Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dung Lạc Anh đi theo cậu bé đến cửa phòng phẫu thuật. Hứa Vân Phi vẫn ngồi đó, râu ria lởm chởm, sắc mặt tiều tụy. Điểm khác biệt duy nhất so với lần trước là trên tay anh ta có thêm một mô hình máy bay.
“Chị ơi, chị có thể giúp em nói với cha là đừng đến đây nữa được không? Em không hận cha đâu, em muốn cha trở lại như trước kia.” Cậu bé nói: “Bảo cha giúp em chăm sóc mẹ thật tốt.”
Dung Lạc Anh nhìn cậu bé rồi bảo: “Chị chỉ có thể giúp em chuyển lời thôi, nhưng việc cha em có nghe hay không thì chị không đảm bảo được.”
Lần trước cô nói mình có thể nhìn thấy ma, người đàn ông này đã coi cô như kẻ bị bệnh thần kinh. Bây giờ cô lại tới đó, chưa chắc anh ta đã tin lời cô nói.
“Chị à, em tin chị chắc chắn có thể làm cho cha tin chị mà!”
“Đừng có tâng bốc chị, chị không mắc bẫy đâu.”
Cậu bé bĩu môi, kế hoạch thất bại rồi.
Dù sao thì đây cũng là đơn hàng đầu tiên của mình, với phẩm chất ưu tú làm người tốt làm cho trót, tiễn Phật tiễn đến Tây, Dung Lạc Anh bước lên phía trước, đi đến chỗ Hứa Vân Phi.
“Anh gì ơi…”
Hứa Vân Phi nghe thấy tiếng bèn từ từ ngẩng đầu lên, để lộ đôi mắt sưng húp vô thần. Khi nhìn rõ người đến là Dung Lạc Anh, đôi mắt anh ta dần có tiêu cự: “Là cô à…”
“Là tôi đây.” Dung Lạc Anh có chút cảm động, không ngờ anh ta vẫn còn nhớ mình.
Hứa Vân Phi hỏi: “Cô là ai?”
Dung Lạc Anh: “…”
Vẫn chưa đến hai phút, có thể thu hồi lại sự cảm động vừa rồi không.
…
Liêu Giai Mộc và đồng nghiệp rảo bước nhanh về phía phòng phẫu thuật: “Người nhà bệnh nhân đã ký tên chưa?”
Người đồng nghiệp đáp: “Ký rồi, hiện đang đi đóng tiền.”
Liêu Giai Mộc gật đầu, bước chân nhanh hơn. Khi đi ngang qua chỗ Hứa Vân Phi và Dung Lạc Anh, anh theo bản năng liếc nhìn hai người một cái.
Hai người đi vào trong phòng phẫu thuật. Sau khi cửa phòng khép lại, người đồng nghiệp mới không nhịn được mà nói một câu: “Cha của bé trai kia lại tới nữa rồi.”
Kể từ khi đứa bé xảy ra chuyện, được đưa đến bệnh viện cấp cứu nhưng không qua khỏi, người đàn ông đó ngày nào cũng đến ngồi trước cửa phòng phẫu thuật, cứ ngồi như thế suốt cả ngày.
Có khi anh ta ngồi đó mấy ngày liền chẳng hề động đậy, khiến bọn họ đều sợ anh ta sẽ xảy ra chuyện gì ở bệnh viện của mình, lại càng sợ người đàn ông này đột nhiên mất kiểm soát cảm xúc mà có hành vi gây thương tích cho người khác.
Nhưng khổ nỗi bọn họ khuyên thế nào đối phương cũng không nghe, vẫn cứ làm theo ý mình, nên bọn họ cũng không thể đuổi người ta ra ngoài được.
Liêu Giai Mộc nói: “Nỗi đau mất con không phải chuyện một sớm một chiều là có thể nguôi ngoai được.”
Sự ra đi đột ngột của người thân giống như một cơn ác mộng không thể tỉnh lại, cần phải dốc hết toàn lực mới có thể thoát khỏi cơn ác mộng đó để tiếp tục bước đi, sống tiếp thay cho cả phần đời của người đã khuất.
…
Dung Lạc Anh đặt mông ngồi xuống cạnh Hứa Vân Phi: “Anh chắc chắn cảm thấy tôi bị bệnh thần kinh, nhưng thần trí tôi quả thực không có vấn đề gì cả. Con trai anh, Hứa Tử Hàng, đang đứng ngay trước mặt anh đấy.”
“Thằng bé mặc áo ngắn tay màu đen, quần màu kaki, còn đi một đôi giày Ultraman…”
Đồng tử Hứa Vân Phi giãn ra, anh ta nhìn Dung Lạc Anh với vẻ khó tin. Cô nói không sai, hôm con trai anh qua đời, thằng bé mặc đúng bộ quần áo đó. Làm sao cô biết được?
Chẳng lẽ cô gái này thực sự có thể nhìn thấy ma sao?
Con trai anh thực sự đang đứng trước mặt anh ư?!
“…Chóp mũi thằng bé có một nốt ruồi, mắt một mí, miệng rất giống anh…”
Dung Lạc Anh mô tả một lèo các đặc điểm trên người đứa bé.
“Còn nữa còn nữa, em và cha có một ám hiệu, ‘Em là một chú chim nhỏ xíu xiu, lắp thêm đôi cánh máy móc là có thể bay thật cao’.” Cậu bé vội vàng bổ sung.
“Đúng đúng đúng, chính là câu này!” Dung Lạc Anh kích động vỗ tay: “Lần này anh tin tôi rồi chứ!”
Nếu còn không tin nữa thì hết cách.
Khi cô nói ra đặc điểm của đứa bé thì Hứa Vân Phi đã hơi tin rồi, nhưng đến khi câu ám hiệu này được thốt ra thì anh ta đã hoàn toàn tin tưởng Dung Lạc Anh. Câu ám hiệu này chỉ có hai cha con bọn họ biết, ngoài ra không còn người thứ hai nào hay biết cả.
“Tử Hàng… thật sự đang ở đây sao! Đại sư, cô có thể cho tôi gặp thằng bé được không?!”
Hứa Vân Phi kích động nhìn quanh bốn phía, nhưng lại chẳng thấy gì cả.
Dung Lạc Anh chỉ vào vị trí ngay trước mặt anh ta và nói: “Tôi không phải đại sư. Con trai anh đang ở ngay đây, cách anh chưa đến nửa cánh tay, nhưng tôi không có cách nào để anh nhìn thấy thằng bé được.”
“Nhưng thằng bé nhờ tôi nói với anh rằng, nó không hận anh, cũng không muốn anh đến đây nữa. Nó muốn anh trở lại như trước kia, mau chóng về nhà chăm sóc tốt cho mẹ nó.”
Cậu bé gật đầu liên tục. Đúng vậy, cậu muốn cha trở lại như ngày xưa, không muốn cha tiếp tục bộ dạng như bây giờ nữa.
Cha của hiện tại chẳng ngầu chút nào.
Ánh mắt Hứa Vân Phi dán chặt vào vị trí ngón tay Dung Lạc Anh chỉ. Lòng anh đau như cắt, cơ thể không khống chế được mà run rẩy, khóc không thành tiếng: “Xin lỗi, Tử Hàng, đều là lỗi của cha. Giá như lúc đó cha không nghe điện thoại thì tốt biết mấy, xin lỗi con…”
Hứa Vân Phi là cơ trưởng hàng không dân dụng, làm việc ở nơi khác. Vì lý do công việc nên anh rất ít có thời gian ở bên cạnh người thân.
Do không chăm lo được cho gia đình trong thời gian dài khiến cho tình cảm với vợ phai nhạt nên Hứa Vân Phi và vợ đã ly hôn trong hòa bình. Đứa trẻ được tòa phán cho vợ nuôi, mỗi tháng anh đều gửi tiền cấp dưỡng đúng hạn và hẹn với con mỗi tuần sẽ đến thăm một lần.
Nhưng vì công việc mà anh thường xuyên lỡ hẹn, ngay cả sinh nhật con cũng không thể đến dự để chúc mừng như đã hứa.
Tháng trước khó khăn lắm anh mới sắp xếp được vài ngày nghỉ phép để đưa con đi chơi. Hai cha con đã chơi rất vui vẻ, nhưng ngay vào ngày về, lúc chuẩn bị rời khỏi khách sạn thì tai nạn xảy ra.
Khách sạn họ ở nằm trên tầng sáu, phòng đặt là loại có sân thượng. Lúc sắp đi, Hứa Vân Phi nhận một cuộc điện thoại công việc nên không chú ý đến đứa trẻ đang chơi mô hình máy bay ngoài sân thượng.
Mô hình máy bay không cẩn thận bay ra khỏi sân thượng rơi xuống dưới lầu. Đứa bé gọi anh nhờ xuống nhặt mô hình giúp, nhưng vì đang nghe điện thoại, anh không nghe rõ con nói gì, chỉ bảo con đợi một chút rồi không để ý đến nữa.
Kết quả là đứa bé tự mình chạy xuống lầu nhặt mô hình máy bay, lại không may bị cái bình giữ nhiệt do đôi tình nhân trẻ đang cãi nhau ở phòng tầng trên ném xuống trúng vào đầu.
Vị trí đó nằm ở mặt sau của khách sạn, ngoại trừ nhân viên khách sạn ra thì gần như chẳng có ai đi qua đó.
Đôi tình nhân ở tầng trên chỉ mải cãi nhau, cũng không để ý đồ mình ném ra đã trúng vào người khác. Đợi đến khi Hứa Vân Phi nghe xong cuộc điện thoại công việc kéo dài nửa tiếng đồng hồ và phát hiện ra con mình thì đã quá muộn.
Đứa bé được đưa đến bệnh viện nhưng vì mất máu quá nhiều nên cấp cứu không hiệu quả, đã tử vong.
Biết tin con mất, vợ cũ gần như phát điên, cha mẹ hai bên đau khổ tột cùng. Tất cả mọi người đều trách anh không trông coi con cẩn thận, bao gồm cả chính bản thân anh.
Giá như anh không nghe cuộc điện thoại công việc đó thì tốt rồi. Cũng chẳng phải vấn đề gì to tát, chỉ là hậu bối có một vấn đề nhỏ không giải quyết được nên gọi điện đến hỏi anh mà thôi.
Giá như anh không tự cho mình là đúng mà thao thao bất tuyệt qua điện thoại lâu như vậy…
Tất cả đều tại anh, đều do anh không trông chừng con cẩn thận, anh mới chính là hung thủ hại chết con mình.
“…Xin lỗi… Đều là lỗi của cha…”
Tiếng khóc hối hận của người đàn ông vang vọng trong không gian yên tĩnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










