Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giao Hàng Hoàng Tuyền: Ting! Shipper Của Bạn Đã Nhận Đơn Chương 8: Trần Văn Thiến Suy Sụp

Cài Đặt

Chương 8: Trần Văn Thiến Suy Sụp

Tại một khu căn hộ cao cấp ở tiểu khu Trung Sơn Phủ, mẹ Trần bưng cơm bước vào phòng, nhưng rất nhanh sau đó lại đi ra.

Cha Trần đang ngồi hút thuốc trên ghế sô pha, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên, vẻ mặt u sầu: “Thiến Thiến vẫn không chịu ăn à?”

Mẹ Trần bất lực lắc đầu, cất bát vào bếp rồi đi tới ngồi xuống cạnh cha Trần. Trên chiếc bàn trước mặt hai người có đặt một bức ảnh gia đình.

Trong ảnh, hai vợ chồng già ngồi phía trước, trên đùi cha Trần là một bé trai kháu khỉnh đáng yêu, phía sau là đôi vợ chồng trẻ rất xứng đôi vừa lứa.

Mẹ Trần cầm bức ảnh lên, bàn tay nhăn nheo vuốt ve hình ảnh cậu bé, nước mắt cứ thế tuôn rơi: “Hàng Hàng ơi…”

“Bà nói nhỏ thôi, nếu để con nó nghe thấy thì càng buồn thêm đấy.” Cha Trần thấp giọng quở trách.

Kể từ khi cháu ngoại qua đời vì tai nạn, con gái bọn họ là Trần Văn Thiến cứ nhốt mình trong phòng, chẳng chịu ăn uống gì, cũng không nói chuyện với ai.

Mất đi cháu ngoại, bọn họ cũng đau lòng lắm chứ, nhưng lúc này chỉ có thể giấu nỗi buồn vào trong, nếu không con gái sẽ càng đau khổ hơn.

Người chết thì cũng đã chết rồi, người sống vẫn phải tiếp tục sống thật tốt.

Con gái bọn họ còn trẻ, tương lai vẫn còn rất nhiều khả năng.

Mẹ Trần nghẹn ngào gật đầu, cố nén tiếng khóc.

Khả năng cách âm của căn nhà rất tốt, Trần Văn Thiến nằm trong phòng không nghe thấy động tĩnh bên ngoài. Trong phòng rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức cô tưởng rằng đây chỉ là một giấc mơ, sau khi tỉnh mộng cô sẽ lại được gặp con mình.

“Ting ting ting ting… Mẹ ơi con về rồi, mau mở cửa cho bé Hàng Hàng đi ạ…”

Trong không gian tĩnh lặng, giọng nói trẻ con hoạt bát kèm theo tiếng chuông cửa vui tai vọng vào từ bên ngoài. Trần Văn Thiến gần như theo bản năng bật dậy khỏi giường lao ra mở cửa: “Hàng Hàng về rồi, Hàng Hàng của mẹ về rồi…”

“Đã bảo bà mau đổi cái chuông cửa này đi rồi mà, sao bà vẫn chưa đổi thế hả.”

Mấy người này thật là.

Trước khi tiếng chuông vang lên lần thứ hai, cha Trần đã mở cửa với tốc độ nhanh nhất: “Ai đấy! Nhấn chuông cái gì mà nhấn!”

Ngay khi cha Trần dứt lời, Trần Văn Thiến từ trong phòng cũng rảo bước đi ra. Cơ thể gầy gò ẩn trong bộ quần áo rộng thùng thình, khuôn mặt tiều tụy tràn đầy vẻ lo lắng: “Hàng Hàng, Hàng Hàng của mẹ về rồi…”

Sau khi nhìn rõ người đứng ở cửa là ai, chút ánh sáng le lói trong mắt cô vụt tắt, chuyển thành nỗi hận thù cuộn trào: “Cái tên hung thủ này, trả con trai lại cho tôi!”

“Thiến Thiến!”

Mẹ Trần vội vàng ôm lấy Trần Văn Thiến đang kích động: “Thiến Thiến, con bình tĩnh lại đi.”

“Trả con trai lại cho tôi a a a! Tôi muốn Hàng Hàng của tôi a a a…”

Mẹ Trần bật khóc: “Thiến Thiến…”

Cha Trần nhìn Hứa Vân Phi có chút nhếch nhác, thở dài nói: “Cậu đến đây làm gì?”

Nhìn thấy vợ cũ như vậy, Hứa Vân Phi rất đau lòng, vội vàng giải thích: “Ba, mẹ, Thiến Thiến, con đưa Hàng Hàng về rồi đây!”

“Mẹ ơi, con về rồi!” Hứa Tử Hàng chạy bước nhỏ đến bên cạnh Trần Văn Thiến, ôm lấy chân cô khóc lóc gọi mẹ liên hồi.

Trần Văn Thiến không nhìn thấy cậu bé, chỉ hung dữ trừng mắt nhìn Hứa Vân Phi: “Hàng Hàng của tôi đâu, trả Hàng Hàng lại cho tôi!”

Hứa Vân Phi chỉ vào khoảng không trước mặt cô: “Hàng Hàng đang ở ngay trước mặt em đấy.”

Trần Văn Thiến cúi đầu nhìn xuống nhưng chẳng thấy gì cả.

Cha Trần và mẹ Trần nhìn nhau, vừa đau thương vừa bất lực, con rể cũ cũng điên rồi.

“Anh lừa tôi! Anh lừa tôi!” Trần Văn Thiến kích động giãy giụa, hai tay vung loạn xạ trong không trung, muốn lao vào đánh Hứa Vân Phi.

“Ông ơi, mau lại giúp tôi…”

Mẹ Trần sắp không giữ nổi nữa, cha Trần vội vàng chạy tới ôm chặt lấy Trần Văn Thiến.

“Em cầm lấy cái này là thấy được!”

Hứa Vân Phi vội vàng nhét lá bùa vàng vào tay Trần Văn Thiến, trên mặt vô tình bị móng tay của cô cào cho một vết rõ sâu.

“Tôi không cần đồ rách nát của anh…”

“Mẹ ơi…”

Trần Văn Thiến như bị ai ấn nút tạm dừng, ngay lập tức khựng lại, không dám tin cúi đầu xuống.

“Hu hu hu… Mẹ ơi… Mẹ đừng như vậy, Hàng Hàng sợ lắm…”

Hứa Tử Hàng ôm lấy cô khóc nức nở.

“Hàng Hàng?!” Trần Văn Thiến luống cuống vuốt lại mái tóc rối bù, ngồi xổm xuống, cố gắng nặn ra một nụ cười.

“Hàng Hàng, đừng sợ, mẹ ở đây mà, con đừng sợ…”

Nói rồi cô đưa tay ra định ôm lấy đứa bé, kết quả lại ôm vào khoảng không.

Trần Văn Thiến sững sờ, nhìn đứa con ngay trong gang tấc mà nước mắt tuôn rơi như mưa, lòng đau như cắt: “Hàng Hàng, sao mẹ lại không ôm được con…”

“Mẹ ơi, Hàng Hàng chết rồi, Hàng Hàng bây giờ là ma, mẹ không ôm được con đâu.”

“Thiến Thiến, con đang nói chuyện với ai thế? Con đừng dọa ba mẹ sợ.”

Cha Trần và mẹ Trần thấy con gái nói chuyện một mình với không khí thì da đầu tê dại.

Con gái bọn họ không phải vì con trai mất, chịu đả kích quá lớn nên điên rồi đấy chứ.

Hứa Vân Phi đóng cửa lại rồi giải thích với hai ông bà: “Thiến Thiến đang nói chuyện với Hàng Hàng. Cô ấy cầm lá bùa trên tay nên có thể nhìn thấy thằng bé.”

Trong lòng anh ta cảm thấy hối hận, đáng lẽ nên mua thêm vài lá bùa nữa từ chỗ đại sư, bây giờ anh ta không có bùa nên không nhìn thấy con nữa rồi.

Cha mẹ Trần: “???”

Cầm lá bùa là có thể nhìn thấy đứa cháu đã mất sao?

Hứa Vân Phi dùng vài câu ngắn gọn giải thích chuyện xảy ra ở bệnh viện.

Phản ứng đầu tiên của cha mẹ Trần sau khi nghe xong là:

“Vậy sao cậu không mua thêm mấy lá bùa nữa mang về đây?!”

Dù sao cũng phải để bọn họ gặp cháu trai một lần chứ!

Hứa Vân Phi ngại ngùng nói: “Con nhìn thấy Hàng Hàng kích động quá, nhất thời không nhớ ra…”

Cha mẹ Trần: “…”

Muốn chửi thề ghê.

Sau khi rời khỏi nhà họ Dung, Dung Lạc Anh tìm một khách sạn rẻ tiền gần bệnh viện để ở tạm, nhanh chóng tắm rửa thay quần áo sạch sẽ rồi đến quán cơm bình dân mua hai suất cơm mang vào bệnh viện.

Ông nội Dung nằm ở phòng bệnh hai người, giường bên cạnh có một người phụ nữ hơn năm mươi tuổi, vừa mới chuyển vào trong khoảng thời gian Dung Lạc Anh không có mặt ở bệnh viện. Bà ấy cũng vì bị thương do tai nạn nên mới nhập viện, họ Ngô.

Thím Ngô thấy Dung Lạc Anh một mình bận trước bận sau chăm sóc ông nội Dung thì ngưỡng mộ nói:

“Ông ơi, cháu gái ông hiếu thảo thật đấy.”

Ông nội Dung tự hào đáp: “Đương nhiên rồi, cháu gái tôi là tốt nhất mà.”

Dung Lạc Anh nghe ông nội khen mình, trên mặt lộ ra nụ cười hạnh phúc mãn nguyện.

“Cháu gái ông tốt thật, cháu trai cháu gái tôi còn chẳng biết đang ở phương nào.” Thím Ngô thở dài: “Trong nhà có hai đứa con trai mà chẳng đứa nào chịu kết hôn, rầu chết tôi rồi.”

Ông nội Dung an ủi: “Thanh niên bây giờ kết hôn muộn lắm, bà đừng sốt ruột.”

“Nói thì nói vậy nhưng tôi vẫn muốn sớm bế cháu nội…” Thím Ngô như được mở van, bắt đầu thao thao bất tuyệt kể xấu hai đứa con trai của mình với ông nội Dung.

Ông nội Dung vốn là người thích nói chuyện phiếm nên hai người trò chuyện khí thế ngất trời.

Dung Lạc Anh ngồi bên cạnh nghe bọn họ nói chuyện, vừa để ý bình truyền dịch vẫn đang nhỏ giọt, vừa lên các ứng dụng thuê nhà để tìm phòng trọ.

Bây giờ mới đầu tháng tám, trường học vẫn chưa khai giảng, cô phải tìm một căn phòng giá rẻ cho thuê ngắn hạn để ở tạm qua khoảng thời gian này.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc