Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Bác sĩ…”
Dung Lạc Anh theo bản năng muốn gọi bác sĩ đến xử lý vết thương cho bạn nhỏ này, nhưng lời còn chưa thốt ra khỏi miệng thì cô đã nghe thấy cậu bé nói.
“Chị ơi, chị đến giúp em giao đồ phải không?”
Giao đồ gì cơ?
Dung Lạc Anh ngơ ngác, bỗng nhiên cô nghĩ đến điều gì đó rồi từ từ cúi đầu nhìn xuống. Chỉ thấy vết máu trên mặt đất đã chảy lênh láng, dòng máu tươi ấy thậm chí đã lan đến tận chân cô.
Con nhà ai mà chịu nổi kiểu chảy máu bán mạng thế này?!
Ông trời ơi, cô cầu thần tiên cứu ông nội chứ không phải cầu tiểu quỷ đến mở ra cánh cửa thế giới mới cho cô.
Đại ca à, ít nhất cũng phải nhìn cho rõ yêu cầu chứ!
Nếu không phải cô to gan lớn mật thì chắc đã đi trước một bước xuống suối vàng dò đường cho ông nội rồi.
“Chị ơi, rốt cuộc chị có phải đến giúp em giao đồ không?” Cậu bé thấy cô không nói gì bèn hỏi lại lần nữa, còn giơ chiếc máy bay trong tay lên: “Chị ơi, em muốn đưa chiếc máy bay này cho cha em.”
Cậu bé vừa nói vừa nhìn về phía người đàn ông đang ngồi trên ghế, trong mắt đều là sự tự trách và hối hận.
Cậu hối hận rồi, cậu không nên không nghe lời cha mà lén chạy xuống lầu nhặt máy bay một mình.
“Vui lòng giao chiếc máy bay đồ chơi trên tay Hứa Tử Hàng đang ở cửa phòng phẫu thuật thuộc Tòa nhà cấp cứu Bệnh viện Đông Ninh cho Hứa Vân Phi.
Sau khi giao hàng thành công sẽ nhận được 5 điểm công đức và 50.000 tệ, shipper có chọn giao hàng không?”
Dung Lạc Anh nhìn chiếc máy bay trong tay cậu bé, chợt nhớ tới tin nhắn vừa nãy đột nhiên hiện lên trên điện thoại. Cô vội vàng mở điện thoại ra xem, trên màn hình là giao diện của một ứng dụng lạ hoắc.
Góc trên bên trái giao diện là một ảnh đại diện mặc định, bên cạnh là tên của cô - Dung Lạc Anh, phía sau còn có dòng chữ - Shipper Giao hàng Hoàng Tuyền.
Bên dưới hiển thị Điểm công đức: 0.
Góc trên bên phải còn có một biểu tượng giống như ngôi nhà.
Phía dưới nữa là vài cái nút, lần lượt là: Đơn hàng chờ nhận, Đơn hàng chờ hoàn thành, Đơn hàng đã hoàn thành.
Giao diện cũng đơn giản, mục Đơn hàng chờ hoàn thành có đánh một dấu chấm đỏ. Dung Lạc Anh nhấn vào thì thấy dòng chữ vừa rồi, phía sau còn có thời gian đếm ngược.
00:59:01
Thời gian hoàn thành đơn hàng này là một tiếng, Dung Lạc Anh lập tức hiểu ra.
Cô có chút không dám tin nhìn cậu bé: “Hứa Tử Hàng?”
Cái tên này vừa thốt ra, khóe mắt Dung Lạc Anh liếc thấy người đàn ông vẫn luôn ngồi bất động đằng kia đột nhiên cử động. Ông ấy ngẩng đầu nhìn về phía cô, đôi mắt đỏ ngầu dọa người, râu ria xồm xoàm, má hóp lại.
Trông còn giống ma hơn cả cậu bé này.
Nhưng ông ấy dường như không nhìn thấy cậu bé, ánh mắt chỉ dừng lại trên người Dung Lạc Anh hai giây rồi lại từ từ cúi đầu xuống, trở về trạng thái nhập định.
Cậu bé gật đầu: “Chị ơi, em tên là Hứa Tử Hàng.” Cậu chỉ vào người đàn ông kia nói: “Đó là cha em. Chị ơi, chị giúp em đưa máy bay cho cha nhé.”
Đứa bé này chính là đứa trẻ trong nhiệm vụ, chỉ cần đưa chiếc máy bay trong tay cậu cho người đàn ông kia là được.
Nhưng vấn đề là đồ của ma thì sao cô cầm được chứ… Ồ… cầm được này!
Cô thế mà lại cầm được đồ từ tay ma!!
Da đầu tê dại, chiếc máy bay trên tay giống như than hồng nung đỏ, nóng bỏng tay vô cùng.
Cô chỉ thuận tay thử một chút, không ngờ lại dễ dàng lấy được chiếc máy bay trên tay cậu bé như vậy.
Wao, nhận thức của cô về thế giới này đang nhanh chóng sụp đổ rồi được xây dựng lại.
Tuyệt thật!
Dung Lạc Anh rất muốn ném thứ này đi, nhưng nhìn thấy khuôn mặt đáng thương của cậu bé, cô lại đè nén suy nghĩ này xuống.
Cô không biết cậu bé này chết như thế nào, cũng không biết câu chuyện của cha con họ.
Nhưng nếu cô chết hoặc ông nội chết… Nghĩ đến khả năng phía sau, tim cô đau thắt lại từng cơn.
Dung Lạc Anh quay đầu nhìn phòng phẫu thuật, hít sâu một hơi, quay người đi đến trước mặt người đàn ông kia, đưa chiếc máy bay cho ông ấy.
“Hứa Vân Phi, con trai anh là Hứa Tử Hàng nhờ tôi chuyển món đồ này cho anh.”
Cô nghĩ nếu có một ngày cô và người thân âm dương cách biệt, cô cũng hy vọng xuất hiện một người như vậy, giúp cô chuyển lời muốn nói hoặc đồ vật đi.
Nghe thấy tên Hứa Tử Hàng lần nữa, Hứa Vân Phi mới có phản ứng. Ông từ từ ngẩng đầu lên, khoảnh khắc nhìn thấy chiếc máy bay, đôi mắt đỏ ngầu tê liệt kia dần dần có ánh sáng.
Hứa Vân Phi chộp lấy mô hình máy bay đó, lật qua lật lại xem xét, cuối cùng cũng nhìn thấy ký hiệu quen thuộc dưới đáy máy bay.
Đó là món quà ông đặc biệt đặt làm riêng để tặng con trai, bên trên có khắc tên và sinh nhật của thằng bé.
Đây là máy bay của con trai ông, là chiếc máy bay ông tìm kiếm rất lâu vẫn không thấy!
Cũng là kẻ đầu têu hại chết con trai ông.
Hứa Vân Phi ngước mắt nhìn Dung Lạc Anh, kích động hỏi: “Chiếc máy bay này cô tìm thấy ở đâu?”
Đã lâu không nói chuyện, giọng ông khàn đặc và khô khốc.
Dung Lạc Anh chỉ vào cậu bé: “Con trai anh đưa cho tôi, thằng bé nhờ tôi đưa chiếc máy bay này cho anh.”
Hứa Vân Phi nhìn theo hướng ngón tay cô, cậu bé đang nhìn cha mình với vẻ mặt đầy mong đợi.
Nhưng Hứa Vân Phi lại chẳng nhìn thấy gì cả.
Hứa Vân Phi quay đầu lại nhìn chằm chằm Dung Lạc Anh, ông nghi ngờ cô gái này thần kinh không bình thường, hoặc là cố ý trêu chọc ông.
“Có thể anh không nhìn thấy.”
Dung Lạc Anh nhún vai: “Vậy thì hết cách, dù sao đồ tôi cũng đã giao đến nơi rồi.”
Nói xong cô đi về vị trí cũ. Nhiệm vụ của cô chỉ là chịu trách nhiệm đưa đồ đến nơi, còn việc ông ấy tin hay không thì không liên quan đến cô.
“Đơn hàng đã hoàn thành, điểm công đức và phần thưởng đã được phát.”
Lại là giọng nói máy móc lạnh lẽo đó.
Dung Lạc Anh cầm điện thoại lên kiểm tra, cô nhận được tin nhắn tài khoản ngân hàng được cộng năm mươi nghìn tệ.
Thật sự có tiền à!
Dung Lạc Anh nín thở, nhịp tim bất giác đập nhanh hơn, cô vội vàng chuyển về trang ứng dụng vừa rồi. Dấu chấm đỏ ở mục Đơn hàng chờ hoàn thành đã biến mất, mục Đơn hàng đã hoàn thành lại có thêm một chấm đỏ.
Điểm công đức từ 0 đã biến thành 5.
Giao hàng Hoàng Tuyền… Giao hàng Hoàng Tuyền… Dung Lạc Anh thầm lẩm bẩm.
Điểm công đức… Chẳng lẽ!
Dung Lạc Anh giật thót mình, trong lòng có một suy đoán, cô vội vàng nhấn vào biểu tượng hình ngôi nhà ở góc trên bên phải.
Bên trong là giao diện giống như cửa hàng mua sắm trực tuyến, bày bán đủ loại đồ vật.
Nào là Mỹ Dung Đan, Dịch Dung Đan, Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao, Bột ngứa, Nhu Cốt Tán, Ngũ Độc Tán…
Phi Mao Thối, Sức mạnh vô địch, Thuật súc cốt…
Bùa trừ tà, bùa đào hoa, bùa bình an…
Tẩy Tủy Đan, Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan, Trụ Nhan Đan…
Còn có các loại trang phục và một số đồ trang trí.
…
Vãi chưởng, đồ trong cửa hàng này từ kiếm hiệp, huyền học đến tu tiên đều có đủ, dưới mỗi món đồ đều có giá tương ứng.
Ngoại trừ những thứ thay đổi ngoại hình như Mỹ Dung Đan, làm trắng da có giá tương đối rẻ thì những vật phẩm thuộc loại kỹ năng hoặc công cụ khác đều khá đắt, giá cả không có giới hạn cao nhất.
Ánh mắt Dung Lạc Anh chuẩn xác rơi vào Hoàn Dương Tục Mệnh Đan, cô nhấn vào xem chi tiết nội dung. Hình ảnh chỉ là một viên thuốc đen sì, trông giống như hàng trôi nổi không rõ nguồn gốc.
Giá: 88 điểm công đức hoặc năm triệu nhân dân tệ.
Bên dưới viết giới thiệu sản phẩm.
Hoàn Dương Tục Mệnh Đan: Có thể khôi phục sinh mệnh cho người bị thương nặng, thậm chí có thể cải tử hoàn sinh.
Tim Dung Lạc Anh đập thình thịch. Nếu thứ này thực sự tồn tại thì có thể chữa khỏi cho ông nội!
Cô thử mua, hệ thống báo điểm công đức không đủ, nhưng có thể trả góp. Hơn nữa người dùng mới mua lần đầu được giảm ngay hai mươi điểm công đức hoặc giảm ngay một triệu tệ.
Giảm một triệu thì vẫn còn bốn triệu, cô làm gì có nhiều tiền thế, chỉ có thể dùng điểm công đức để khấu trừ, vậy là còn 68 điểm công đức.
66 điểm có thể chia làm 24 kỳ, lãi suất tháng 5%, tính riêng tiền lãi thôi đã là 79,2 điểm công đức.
Mẹ kiếp, đen thật đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







