Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giao Hàng Hoàng Tuyền: Ting! Shipper Của Bạn Đã Nhận Đơn Chương 3: Ông Lão Bảy Mươi Tuổi Bị Thương Nặng Liệt Giường Bỗng Hồi Phục Thần Kỳ

Cài Đặt

Chương 3: Ông Lão Bảy Mươi Tuổi Bị Thương Nặng Liệt Giường Bỗng Hồi Phục Thần Kỳ

Dung Lạc Anh nhìn cậu bé vẫn chưa rời đi bên cạnh rồi lại nhìn phòng phẫu thuật đang đóng chặt, cô cắn răng nhấn vào tùy chọn trả góp.

Mặc kệ là thật hay giả, cứ mua về xem thử đã, đến ma cũng gặp rồi thì thứ này chắc là thật nhỉ!

Bây giờ cô giống như một con bạc đang dốc hết vốn liếng, chỉ cần xuất hiện cơ hội để ông nội khỏe lại thì cô nhất định sẽ lựa chọn không chút do dự.

Sau khi nhấn nút trả góp thì hệ thống hiển thị đặt hàng thành công, thậm chí còn chẳng bắt cô điền địa chỉ nhận hàng.

Không cho điền thì cô nhận món đồ này kiểu gì?

Đúng lúc này, Dung Lạc Anh bỗng cảm thấy trong túi quần mình dường như có thêm vật gì đó. Hôm nay cô mặc một chiếc quần âu phục không quá rộng, túi quần ép sát vào da thịt nên cảm giác có thêm vật lạ trong túi cực kỳ rõ ràng.

Dung Lạc Anh không chút nghĩ ngợi đáp: “Em muốn nói gì?”

“Em muốn…”

Lời cậu bé còn chưa nói hết thì cửa phòng phẫu thuật đang đóng chặt bỗng mở ra, mấy vị bác sĩ bước ra ngoài. Sự chú ý của Dung Lạc Anh lập tức bị thu hút, cô chẳng còn bận tâm đến cậu bé nữa mà vội vàng bước lên phía trước.

“Bác sĩ, ông nội tôi sao rồi?”

Liêu Gia Mộc tháo khẩu trang xuống, để lộ gương mặt ưa nhìn nhưng giữa hai hàng lông mày lại khó giấu được vẻ mệt mỏi: “Ca phẫu thuật đã hoàn thành, nhưng ông cụ bị thương quá nặng, ba ngày tiếp theo sẽ phải theo dõi trong phòng hồi sức tích cực. Người nhà cần chuẩn bị tâm lý cho tốt, ông cụ dù có tỉnh lại thì khả năng cao cũng sẽ bị liệt.”

Ông cụ bị thương nặng nhất ở não, sau đó đến cột sống, trước khi phẫu thuật bác sĩ đã nói với Dung Lạc Anh rồi.

Ông cụ lớn tuổi, bị thương nặng như thế thì tỷ lệ phẫu thuật thành công rất thấp, hơn nữa dù có cứu được thì xác suất lớn cũng bị liệt, toàn thân bao gồm cả đầu óc cũng chưa chắc đã tỉnh táo.

Những điều này Dung Lạc Anh đều biết. Cô nghe xong một số lưu ý bác sĩ dặn dò cùng những vật dụng bệnh nhân cần dùng thì vội vàng chạy ra ngoài mua đồ.

Mua xong trở về, cô đưa những thứ đó cho y tá. Người nhà bệnh nhân không được phép túc trực trong phòng ICU, chỉ có khung giờ quy định mới được vào thăm bệnh nhân.

Dung Lạc Anh túc trực bên ngoài cho đến khi được phép vào thăm mới bước vào phòng ICU.

Bên trong phòng ICU rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng vận hành của những thiết bị máy móc lạnh lẽo. Khắp người ông cụ cắm đầy ống dẫn, trên đầu quấn băng gạc dày cộp.

Nhìn ông nội như vậy, hốc mắt Dung Lạc Anh lập tức đỏ hoe, đau lòng không chịu nổi.

Cô đi tới bên giường, tay đút vào túi quần, nắm chặt lấy chiếc lọ sứ nhỏ kia.

Hướng dẫn sử dụng thuốc có ghi Hoàn Dương Tục Mệnh Đan tan ngay trong miệng, chỉ cần cô bỏ đan dược vào miệng là được.

Nhưng miệng ông nội đang cắm ống, cô chỉ có thể đợi rút ống ra mới cho ông uống được.

Dung Lạc Anh túc trực bên ngoài phòng ICU hai ngày, đến ngày thứ ba thì ông cụ tỉnh lại, nhưng đúng như lời bác sĩ nói, tỉnh lại rồi cũng sẽ bị liệt.

Ống dẫn đã được rút, cô đút viên đan dược đó cho ông cụ.

Ông cụ nằm trên giường chỉ có đầu là cử động được, nói năng cũng không rõ ràng, ông không biết cô đã cho ông ăn cái gì.

Chỉ cảm thấy trong miệng bị nhét vào một thứ rất lớn, thứ đó vừa vào miệng liền tan ra, rất đắng.

Còn đắng hơn cả mạng của ông.

Ông cụ theo phản xạ muốn nhổ ra, nhưng miệng đã bị Dung Lạc Anh bịt lại.

“Ông nội, thuốc này đắt lắm, ông nuốt đi ạ.”

Nhìn biểu cảm nhăn nhó của ông nội, cô biết thứ này chắc chắn rất khó ăn, nhưng phải thử xem sao.

Ông nội bị liệt cô không ngại chăm sóc vất vả, nhưng lòng tự trọng của ông rất cao, cô sợ sau khi biết mình không thể khỏi bệnh ông sẽ nghĩ quẩn.

Ông cụ Dung: “…”

Biết thứ này rất đắt, ông cụ Dung lập tức nuốt xuống.

Đợi ông nội ăn xong, Dung Lạc Anh vẫn luôn quan sát sự thay đổi của ông, cô cũng sợ thuốc này có vấn đề.

Một lúc lâu sau, vị đắng trong miệng tan đi, ông cụ Dung mới mở miệng nói: “Lạc Anh, con cho ông uống chút nước đi, đắng quá.”

Sao lại có loại thuốc đắng thế không biết, một người không sợ chịu khổ như ông cũng thấy đắng.

Nghe thấy ông nói được một câu trọn vẹn rõ ràng, Dung Lạc Anh kích động đến mức sắp khóc.

“Ông nội, ông nói gì cơ?”

“Ông hỏi con cho ông uống thuốc gì thế, sao mà đắng vậy, cho ông miếng nước.”

“!!!”

Thật sự khỏi rồi!

Dung Lạc Anh kích động bật dậy khỏi ghế, vội vàng chạy ra ngoài tìm bác sĩ.

Vài phút sau, một nhóm bác sĩ kiểm tra xong cơ thể ông cụ, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ khiếp sợ.

Khả năng hồi phục của ông cụ này cũng quá mạnh rồi!

Rõ ràng hơn chín mươi phần trăm là sẽ bị liệt, vậy mà bây giờ cơ thể ông lại đang hồi phục.

Mới ra khỏi phòng ICU nửa ngày mà đã hồi phục tốt thế này rồi!

Tốc độ hồi phục này có thể lên chương trình “Tiếp cận khoa học” quay hai tập luôn ấy chứ.

Tên cũng nghĩ xong rồi -nó rửa cua đó đưa về tự làm đưa ra cho nó cũng được thôi thì đó cho nó gỡ ra rồi đưa ra về làm về về đưa cho nó “Ông lão bảy mươi tuổi bị thương nặng liệt giường bỗng hồi phục thần kỳ”.

“Ông cụ, hiện giờ ông cảm thấy thế nào?” Vị bác sĩ hói đầu đứng đầu tiên hỏi.

Ông cụ Dung ngơ ngác: “Hả… tôi thấy cũng ổn, uống thuốc kia xong thấy người nóng ran.”

Vừa rồi chỉ mải thấy thuốc đắng, bây giờ ông mới muộn màng cảm nhận được cơ thể nóng lên, rất dễ chịu.

“Vừa rồi ông uống thuốc gì?” Bác sĩ tiếp tục hỏi.

Ông đâu biết là thuốc gì, ông cụ Dung mờ mịt nhìn sang Dung Lạc Anh.

Mí mắt Dung Lạc Anh giật giật, cô không thể nói với mấy vị bác sĩ này là mình cho ông nội uống Hoàn Dương Tục Mệnh Đan được, sẽ bị coi là bệnh nhân tâm thần mất.

“Chỉ uống thuốc y tá đưa thôi ạ, có vấn đề gì không bác sĩ?”

Thuốc y tá đưa chính là thuốc bác sĩ kê đơn, là thuốc điều trị bình thường, chẳng có vấn đề gì cả.

Các bác sĩ chỉ đành quy kết tốc độ hồi phục bất thường của ông cụ là do thể chất ông cụ tốt, số tốt nên mới khỏi nhanh như vậy.

Tình hình ông nội đã ổn định, Dung Lạc Anh mới nhớ ra phải về vệ sinh cá nhân một chút. Cô vẫn mặc bộ quần áo từ hôm xảy ra tai nạn xe, người đã bốc mùi, tóc tai rối bù được cô búi thành củ tỏi sau đầu.

Dung Lạc Anh bước ra khỏi phòng bệnh, đụng mặt một người đàn ông mặc đồ bệnh nhân, sắc mặt trắng bệch đang đi tới.

Dung Lạc Anh theo bản năng nghiêng người tránh đường, nào ngờ bệnh nhân kia đột nhiên quay đầu lại, xoay đủ 360 độ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Dung Lạc Anh.

Giọng nói quỷ dị lại đầy phấn khích: “Cô nhìn thấy tôi!”

Dung Lạc Anh: “…”

Kể từ khi nhận nhiệm vụ kia, cô đã mở được mắt âm dương, không chỉ nhìn thấy cậu bé kia mà còn nhìn thấy những con ma khác.

Nơi này lại là bệnh viện, nơi có rất nhiều ma.

Mấy ngày nay Dung Lạc Anh không biết đã nhìn thấy bao nhiêu con ma rồi, may mà cô to gan, hơn nữa cô phát hiện những con ma này không thể làm gì mình, cứ coi bọn họ như đang xem phim kinh dị 3D là được, nếu không cô đã sớm sợ đến phát điên rồi.

Dung Lạc Anh giả vờ như mình không nhìn thấy gì, thản nhiên xoay người lại.

Không thấy, mình không thấy gì hết…

“Chị ơi, cuối cùng em cũng tìm được chị rồi.”

Nhoáng cái, cậu bé kia lại xuất hiện trước mặt cô: “Chị ơi, chị có thể giúp em không?”

Dung Lạc Anh: “…”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc