Nghiên, cái miệng đầy máu ngoạm một miếng lên đầu bà ta, trông vô cùng đáng sợ.

Dung Lạc Anh bị hành động hung tàn này của bà dọa cho run bắn người, nhưng phản ứng này của cô rơi vào mắt người khác lại trở thành cô đang sợ hãi Trương Nghiên.

Dung Minh Đạt quay đầu lại, nghi ngờ nhìn Trương Nghiên một cái.

Nụ cười trên mặt Trương Nghiên cứng đờ, trong lòng thầm mắng một câu "con trà xanh nhỏ"!

Bà ta bỗng cảm thấy đầu lạnh toát, theo bản năng đưa tay sờ lên đầu.

Dung Lạc Anh nhìn tay bà ta xuyên qua não của mẹ ruột mình, cả người lập tức nổi da gà, phải quay mặt đi chỗ khác không nỡ nhìn tiếp.

Nhưng trong mắt những người khác, hành động đó lại giống như Trương Nghiên vừa giơ tay lên thì Dung Lạc Anh đã sợ hãi nhắm mắt lại, sợ bị đánh.

Trong mắt Dung Tư Nguyên lóe lên vài phần âm lạnh đầy vẻ hứng thú, cuối cùng cũng lòi đuôi rồi.

Ở trước mặt bọn họ thì giả vờ thanh cao cái gì cũng không cần, bây giờ lại diễn ra cái dáng vẻ đáng thương bị mẹ kế bắt nạt ngay trước mặt ba.

Thú vị, chơi như vậy mới có ý nghĩa chứ.

Sự chú ý của Dung Tư Nam thì lại đặt trên quần áo của Dung Lạc Anh. Cô bé để ý thấy trên áo cô còn có vết máu, vội vàng đứng dậy chạy đến trước mặt cô.

Cô bé lo lắng hỏi: “Chị, chị không sao chứ? Sao trên áo chị lại có máu?”

Đôi mắt trong veo đơn thuần tràn đầy sự lo lắng, không nhìn ra được một phần giả tạo nào.

Đứa em gái kém cô hai tuổi này là người duy nhất trong cái nhà này thật lòng chấp nhận và yêu quý Dung Lạc Anh.

Dung Lạc Anh lắc đầu, khẽ nói: “Chị không sao, đây là máu của ông nội. Ông bị tai nạn xe.”

“Bị tai nạn xe ạ!” Sắc mặt Dung Tư Nam lập tức thay đổi: “Có nghiêm trọng không chị? Ông nội đang ở bệnh viện nào? Bây giờ tình hình thế nào rồi?”

Dung Minh Đạt khiếp sợ nói: “Tiểu Anh, chẳng phải ông nội con đã xuất viện về quê rồi sao?”

Trương Nghiên kinh ngạc che miệng: “Tiểu Anh, con không thể lấy chuyện này ra đùa được đâu.”

“Đùa giỡn?” Dung Minh Đạt lập tức bị dẫn dắt sai hướng, mặt sầm xuống ngay tức khắc: “Dung Lạc Anh, dù sao đó cũng là ông nội nuôi lớn con, sao con có thể lấy loại chuyện này ra để đùa giỡn hả!”

Dung Tư Nguyên siết chặt cái ly trong tay, trong mắt ánh lên vẻ hưng phấn quỷ dị.

Trương Nghiên đau lòng nhức óc nói: “Tiểu Anh, cho dù con muốn thu hút sự chú ý của ba con…”

“Tôi đùa cái ông nội nhà bà ấy, các người đọc tiểu thuyết thiểu năng nhiều quá rồi phải không!”

Sắc mặt Dung Lạc Anh thoắt cái thay đổi, cảm xúc kìm nén bao ngày qua không thể nhịn được nữa: “Lấy mạng sống của ông nội tôi ra đùa giỡn chỉ để đổi lấy cái tình thương của cha và sự chú ý mà chó cũng không thèm của Dung Minh Đạt sao? Nếu đầu óc các người không dùng được thì đi hiến đi!”

Trong nhà tĩnh lặng như tờ, tất cả mọi người đều trợn to mắt, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Dung Lạc Anh đột nhiên nổi nóng.

Cạch… Cái ly trên tay Dung Tư Nguyên rơi xuống mặt bàn.

Dung Tư Nam bị sự bùng nổ đột ngột của cô dọa giật mình, sợ hãi lùi về sau hai bước.

Ngay cả nữ quỷ đang nằm trên lưng Trương Nghiên cũng có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn Dung Lạc Anh.

Nó thế mà lại dám mắng ông ta!

Nhịn một chút thì bị tăng sinh tuyến vú.

Lùi một bước thì bị u nang buồng trứng.

Cô sắp rời khỏi cái nơi khiến mình buồn nôn này rồi còn nhịn cái rắm ấy!

“Tôi mắng ông thì làm sao? Ông là cái đồ lòng lang dạ sói, tâm địa rắn rết, cái loại cặn bã vong ân bội nghĩa!”

“Vứt bỏ người cha già ngậm đắng nuốt cay nuôi mình khôn lớn, bỏ rơi con cái khi còn thơ dại, vợ trước xương cốt còn chưa lạnh đã vội vàng kết hôn sinh con với người đàn bà khác. Cái loại người như ông, mắng ông là cặn bã còn sợ làm ông sướng rơn ấy chứ!”

Dung Minh Đạt chưa từng bị ai mắng như vậy bao giờ, khuôn mặt lúc đỏ lúc trắng, run rẩy chỉ vào Dung Lạc Anh: “Mày…”

“Run cái gì mà run, còn trẻ mà đã bị Parkinson rồi à.”

Dung Minh Đạt: “!!!”

Mặc dù rất vui khi thấy Dung Lạc Anh và Dung Minh Đạt đối đầu nhau, nhưng dù sao đó cũng là chồng mình, bị mắng như vậy Trương Nghiên cũng không nghe nổi nữa: “Tiểu Anh, sao con có thể nói ba con như thế?”

“Còn suýt nữa thì quên bà, cái đồ đàn bà hai mặt, khẩu phật tâm xà, con trà xanh đê tiện kia. Đùa cái mả cha bà ấy, tai nạn xe của ông nội tôi không phải do bà làm thì cũng là do thằng con trai mang dòng máu xấu xa bẩm sinh kia của bà làm thôi.”

Dung Lạc Anh bắt đầu tấn công không phân biệt địch ta: “Muốn giết tôi không thành công nên quay sang hại ông nội tôi, một kẻ giết người, một kẻ cặn bã vong ân bội nghĩa, cả nhà các người đúng là tuyệt phối!”

Mắng xong vẫn chưa hả giận, cô trực tiếp lao lên lật tung bàn ăn của bọn họ.

“Á!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc