Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Người nhà bệnh nhân ký tên.”
Dung Lạc Anh tê dại nhận lấy cây bút từ tay bác sĩ, run rẩy ký tên mình lên tờ giấy báo tình trạng nguy kịch.
“Người nhà bệnh nhân hãy chuẩn bị tâm lý cho tốt, tình hình của bệnh nhân hiện tại không khả quan lắm đâu.”
Bác sĩ, xin hãy cứu lấy ông nội tôi…
Câu nói ấy mắc kẹt trong cổ họng Dung Lạc Anh, cô há miệng nhưng chẳng thể thốt nên lời, bởi cơn đau đớn dữ dội ập đến đã khiến cô tạm thời mất đi khả năng ngôn ngữ.
Vị bác sĩ đã quen nhìn thấy cảnh sinh ly tử biệt nhìn cô gái trẻ với sắc mặt trắng bệch như giấy, trên quần áo dính đầy vết máu thì cũng không khỏi cảm thấy có chút đồng cảm. Tuy họ sẽ cố gắng hết sức để cấp cứu, nhưng ông cụ bị thương nặng như vậy, cho dù phẫu thuật thành công thì việc có tỉnh lại được hay không vẫn còn là một ẩn số.
Bác sĩ cầm tờ thông báo bệnh nguy kịch đã được ký tên rồi rời đi, cửa phòng phẫu thuật mở ra rồi lại khép lại, ba chữ “Đang phẫu thuật” trên cửa sáng đỏ đến chói mắt.
Người đang sống chết chưa rõ bên trong chính là ông nội đã nương tựa cùng cô từ nhỏ.
Dung Lạc Anh đứng bất động, trong đầu liên tục hiện về tất cả những chuyện đã xảy ra trong suốt hai mươi năm qua.
Cha mẹ là chân ái, con cái là tai nạn, và Dung Lạc Anh chính là cái tai nạn đó.
Cha mẹ cô là sự kết hợp mạnh mẽ của hai kẻ lụy tình. Sau khi sinh cô ra, cặp vợ chồng trẻ suốt ngày chỉ lo chuyện trăng hoa tuyết nguyệt, yêu đương mặn nồng mà ném con lại cho ông nội Dung Hồng Nghiệp chăm sóc.
Khi cô chưa đầy một tuổi, hai vợ chồng ra ngoài chơi thì gặp tai nạn xe hơi, mẹ cô chết ngay tại chỗ còn cha thì bị thương nặng, phải tịnh dưỡng gần một năm trời mới bình phục.
Người cha đau khổ vì mất đi tình yêu không muốn nhìn thấy đứa con có gương mặt rất giống vợ mình, nên sau khi khỏi bệnh liền bỏ nhà đi làm ăn xa. Chuyến đi này kéo dài mười mấy năm, ông ta chưa từng quay lại thăm nom người già và con trẻ.
Cô và ông nội nương tựa vào nhau mà sống, những ngày tháng ấy tuy thanh bần nhưng lại rất hạnh phúc, bởi ông nội đã dành cho cô rất nhiều tình yêu thương. Cho dù không có cha mẹ thì cô cũng chẳng hề tự ti mà luôn sống tích cực hướng về phía trước.
Có lẽ ông trời cảm thấy những kiếp nạn dành cho cô vẫn chưa đủ.
Nửa năm trước, người ông nội nương tựa cùng cô bị chẩn đoán mắc bệnh thận. Muốn sống tiếp thì bắt buộc phải thay thận, chi phí phẫu thuật lên tới hàng trăm nghìn tệ. Tiền thì họ có thể xoay sở được nhưng khổ nỗi lại không tìm thấy nguồn thận thích hợp.
Phẫu thuật thay thận vốn là loại dễ tìm nguồn hiến tặng nhất trong tất cả các ca cấy ghép nội tạng, vậy mà chẳng có quả thận nào phù hợp với ông nội cả. Cô cũng từng nghĩ đến việc dùng thận của mình để cứu ông, nhưng ông nội không phải ông ruột của cô. Cha cô là con nuôi của ông, không có quan hệ huyết thống nên nguồn thận không tương thích.
Đúng lúc này, người cha mười mấy năm không gặp bỗng nhiên xuất hiện. Ông ta có tiền, có các mối quan hệ nên có thể giúp ông nội tìm được nguồn thận thích hợp, nhưng điều kiện tiên quyết là cô phải theo ông ta về nhà.
Người cha vô trách nhiệm ấy luôn miệng nói mẹ cô là người phụ nữ ông ta yêu nhất đời, thế nhưng sau khi rời nhà không lâu lại gặp được chân ái mới, kết hôn lập gia đình và sinh ra một cặp song sinh. Hiện giờ ông ta đang sở hữu một công ty có giá trị thị trường hơn trăm triệu tệ, vừa có tiền lại vừa có gia đình hạnh phúc.
Theo lý mà nói, gia đình hạnh phúc hiện tại của ông ta sẽ chẳng chào đón đứa con của vợ trước là cô, và cô cũng không tin người cha hơn mười năm không liên lạc này lại đột nhiên bùng nổ tình phụ tử muốn đón cô về bù đắp. Hơn nữa, ông ta còn hứa sẽ không cấm cô thường xuyên về thăm ông nội.
Bệnh tình của ông nội nguy cấp nên cô không lo được nhiều đến thế, sau khi xác nhận ông ta thực sự đã tìm được nguồn thận cho ông nội thì cô liền theo người cha tồi tệ đó về nhà.
Cửa hào môn sâu như biển, mẹ kế và cặp song sinh kia sẽ không chào đón kẻ ngoại lai đột nhiên xuất hiện như cô, điều này Dung Lạc Anh đã dự đoán từ trước.
Vì vậy cô chưa từng hy vọng xa vời rằng mình có thể nhận được tình thân ở cái nhà đó, mà chỉ luôn quan tâm đến sức khỏe của ông nội, cũng như khắc ghi lời ông dặn: ăn ngon ngủ yên, chăm sóc bản thân thật tốt, không chủ động bắt nạt người khác nhưng cũng sẽ không để người khác bắt nạt mình.
Hơn nữa, ngoại trừ việc xui xẻo gặp phải cặp cha mẹ vô trách nhiệm khi mới sinh ra thì vận may của cô tốt đến mức bùng nổ. Bất kể gặp phải chuyện gì cô cũng đều có thể biến nguy thành an, mua vé số chắc chắn trúng, tham gia bất kỳ hoạt động bốc thăm nào cũng nhất định rinh giải nhất.
Chỉ là ông nội không cho cô tùy tiện tham gia những trò chơi dựa vào may mắn này.
Ông nói vận khí của con người là đã được định sẵn, nếu dùng vận may hiện tại để đổi lấy những thứ không thuộc về mình thì tương lai sẽ có những thứ có giá trị tương đương rời bỏ cô mà đi.
Sau khi theo người cha tồi tệ về nhà, cô càng cảm thấy lời ông nội nói rất có lý.
Cô không muốn tranh giành bất cứ thứ gì với cặp song sinh kia, cũng chẳng đối đầu với mẹ kế, ít nhất thì ngoài mặt vẫn luôn khách sáo. Thế nhưng họ lại xem cô là “kẻ cướp” trong nhà, năm lần bảy lượt bày mưu tính kế hại cô ngay tại nhà. Nếu không phải cô trời sinh may mắn, lần nào cũng hóa giải được nguy hiểm thì giờ này cô đã đi gặp người mẹ ruột yểu mệnh của mình rồi.
Nhưng cô có nằm mơ cũng không ngờ bọn họ lại táng tận lương tâm đến mức ra tay với ông nội cô!
Không đúng!
Ông nội là bị cô liên lụy, nếu hôm nay cô không đến đón ông xuất viện thì đã chẳng gặp tai nạn xe. Tại sao họ ngồi cùng một chiếc xe, mà lại chỉ có ông nội bị thương nặng còn cô thì chẳng hề hấn gì?!
Đều tại cô, nếu không có cô thì ông nội sẽ không bị thương.
Nếu không có cô thì ông nội một mình sẽ không vất vả đến thế, sẽ không mệt đến mức suy sụp cơ thể.
Tất cả đều là lỗi của cô!
Tại sao người nằm trong đó bây giờ không phải là cô chứ?!
Cảm xúc tự trách và hối hận nhấn chìm lấy cô. Dung Lạc Anh cắn chặt môi dưới, nước mắt từng hạt lớn rơi xuống đất, cơ thể không khống chế được mà run rẩy.
Thần linh ơi, nếu người thực sự tồn tại thì hãy giúp con với, con nguyện dùng mạng của mình đổi lấy mạng cho ông nội!
Con chỉ còn lại người thân duy nhất này thôi, làm ơn… làm ơn đừng mang ông ấy đi!
…
“Bạn có một đơn hàng mới, vui lòng xử lý ngay.”
Trong không gian yên tĩnh bỗng vang lên một giọng nữ máy móc lạnh lẽo.
Cô ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, ngoài cô ra thì ở cửa phòng phẫu thuật chỉ có một người đàn ông trung niên.
Người đàn ông đó ngồi trên ghế, cúi đầu, không biết đang suy nghĩ điều gì. Dung Lạc Anh chỉ liếc nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt, tiếp tục nhìn chằm chằm vào cửa phòng phẫu thuật.
“Bạn có một đơn hàng mới, vui lòng xử lý kịp thời.”
Lại là giọng nói đó.
Dung Lạc Anh lúc này mới muộn màng phản ứng lại là âm thanh phát ra từ điện thoại của mình.
Cô lấy điện thoại trong túi ra, khoảnh khắc màn hình mở khóa thì trang web đã tự động chuyển hướng.
“Vui lòng giao chiếc máy bay đồ chơi trên tay Hứa Tử Hàng đang ở cửa phòng phẫu thuật thuộc Tòa nhà cấp cứu Bệnh viện Đông Ninh cho Hứa Vân Phi. Sau khi giao hàng thành công sẽ nhận được 5 điểm công đức và 50.000 tiền phí vận chuyển, shipper có chọn giao hàng không?”
Trên màn hình điện thoại hiện lên mấy dòng chữ này.
Bệnh viện Đông Ninh, cô hiện đang ở Bệnh viện Đông Ninh và đang đứng ngay cửa phòng phẫu thuật của Tòa nhà cấp cứu.
Đối mặt với loại ứng dụng đột nhiên xuất hiện thế này, theo thói quen trước đây thì Dung Lạc Anh chắc chắn sẽ chọn tắt máy khởi động lại. Bây giờ lừa đảo qua mạng hoành hành, loại ứng dụng nhảy ra một cách khó hiểu này chắc chắn là lừa đảo.
Nhưng hôm nay không biết cô bị làm sao mà ma xui quỷ khiến thế nào lại nhấn chấp nhận.
Khoảnh khắc ngón tay chạm vào màn hình, trước mắt cô lóe lên một luồng ánh sáng trắng chói lòa khiến Dung Lạc Anh theo bản năng nhắm mắt lại.
Khi mở mắt ra lần nữa, cô phát hiện trước mặt mình có thêm một cậu bé toàn thân đầy máu, trên đầu còn thủng một lỗ lớn, máu tươi vẫn đang từ trên đầu cậu bé trào ra ục ục, chảy lênh láng khắp mặt đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
