Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giao Hàng Hoàng Tuyền: Ting! Shipper Của Bạn Đã Nhận Đơn Chương 24: Bệnh Tâm Thần Là Bệnh Truyền Nhiễm Sao?

Cài Đặt

Chương 24: Bệnh Tâm Thần Là Bệnh Truyền Nhiễm Sao?

Mặc dù các cảnh sát không muốn tin lời Dung Lạc Anh nói, nhưng cô vẫn kể chuyện Trần Cường giết Từ Phi cho họ nghe, tin hay không thì tùy họ.

“Sao cô biết Từ Phi?” Đồng nghiệp của Lý Anh Triết kinh ngạc hỏi.

Trần Cường là khách quen của cục cảnh sát bọn họ, chuyện trước đây hắn là côn đồ trên phố thường xuyên ra vào đồn cảnh sát cũng bị họ tra ra.

Nhưng trước kia Trần Cường có người họ hàng làm việc trong đồn cảnh sát ở quê nên những chuyện hắn làm đều được giơ cao đánh khẽ, không chịu bất kỳ hình phạt nào.

Sau này người họ hàng đó đắc tội với người ta nên bị bắt, hắn mới tém tém lại nhiều, chạy đến Đông Ninh lái taxi kiếm tiền.

Trần Cường trước đây có người bạn tên là Từ Phi, nhưng đã mất tích, bố mẹ Từ Phi từng báo án nhưng không tìm thấy cậu ta.

Dung Lạc Anh chỉ vào Từ Phi ở bên cạnh: “Anh ta tự nói với tôi đấy, anh ta vẫn luôn đi theo bên cạnh Trần Cường.”

Các cảnh sát: “… ”

Lại nữa rồi.

“Người anh em, anh tránh xa tôi ra một chút, mùi trên người anh nặng quá.” Dung Lạc Anh bịt mũi lùi lại hai bước.

Nhìn thấy quỷ thì thôi đi, cô còn ngửi thấy mùi hôi thối trên người quỷ, đúng là chịu tội mà.

Từ Phi tủi thân lùi lại mấy bước: “Tôi bị chôn dưới hố phân nên đương nhiên là thối rồi.”

Các cảnh sát nhìn cô nói chuyện với quỷ như thật, biểu cảm khó nói nên lời, càng thêm chắc chắn đầu óc cô bé này có vấn đề.

Trần Cường được đưa đến bệnh viện, Dung Lạc Anh đi theo Lý Anh Triết về cục cảnh sát lấy lời khai. Trên đường đi, Lý Anh Triết không nhịn được nhắn tin cho Đường Thừa Vận, phàn nàn về chuyện vừa rồi, phàn nàn Dung Lạc Anh thần kinh không bình thường.

Anh ta nghi ngờ nghiêm trọng cô em gái này sợ bọn họ nhận định cô phòng vệ quá đáng rồi bị bắt nên mới giả vờ đầu óc có vấn đề.

Phải nói là, anh ta đã đoán đúng một phần sự thật.

Tin nhắn gửi đi chưa được bao lâu, Đường Thừa Vận đã trả lời anh ta.

- Đầu óc cô ấy không có vấn đề gì đâu, cô ấy thật sự có thể nhìn thấy quỷ, tôi cũng từng thấy rồi.

Lý Anh Triết: ???

Bệnh tâm thần là bệnh truyền nhiễm sao?

Anh ta gửi lại một hàng dấu chấm hỏi, rất nhanh Đường Thừa Vận đã gửi lại một tin nhắn, giải thích đơn giản chuyện Dung Lạc Anh giúp ông cụ Quản tìm được Thẩm Hồng Liên.

Lý Anh Triết và Đường Thừa Vận có quan hệ tốt, biết chuyện ông cụ nhà anh ấy đang tìm mối tình đầu, cũng từng giúp đỡ điều tra, nhưng không tra được tin tức gì.

Chẳng lẽ trên đời này thật sự có quỷ?!

Người cứ hoang mang, hoảng hốt.

Lý Anh Triết khó khăn nuốt nước miếng, cứng đờ quay cổ lại, nhìn Dung Lạc Anh ở ghế sau: “Em gái Tiểu Anh à… em thật sự có thể nhìn thấy quỷ sao?”

Đồng nghiệp đang lái xe bên cạnh: ???

Dung Lạc Anh gật đầu: “Tôi thật sự có thể nhìn thấy quỷ.”

Lý Anh Triết: “… Từ Phi không ở trên xe chứ?”

“Không có, ở lại chỗ lúc nãy rồi.”

“Vậy chúng ta quay lại một chuyến, em giúp anh hỏi chi tiết cậu ta bị giết được không?”

Dung Lạc Anh hơi ngạc nhiên: “Anh tin tôi sao?”

“Tin.”

Đồng nghiệp lái xe không nhịn được lên tiếng: “Lão Lý, cậu tăng ca đến hỏng não rồi hả?”

Lý Anh Triết: “Không được nói chuyện với đại sư như thế.”

Đồng nghiệp: ???

Từ Phi đứng tại chỗ, nhìn xe cảnh sát và xe cứu thương đi xa, vẫn còn sợ hãi sờ sờ chỗ vừa bị đánh.

“Hít~ Con mụ đó ác thật, đánh quỷ đau thật đấy, lần sau gặp lại con mụ này phải trốn xa một chút… ”

Gã ta lầm bầm rồi xoay người rời đi theo hướng ngược lại, đi chưa được bao xa thì bị một người quấn kín trong màu đen chặn lại.

Người kia từ trên xuống dưới đều là màu đen, dáng người cao ráo, trên đầu còn đội một chiếc mũ màu đen, chiếc mũ che khuất hơn nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi môi mỏng và đường cằm lưu loát.

Bàn tay phải xương xương không chút huyết sắc cầm một cuốn sổ tay kiểu dáng giấy da bò màu vàng, ở vị trí hổ khẩu có một nốt ruồi son nhỏ, tăng thêm vài phần yêu dị.

“Từ Phi.”

Giọng nói trầm thấp quyến rũ, nhưng lọt vào tai Từ Phi lại khủng bố như tiếng ác quỷ gầm thét.

Đồng tử Từ Phi giãn ra, ánh mắt kinh hãi, cổ họng như bị người ta bóp chặt, không phát ra được chút âm thanh nào.

Một cơn gió cuốn qua, trên con đường trống trải không còn gì cả.

Mấy phút sau, xe cảnh sát quay lại chỗ cũ.

Dung Lạc Anh và nhóm Lý Anh Triết xuống xe, Lý Anh Triết cùng đồng nghiệp tìm kiếm một vòng xung quanh.

Trên đường đi, Lý Anh Triết đã giải thích ẩn ý với đồng nghiệp rằng Dung Lạc Anh là đại sư thật sự nhìn thấy quỷ.

Đồng nghiệp rất khiếp sợ, em gái nhỏ không phải đầu óc có vấn đề, mà là đại sư có bản lĩnh thật sự?!

Thế giới này thật sự có quỷ tồn tại!

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, thế giới quan của người đồng nghiệp đã bị đảo lộn.

Lý Anh Triết: “Thế nào rồi đại sư, có thấy Từ Phi không?”

Dung Lạc Anh lắc đầu: “Anh ta không còn ở đây nữa.”

Lúc quay lại cô đã nói với anh ta là chưa chắc tìm được Từ Phi, dù sao gã cũng đi theo Trần Cường suốt, chắc chắn sẽ không ngoan ngoãn ở lại đây.

Lý Anh Triết: “Vậy chắc là ở chỗ Trần Cường rồi, đại sư, chúng ta đến bệnh viện.”

Quay lại chuyến này anh ta cũng chỉ là cầu may.

Ba người lên xe chạy về bệnh viện, lúc họ đến nơi, Trần Cường vẫn đang trong phòng phẫu thuật. Dung Lạc Anh đánh gãy mấy cái xương của hắn, nội tạng bị tổn thương, chỗ đó cũng hỏng rồi.

Rất trùng hợp, bác sĩ phẫu thuật chính là Liêu Giai Mộc.

Dung Lạc Anh về phòng bệnh thăm ông cụ trước, xác nhận ông không sao mới xuống phòng cấp cứu.

Cô vừa xuống chưa được bao lâu thì phẫu thuật xong, Trần Cường được đẩy vào phòng chăm sóc đặc biệt.

Liêu Giai Mộc từ phòng phẫu thuật đi ra, thấy Dung Lạc Anh cũng ở đó thì ngạc nhiên nhướng mày, sao cô lại ở đây?

“Đại sư, Từ Phi có ở đây không?” Lý Anh Triết ghé vào tai cô hỏi nhỏ.

Dung Lạc Anh lắc đầu: “Không có.”

Thính lực của Liêu Giai Mộc rất tốt, nghe được lời Lý Anh Triết nói, trong lòng hiểu rõ nguyên nhân Dung Lạc Anh xuất hiện ở đây. Anh ta không hỏi nhiều, dặn dò Lý Anh Triết vài câu về tình hình bệnh nhân rồi đi.

Không tìm được Từ Phi, Lý Anh Triết đành phải hỏi lại Dung Lạc Anh một lần nữa chi tiết việc Từ Phi kể hắn bị giết như thế nào.

Hỏi xong, bọn họ vội vàng rời khỏi bệnh viện, Dung Lạc Anh quay lại phòng bệnh trên lầu.

“Bác sĩ Liêu, bệnh nhân kia tình hình thế nào?”

Trong văn phòng, một bác sĩ trực ban khác thấy Liêu Giai Mộc đã về thì hóng hớt: “Tôi nghe y tá nói người đó là tội phạm, là bị người ta đánh thành ra như vậy.”

Bọn họ làm bác sĩ, bất kể là người nào, chỉ cần đưa đến bệnh viện thì bọn họ đều phải cứu.

Liêu Giai Mộc ngồi phịch xuống ghế, xoa bóp bả vai đau nhức, nói: “Thì hắn ta số đỏ đấy, người đánh hắn còn chừa cho hắn một mạng.”

Bác sĩ trực ban cười một tiếng, chuyển tầm mắt về lại màn hình máy tính tiếp tục làm việc.

Liêu Giai Mộc kéo ngăn kéo trước mặt ra. Ban ngày quá bận, bây giờ nhìn thấy Dung Lạc Anh anh ta mới nhớ tới chuyện lá bùa kia.

Anh ta muốn cầm lá bùa đó xem thử trong văn phòng có quỷ hay không, đêm hôm khuya khoắt nghĩ đến quỷ trong bệnh viện, anh ta cũng hơi sợ.

Liêu Giai Mộc lục lọi trong ngăn kéo một hồi cũng không tìm thấy lá bùa đâu.

Kỳ lạ thật, rõ ràng anh ta để trong ngăn kéo mà, sao lại không thấy nữa nhỉ… Phải rồi, anh ta nhớ hình như cô có nói lá bùa đó chỉ có hiệu quả trong 24 giờ…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc