Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Chú làm nghề chính ở Cục Nhân sự xã hội à, nhà ở ven biển sao?” Dung Lạc Anh nhàn nhạt đáp.
Đang điều tra hộ khẩu đấy à.
Gương mặt gã tài xế sa sầm xuống ngay lập tức, ánh mắt u ám, nhưng giọng điệu vẫn không thay đổi nhiều: “Thì cũng chỉ là nói chuyện phiếm thôi mà, tính khí cô bé này xấu thật đấy. Chú nói cho mà biết, con gái các cô phải dịu dàng thì đàn ông mới thích…”
“Chú đi nhầm đường rồi, đường này không đến Bệnh viện Đông Ninh.”
Dung Lạc Anh nhìn con đường lẽ ra phải rẽ phải, nhưng người đàn ông này lại rẽ sang trái.
Tài xế taxi nói: “Bên kia đang làm đường, đi lối này.”
Ban ngày cô đi từ bệnh viện đến ga tàu cao tốc thì đường sá vẫn bình thường, sao giờ này lại làm đường được.
Dung Lạc Anh bỗng nhìn thấy ghế phó lái đột nhiên xuất hiện thêm một nam quỷ. Gương mặt nam quỷ đó máu thịt be bét, đầu giống như bị vật nặng đập vào, sau gáy lõm xuống, trên người lờ mờ còn có thể thấy giòi bọ màu trắng đang ngoe nguẩy, tản ra thứ mùi khó diễn tả.
Dung Lạc Anh quay đầu mở cửa sổ, nam quỷ này là con quỷ khủng bố nhất, nặng mùi nhất mà cô từng gặp.
Hình như cô hơi xui xẻo, tùy tiện bắt một chiếc taxi cũng gặp phải kẻ ngoài vòng pháp luật.
Gã tài xế đột nhiên im bặt, trong xe bỗng chốc trở nên yên tĩnh. Cảnh vật ven đường ngoài cửa sổ ngày càng xa lạ, ngày càng hoang vu, Dung Lạc Anh đã xác định mình thật sự gặp phải tội phạm rồi.
Chiếc taxi chạy đến một đoạn đường không có bất kỳ kiến trúc nào thì đột ngột dừng lại.
“Bác tài, tôi muốn đến Bệnh viện Đông Ninh, chú đi nhầm đường rồi.” Dung Lạc Anh nói.
Gã tài xế không nói một lời, bước xuống từ ghế lái, mở cửa xe ghế sau, thô bạo kéo cánh tay Dung Lạc Anh, nhưng kéo một cái mà cô vẫn không nhúc nhích.
Tài xế taxi: “…???”
Hai người nhìn nhau, không khí có chút gượng gạo.
Dung Lạc Anh tự giải thích cho bản thân: “Tôi xin tuyên bố trước, không phải tôi quá nặng, mà là chú quá vô dụng.”
Cô chỉ hơi dùng sức một chút thôi.
Biểu cảm trên mặt gã tài xế đột nhiên trở nên dữ tợn, ánh mắt hung ác, hắn vươn hai tay ra định lôi Dung Lạc Anh: “Con béo chết tiệt! Con điếm thúi, mày ra đây cho tao!”
Con… béo… chết… tiệt!
Cô ghét nhất là người ta chửi cô là con béo chết tiệt!
Dung Lạc Anh nóng máu, giơ chân đạp gã tài xế một cái, một cước trực tiếp đá bay hắn ra ngoài, đập vào bụi cỏ dại ven đường.
Gã tài xế nghe thấy tiếng “rắc” một cái, xương cụt truyền đến cơn đau dữ dội, đau đến mức hắn kêu la thảm thiết, hình như xương cụt của hắn gãy rồi.
Hự… Nhìn thì rõ là một cô bé hiền lành chất phác, sao lại có sức lực lớn như vậy, chuyện này có hợp lý không?!
Dung Lạc Anh đùng đùng xuống xe, một tay nhấc bổng gã tài xế lên, hắn càng kêu gào dữ dội hơn: “A a a… đau đau đau…”
Dung Lạc Anh nghiến răng nghiến lợi nói: “Cái này gọi là béo sữa, chú mới là đồ béo chết tiệt! A! Đồ béo chết tiệt biến thái đi chết đi!”
Cô đấm một quyền vào mặt gã tài xế, đánh vẹo cả mũi hắn, mấy cái răng cũng bị đánh bay ra ngoài.
“A!”
“Đồ biến thái chết tiệt, tôi đã nói là tôi muốn đến bệnh viện, bệnh viện! Chú không hiểu tiếng người có phải không!”
Dung Lạc Anh lại bồi thêm một đấm vào bụng hắn.
“A…” Gã tài xế cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình đều bị đánh nát rồi.
Từ lúc biết chuyện đám người Dung Minh Đạt đi quấy rối ông nội cho đến chuyện của Thẩm Hồng Liên, Dung Lạc Anh đã kìm nén một bụng tức giận, bây giờ lại gặp phải một tên biến thái, cơn giận bị đè nén trong lòng Dung Lạc Anh hoàn toàn bùng nổ.
“Đồ biến thái chết tiệt, đi chết đi, đi chết đi!”
Dung Lạc Anh đấm đá túi bụi vào gã tài xế, đánh đối phương đến mức thoi thóp mới dừng lại. Nam quỷ trên xe taxi đứng bên cạnh nhìn cô với vẻ mặt sợ hãi.
Mẹ ơi, cô bé nhìn thì đáng yêu, không ngờ đánh người lại ác như vậy, dọa chết quỷ rồi!
Bỗng nhiên Dung Lạc Anh quay đầu lại, ánh mắt rơi trên người gã ta: “Người này là kẻ thù của anh à?”
Cô đột nhiên nói chuyện với mình, nam quỷ giật mình run rẩy, theo bản năng lắc đầu, rồi khựng lại gật gật đầu: “Tôi trước kia là bạn của nó, bị nó đánh chết.”
Tài xế taxi tên là Trần Cường, nam quỷ tên là Từ Phi, bọn họ là bạn tốt cùng lớn lên trong một thôn.
Khi còn trẻ cả hai đều là côn đồ trên phố, làm mấy chuyện trộm cắp vặt vãnh. Có một lần hai người trộm được hơn mười vạn tệ, vì chia chác không đều nên Trần Cường lỡ tay đánh chết Từ Phi.
Sau đó Trần Cường ném xác Từ Phi vào hố phân sau nhà, dùng số tiền trộm được mua một chiếc xe taxi, hoàn lương chạy xe.
Sức mạnh của Từ Phi quá yếu, không thể tự mình báo thù nên cứ đi theo bên cạnh Trần Cường, âm khí ảnh hưởng đến hắn khiến tính khí của hắn trở nên thất thường.
Nếu hành khách nói câu nào khiến hắn không hài lòng, nhẹ thì hắn chửi nhau với người ta, nặng thì đánh nhau.
Vừa rồi Dung Lạc Anh không chịu trả lời câu hỏi của hắn lại còn châm chọc một câu khiến hắn nảy sinh bất mãn nên mới đưa cô đến đây định dạy dỗ một trận, không ngờ lại bị đối phương đánh cho tơi bời.
Hóa ra là một tên giết người, nghe Từ Phi kể xong, Dung Lạc Anh lại đá một cái vào háng Trần Cường.
“A!”
Lúc này Trần Cường đã thở ra thì nhiều mà hít vào thì ít, cho dù chữa khỏi thì cũng thành phế nhân.
Dung Lạc Anh chỉ vào hắn nói: “Đã có thù với hắn, vậy lát nữa tôi báo cảnh sát, nói hắn bị anh đánh, được không?”
Con quỷ này cũng chẳng phải quỷ tốt gì, thay cô gánh tội cũng được.
Từ Phi: “???”
Còn có thể làm thế này sao?
Hai mươi phút sau, cảnh sát đến hiện trường, Dung Lạc Anh đã nói y như vậy.
Cảnh sát: “???”
Em gái à, chúng tôi cũng là người có ăn có học đấy.
Lý Anh Triết dẫn đội nhìn Dung Lạc Anh muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không nhịn được bảo: “Em gái Tiểu Anh, hay là em đi đăng ký khoa thần kinh khám não thử xem sao?”
Anh ta vẫn chưa biết chuyện ông cụ Quản đã tìm được mối tình đầu, cũng không biết Dung Lạc Anh thật sự có thể nhìn thấy quỷ.
“Chú cảnh sát, thật đấy, tôi không lừa các anh đâu, nam quỷ kia đang đứng ngay bên cạnh các anh, anh ta nói anh ta tên là Từ Phi, bị người đàn ông này giết chết.”
Dung Lạc Anh vừa nói vừa lấy điện thoại ra định mua bùa cho anh ta tận mắt nhìn thấy quỷ, kết quả vừa mở máy lên thì hết pin tự động tắt nguồn.
A âu, tạm thời không có cách nào chứng minh rồi.
“Lão Lý, người này là Trần Cường.”
Một cảnh sát đi cùng nhận ra Trần Cường.
Một cảnh sát khác đi đối chiếu biển số xe: “Đúng là xe Trần Cường lái thật.”
Trần Cường thường xuyên xảy ra xung đột với hành khách, cũng coi như là khách quen của cục cảnh sát bọn họ.
“Lần này Trần Cường coi như đá phải tấm sắt rồi.” Người cảnh sát nhận ra Trần Cường đầu tiên liếc nhìn Dung Lạc Anh, rồi lại nhìn sang Trần Cường đang thoi thóp, vẻ mặt cười trên nỗi đau của người khác.
Ai biết được cô có bị định tội phòng vệ quá đáng hay không, cho nên kiên quyết không thể thừa nhận.
Từ Phi ở bên cạnh vội vàng gật đầu: “Đúng, là tôi đánh.”
Không phải gã ta tình nguyện gánh tội cho Dung Lạc Anh, mà chủ yếu là vì cô có thể đánh được gã ta.
Cô gái này rốt cuộc là người thế nào vậy, đánh người giỏi thì thôi đi, lại còn đánh được cả quỷ!
Lý Anh Triết và hai cảnh sát khác: “…”
Nên đưa cô bé này đi kiểm tra tâm thần thôi.
Dung Lạc Anh nghĩ thầm: Con quỷ đó hôi thật đấy, sớm biết thế thì dùng chân đạp thôi, không nên động tay đấm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


