Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giao Hàng Hoàng Tuyền: Ting! Shipper Của Bạn Đã Nhận Đơn Chương 22: Thẩm Hồng Liên Mất Kiểm Soát

Cài Đặt

Chương 22: Thẩm Hồng Liên Mất Kiểm Soát

“Á! Có ma!”

Trần Phúc Quý hét lên thảm thiết, sợ hãi chạy trốn khắp nơi, Thẩm Hồng Liên bám theo sau lưng lão: “Trần Phúc Quý, ông hại tôi thê thảm quá mà, ông đền mạng cho tôi…”

“Không phải tôi hại bà, đừng tìm tôi, đừng tìm tôi… Cứu mạng với! Có ma!”

Trần Phúc Quý điên cuồng muốn thoát khỏi rừng tre, nhưng dù lão có chạy thế nào thì vẫn cứ loanh quanh trong rừng tre, không thoát ra được.

Cháu trai và con trai của Trần Phúc Quý nhìn thấy lão đột nhiên vừa hét vừa la, còn chạy lung tung khắp nơi thì ngơ ngác không hiểu gì.

Cháu trai Trần Phúc Quý: “Bố, không phải bố bảo chân ông nội không tốt sao? Con thấy chân ông khỏe lắm mà.”

Trông còn linh hoạt hơn cả chân tay cậu ta nữa, người già này sung sức thật.

Con trai Trần Phúc Quý: “Đúng thế, chân ông nội mày rõ ràng trông rất khỏe, thế mà trước đó ông ấy còn kêu đau chân, bắt bố với mẹ mày về chăm sóc, ông già tâm địa xấu thật!”

“Thế ông nội đang làm cái gì vậy?”

Cháu trai Trần Phúc Quý liếc mắt nhìn thấy ba người Dung Lạc Anh đang quay phim chụp ảnh ở bên cạnh, trong nháy mắt đã hiểu ra nguyên nhân thực sự khiến ông già đột nhiên như vậy, cậu ta ghé vào tai bố mình thì thầm:

“Ông nội còn có tính cách thích biểu diễn, muốn làm người nổi tiếng trên mạng đấy.”

Con trai Trần Phúc Quý: “Tính cách gì cơ?”

“Ông nội muốn nổi tiếng.”

Con trai Trần Phúc Quý hiểu ra: “Không được, không thể để ông nội mày nổi tiếng một mình, chúng ta cũng phải nổi tiếng.”

Hai bố con “thông minh hết phần thiên hạ” này học theo dáng vẻ của Trần Phúc Quý, vừa hét vừa la, chạy loạn điên cuồng.

“Có ma, cứu mạng với!”

“Á… tôi không giết bà, đừng tìm tôi mà…”

Ngô Viêm đứng bên cạnh nghe hết cuộc đối thoại của bọn họ: … (Ông già xem điện thoại trên tàu điện ngầm.jpg)

Khó bình luận, chỉ số IQ của hai bố con này thật khó bình luận.

Dung Lạc Anh: ???

Cô đâu có nhét bùa nhìn thấy ma cho hai người này đâu, sao bọn họ có thể nhìn thấy được?

Quản Hạng Vũ sùng bái liếc nhìn Dung Lạc Anh một cái, không hổ là đại sư, lợi hại thật!

Hiểu lầm tốt đẹp cứ thế nảy sinh.

Thẩm Hồng Liên túm lấy cổ Trần Phúc Quý, đôi mắt đỏ ngầu: “Trần Phúc Quý, ông đền mạng cho tôi!”

Hai chân Trần Phúc Quý ra sức đạp xuống đất, hai tay không ngừng đập vào cánh tay Thẩm Hồng Liên, khuôn mặt già nua đỏ bừng: “Hộc hộc… Tha cho tôi… Tôi… biết sai rồi… Tôi không cố ý giết bà…”

Cháu trai Trần Phúc Quý nhìn thấy cảnh này: “Vãi chưởng!”

Ông già vì muốn nổi tiếng mà cũng liều mạng quá rồi!

Con trai Trần Phúc Quý lập tức học theo Trần Phúc Quý, kết quả ngã sấp mặt.

Ngô Viêm: … Ngu thật.

Thẩm Hồng Liên hoàn toàn không tin lời xin lỗi hối cải của Trần Phúc Quý, tay bà ấy không ngừng dùng sức, ngay khi Trần Phúc Quý sắp bị bà ấy bóp chết, trên trời đột nhiên vang lên tiếng sấm ầm ầm.

Giữa ban ngày ban mặt trời quang mây tạnh lại đột nhiên có sấm sét, mấy người Dung Lạc Anh đều giật nảy mình, điện thoại của Quản Hạng Vũ rơi thẳng xuống đất vì sợ.

Điện thoại của Dung Lạc Anh cũng suýt chút nữa rơi mất, cô ngẩng lên nhìn đám mây đen không biết tụ lại trên đỉnh đầu từ lúc nào, dường như cô đã hiểu ra điều gì đó, vội vàng chạy tới kéo Thẩm Hồng Liên lại: “Đừng giết ông ta! Nếu giết ông ta thật thì bà cũng sẽ mất mạng đấy!”

Trên đỉnh đầu lại vang lên một tiếng sấm rền, âm thanh còn lớn hơn vừa rồi, Dung Lạc Anh vô thức rụt cổ lại, mẹ ơi, đúng là như cô nghĩ rồi.

“Bà nghĩ đến Quản Tiến Kỳ đi! Ông ấy vẫn đang đợi bà, nếu bà giết ông ta rồi bị sét đánh thì bà sẽ không bao giờ được gặp ông ấy nữa đâu!”

Không ngờ ma quỷ oán khí quá nặng còn có thể thực thể hóa, chạm được vào người, đáng sợ thật đấy, Dung Lạc Anh nhìn Thẩm Hồng Liên như vậy cũng thấy hơi sợ.

Thẩm Hồng Liên sững sờ một chút: “Tiến Kỳ…”

“Đúng đúng đúng, nghĩ đến Quản Tiến Kỳ, bà đừng kích động…” Dung Lạc Anh không ngừng khuyên nhủ.

Nghĩ đến Quản Tiến Kỳ vẫn đang đợi mình, lý trí của Thẩm Hồng Liên dần dần quay trở lại, màu đỏ trong mắt từ từ phai đi, tay buông lỏng, Trần Phúc Quý ngã xuống đất, ngất xỉu ngay lập tức.

Dung Lạc Anh buông tay ra, vẫn còn sợ hãi ngẩng đầu nhìn lên trời, xuyên qua khe hở của lá tre có thể lờ mờ nhìn thấy đám mây đen trên bầu trời đang dần tan đi.

Cảm ơn nhé, đại ca, anh cũng thấu tình đạt lý phết đấy, còn biết nhắc nhở trước hai lần chứ không trực tiếp ra tay giết chết.

Ngô Viêm và Quản Hạng Vũ bị cảnh tượng kỳ diệu này làm cho kinh ngạc đến mức hồi lâu không hoàn hồn.

Con trai và cháu trai của Trần Phúc Quý lại càng ngơ ngác, đây là diễn đến đoạn nào rồi?

Nửa tiếng sau, cảnh sát do Ngô Viêm gọi đã đến, bọn họ đào được hài cốt của Thẩm Hồng Liên dưới gốc cây tre to nhất kia.

Thôn Trần Gia yên tĩnh bỗng chốc trở nên náo nhiệt, dân làng không ai biết dưới rừng tre nhà Trần Phúc Quý lại chôn một thi thể.

Hơn nữa còn là người mà ông cụ Quản đã tìm kiếm rất nhiều năm.

Trần Phúc Quý còn bị bắt nữa, chuyện này rốt cuộc là sao vậy?

Con trai và cháu trai của Trần Phúc Quý thấy Trần Phúc Quý bị bắt, rừng tre đào ra hài cốt, lúc này mới muộn màng phản ứng lại rằng nhóm Dung Lạc Anh không phải đến để ăn măng.

Hai bố con không chịu, hùa với những người khác trong thôn chặn đường không cho cảnh sát đưa Trần Phúc Quý đi.

Các chú cảnh sát đã biết trước tính nết của bọn họ, cũng chẳng nói nhiều lời, chỉ lẳng lặng rút súng ra.

… Dân làng cúi đầu nhìn liềm và cuốc trên tay mình, lại nhìn súng trên tay cảnh sát, lặng lẽ đứng sang hai bên.

Chỉ một lát sau, trên đường chỉ còn lại con trai và cháu trai của Trần Phúc Quý.

Đối mặt với họng súng đen ngòm, hai bố con nhìn nhau một cái, đi xuống cuối đám đông hai bên đứng.

Bố không quan trọng bằng mạng sống của chính mình.

Chứng kiến tất cả những điều này, Dung Lạc Anh giơ ngón tay cái lên với các chú cảnh sát.

Thư đã đưa đến, đơn hàng nhiệm vụ này của cô đã hoàn thành, Dung Lạc Anh nhận được ba mươi điểm công đức và ba mươi lăm vạn tiền thù lao.

Linh hồn của Thẩm Hồng Liên đi theo hài cốt về Cục Công an thành phố Đồng Châu, Quản Hạng Vũ đã báo cho Đường Thừa Vận, lát nữa anh sẽ đến Đồng Châu, tạm thời giấu ông cụ trước vì sợ tâm trạng ông cụ dao động quá lớn.

Đợi Đường Thừa Vận đến đón hài cốt Thẩm Hồng Liên về thành phố Đông Ninh mới cho họ gặp mặt.

Những chuyện còn lại không liên quan đến Dung Lạc Anh nữa, Dung Lạc Anh vẫn còn lo lắng cho sức khỏe của ông cụ nhà mình nên mua vé tàu cao tốc buổi tối để về thành phố Đông Ninh.

Cô đưa cho Quản Hạng Vũ hai lá bùa nhìn thấy ma cấp cao, cộng với hai lá bùa nhìn thấy ma cấp trung trước đó, tổng cộng anh ta chuyển cho cô ba mươi sáu vạn.

Quản Hạng Vũ: “Đại sư, cô để lại phương thức liên lạc cho tôi đi, đến lúc về thành phố Đông Ninh tôi còn tìm cô mua bùa.”

“Mua bùa thì được, đừng gọi tôi là đại sư, tôi không phải đại sư gì cả.”

Cô chỉ là một shipper bình thường thôi.

“Vâng, đại sư.”

“…”

Thôi, nói cũng bằng thừa.

Dung Lạc Anh cho anh ta phương thức liên lạc, hai người còn thuận tiện kết bạn WeChat.

“Đại sư, tôi cũng xin kết bạn WeChat với cô.” Ngô Viêm lấy điện thoại ra.

Không dễ gì gặp được đại sư có năng lực, ai dám bảo đảm cả đời không gặp phải chuyện gì, phải giữ phương thức liên lạc của đại sư.

Dung Lạc Anh: “… Được.”

Bảy giờ tối, Ngô Viêm đưa Dung Lạc Anh đến ga tàu cao tốc, cô lên tàu trở về thành phố Đông Ninh.

Lúc đến thành phố Đông Ninh đã gần mười giờ tối, Dung Lạc Anh bắt xe taxi từ ga tàu cao tốc về bệnh viện.

Tài xế taxi là một ông chú trung niên nhiệt tình thái quá.

“Cô bé, năm nay mới lên đại học à?”

“Không ạ.”

“Cháu học trường đại học nào thế?”

“Kinh Đại.”

Ra đường thì thân phận là do mình tự bịa thôi.

“Ái chà, còn là sinh viên ưu tú của Kinh Đại cơ à, trong nhà có ai bị bệnh thế, có nghiêm trọng không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc