Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giao Hàng Hoàng Tuyền: Ting! Shipper Của Bạn Đã Nhận Đơn Chương 5: Lãi To Rồi

Cài Đặt

Chương 5: Lãi To Rồi

Dung Lạc Anh nhận ra đại khái sự thật về cái chết ngoài ý muốn của đứa bé qua những lời xin lỗi đứt quãng của anh ta. Nghe tiếng khóc của anh ta và nhìn cậu bé với cái lỗ lớn trên đầu, trong lòng cô cảm thấy vô cùng khó chịu.

Cậu bé cứ mãi nói rằng không trách cha nhưng anh ta đâu có nghe thấy.

Dung Lạc Anh hít sâu một hơi, nén sự chua xót trong lòng xuống rồi nói: “Anh này, nếu anh thực sự cảm thấy có lỗi với con thì hãy sớm trở lại cuộc sống bình thường đi, thằng bé chỉ muốn anh sống tốt thôi.”

Hứa Vân Phi ngẩng đầu lên, đôi mắt vừa đỏ vừa sưng, trông vô cùng đáng thương.

“…Đại sư, cô có thể cho tôi gặp Tử Hàng được không? Chỉ gặp một lần thôi cũng được!”

Dung Lạc Anh: “…”

Anh trai à, tôi đã bảo tôi không phải đại sư gì rồi mà, anh đưa ra yêu cầu vô lý như vậy làm tôi khó xử quá.

Cậu bé cũng nhìn Dung Lạc Anh với vẻ mặt đầy mong đợi: “Có được không ạ? Chị ơi.”

Dung Lạc Anh: …Được cái khỉ mốc ấy.

Nếu không phải nhờ cái ứng dụng giao hàng hoàng tuyền đột nhiên xuất hiện này thì chị cũng chẳng nhìn thấy em đâu, chị biết làm thế nào để cho cha em nhìn thấy em đây.

Chẳng lẽ bây giờ lại đi đăng ký một khóa học làm đại sư huyền học cấp tốc trong một giây sao.

“Đại sư, tôi sẽ trả tiền!”

“Đây không phải là vấn đề tiền nong, vấn đề là tôi không…”

“Năm mươi vạn có được không?”

“!!!”

Mấy chữ "không phải đại sư" đảo một vòng trong miệng Dung Lạc Anh, cuối cùng biến thành: “Xin anh vui lòng chờ một chút.”

Cô nhanh chóng đứng dậy đi sang một bên, lấy điện thoại ra mở ứng dụng giao hàng hoàng tuyền kia lên rồi bấm vào mục cửa hàng. Ngón tay cô lướt trên màn hình, nhìn thấy loại hàng hóa là "Bùa nhìn thấy ma" liền bấm vào.

Bùa nhìn thấy ma được chia làm ba cấp độ: sơ cấp, trung cấp và cao cấp.

Bùa sơ cấp cần 0,1 điểm công đức hoặc một nghìn nhân dân tệ, thời gian nhìn thấy ma là hai giờ.

Bùa trung cấp cần 1 điểm công đức hoặc một vạn nhân dân tệ, thời gian nhìn thấy ma là hai mươi bốn giờ.

Bùa cao cấp cần 5 điểm công đức hoặc năm vạn nhân dân tệ, thời gian nhìn thấy ma là bảy ngày.

…Xem ra việc nhìn thấy ma cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.

Cho dù mua bùa cao cấp đi chăng nữa, với giá năm mươi vạn thì cô vẫn còn dư lại bốn mươi lăm vạn. Lãi to rồi!

Có tiền mà không kiếm thì đúng là đồ ngốc!

Dung Lạc Anh lập tức đặt mua một lá bùa trung cấp, chọn thanh toán bằng tiền mặt, cũng không cần liên kết thẻ ngân hàng. Thế nhưng hệ thống lại hiển thị số dư không đủ.

…Quên mất, sau khi đóng viện phí bao gồm cả năm vạn kiếm được trước đó, trong túi cô hiện giờ chỉ còn vài nghìn tệ.

Dung Lạc Anh cất điện thoại, xoay người lại đối diện với ánh mắt mong chờ của hai cha con: “Cái đó… có một số việc cũng có thể thử xem sao.”

Mắt hai cha con sáng rực lên.

Dung Lạc Anh không cho họ lựa chọn mà chỉ nói một lá bùa giá ba vạn, cô sẽ mua cho anh ta loại bùa trung cấp nhìn thấy được hai mươi bốn giờ. Nói nhiều quá sợ lại rước phiền phức vào thân.

Hơn nữa, chẳng phải trong các loại tiểu thuyết hay phim truyền hình đều nói người sống ở cạnh ma quá lâu sẽ bị ảnh hưởng hay sao? Vậy nên sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cô quyết định mua cho anh ta bùa trung cấp.

Trong lòng cô đã tính toán xong, nếu lần sau còn bán nữa thì ba loại bùa này sẽ thu phí lần lượt là ba nghìn, ba vạn và mười lăm vạn. Kiếm gấp ba là được rồi.

Cũng không phải cô có lương tâm gì đâu, chỉ là loại chuyện này liên quan đến vấn đề công đức huyền học, cô sợ sẽ mang lại ảnh hưởng xấu cho bản thân mình.

Hứa Vân Phi chuyển ngay năm vạn cho Dung Lạc Anh tại chỗ.

“Nhiều quá rồi, ba vạn thôi.” Dung Lạc Anh nói.

Hứa Vân Phi lắc lắc chiếc máy bay đồ chơi trên tay: “Hai vạn thừa ra coi như tiền công cô giúp tôi gửi máy bay.”

Ăn lãi cả hai đầu, cũng được đấy chứ.

Dung Lạc Anh không từ chối nữa, nhận được tiền xong liền lập tức đặt hàng trên điện thoại. Khoảnh khắc đơn hàng được gửi đi thành công, cô liền nhận được tin nhắn trừ một vạn trong thẻ ngân hàng.

Ngay sau đó, trong túi cô xuất hiện thêm một lá bùa được gấp thành hình tam giác.

Đừng nói nha, trông cũng đẹp phết.

Dung Lạc Anh đưa lá bùa cho Hứa Vân Phi: “Anh cầm lá bùa này là có thể nhìn thấy con trai mình, thời hạn hiệu lực là hai mươi bốn giờ.”

“…Nhưng anh phải chuẩn bị tâm lý trước đấy.”

Dung Lạc Anh có lòng tốt nhắc nhở một câu, cô sợ bộ dạng đầy máu me của đứa bé sẽ kích động đến người cha già yếu đuối này.

“Cảm ơn đại sư!”

Hứa Vân Phi quá kích động nên không nghe rõ câu nói phía sau của cô. Khoảnh khắc nhận lấy lá bùa, anh ta liền nhìn thấy cậu bé đang đứng trước mặt mình.

Nhìn thấy cái lỗ thủng lớn không ngừng chảy máu trên đầu con, anh ta sững sờ một chút, sau đó bật khóc xé lòng.

“A!”

Dung Lạc Anh theo bản năng bịt tai lùi lại một bước, xem ra anh ta vẫn chưa chuẩn bị tâm lý kỹ càng.

Quản Hạng Vũ vừa nộp tiền xong đi tới, nghe thấy tiếng khóc xé lòng này thì chân mềm nhũn, phải bám vào tường, mặt mày trắng bệch: “…Tôi… tôi đến muộn rồi sao…”

Dung Lạc Anh: “…”

“Tử Hàng, đi thôi, cha đưa con về nhà.” Hứa Vân Phi lau nước mắt, dắt tay Hứa Tử Hàng đi ra ngoài.

Mặc dù hai bàn tay nắm trong hư không, không thể thực sự chạm vào nhau, nhưng dường như chỉ có làm như vậy mới khiến Hứa Vân Phi có cảm giác chân thực rằng con đang ở bên cạnh mình.

“Vâng ạ!”

Quản Hạng Vũ vừa hú vía một phen, giờ lại ngơ ngác nhìn anh ta nói chuyện với không khí, tay dường như còn đang dắt thứ gì đó.

Anh ta vừa kinh ngạc vừa sợ hãi nhìn sang Dung Lạc Anh, ánh mắt như muốn hỏi: Chuyện này là sao vậy hả em gái?

Dung Lạc Anh chỉ chỉ vào đầu mình rồi tiếc nuối lắc đầu.

Quản Hạng Vũ: Hiểu rồi, là một người bị bệnh thần kinh.

Chuồn thôi, chuồn thôi.

Xong việc, Dung Lạc Anh vội vàng quay về biệt thự nhà họ Dung để thay quần áo, tiện thể mang tất cả số đồ đạc ít ỏi của mình đi thuê phòng trọ.

Hiện tại cô không muốn sống ở nhà họ Dung, cũng chẳng cần thiết phải ở lại đó nữa. Trước đây cô thỏa hiệp là vì nguồn thận cho ông nội.

Nhưng bây giờ thận của ông nội đã thay xong, cơ thể nhờ có viên đan hoàn dương tục mệnh kia cũng đang dần hồi phục.

Không cần thiết phải tiếp tục ở lại nhà họ Dung để nhìn mặt cái gia đình bốn người kia mà chán ghét nhau thêm. Hơn nữa, bình thường bọn họ chỉnh cô thì cô nhịn cũng được, nhưng bọn họ ngàn vạn lần không nên động đến ông nội cô.

Mặc dù cô không biết mục đích Dung Minh Đạt nhất quyết bắt cô dọn vào nhà ông ta là gì, nhưng chắc chắn chẳng phải chuyện tốt đẹp gì.

Món nợ này cô ghi nhớ, đợi ông nội khỏe lại, cô nhất định sẽ tự mình đòi lại!

Cô về đến biệt thự nhà họ Dung đúng vào giờ cơm trưa. Người cha tệ bạc Dung Minh Đạt, mẹ kế Trương Nghiên cùng cặp song sinh cùng cha khác mẹ Dung Tư Nguyên và Dung Tư Nam đang ăn trưa.

Trên bàn ăn rộn rã tiếng nói cười, nhưng ngay khi Dung Lạc Anh bước vào, căn nhà như bị ấn nút tắt tiếng, tiếng cười nói vui vẻ lập tức biến mất.

Tất cả mọi người đều nhìn ra phía cửa nơi Dung Lạc Anh đang đứng với thần sắc khác nhau.

Bước chân Dung Lạc Anh khựng lại, hơi thở nghẹn ứ. Cô không dám tin vào mắt mình khi nhìn thấy nữ quỷ đang nằm sấp trên lưng Dung Minh Đạt. Nữ quỷ đó sắc mặt trắng bệch, tóc dài xõa vai, chiếc váy trên người bị máu nhuộm đỏ đến mức không nhìn ra màu sắc ban đầu.

Gương mặt đó Dung Lạc Anh trông vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Nữ quỷ này rõ ràng là người mẹ ruột đã mất vì tai nạn xe hơi của cô!

Hồi nhỏ có một khoảng thời gian Dung Lạc Anh bị bạn bè bắt nạt, cô lập, những lúc đặc biệt buồn bã, cô thường hay lấy ảnh cha mẹ ra xem để xoa dịu cảm xúc, cho nên cô nhớ rất rõ khuôn mặt của mẹ ruột mình.

Hơn nữa hai người bọn họ trông thật sự rất giống nhau.

Vậy nên… bao nhiêu năm qua, hồn ma của mẹ ruột cô vẫn luôn đi theo bên cạnh người cha tệ bạc này, trơ mắt nhìn ông ta bỏ rơi con mình để kết hôn và sinh con với người phụ nữ khác sao?

Vậy thì bà ấy phải đau lòng đến nhường nào chứ.

Nghĩ đến những điều này, trong lòng Dung Lạc Anh đau đớn vô cùng, sống mũi cay cay, hốc mắt hơi ửng đỏ.

Thực ra có thể nhìn thấy ma cũng không phải là chuyện xấu, ít nhất thì cô cũng có thể nhìn thấy mẹ mình theo cách này.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc