Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giao Hàng Hoàng Tuyền: Ting! Shipper Của Bạn Đã Nhận Đơn Chương 19: Tìm Thấy Thẩm Hồng Liên Rồi

Cài Đặt

Chương 19: Tìm Thấy Thẩm Hồng Liên Rồi

“Anh Ngô Viêm, anh nhìn thấy cái gì vậy?” Quản Hạng Vũ lúc này đang rất hoảng.

Ngô Viêm đáp: “Thấy một người phụ nữ giống hệt bà nội Thẩm…”

Trước đó giúp ông cụ Quản điều tra tung tích của Thẩm Hồng Liên, anh ta đã xem ảnh bà ấy vô số lần nên nhớ rất rõ diện mạo của bà ấy.

Giống hệt người ‘phụ nữ’ trước mặt này.

Thẩm Hồng Liên nghiêng đầu hỏi: “Anh cũng nhìn thấy tôi sao? Tôi tên là Thẩm Hồng Liên.”

Ngô Viêm: “…” Đúng là bà nội Thẩm thật rồi.

Ở đây ngoài bọn họ ra thì làm gì có người phụ nữ nào giống bà nội Thẩm chứ? Chẳng lẽ gặp ma rồi?

Quản Hạng Vũ sợ hãi ôm chặt lấy cánh tay Ngô Viêm: “Anh, anh đừng dọa em, gan em… Á!”

Anh ta đột nhiên hét lên một tiếng, làm cả Ngô Viêm và Thẩm Hồng Liên giật nảy mình.

Ngô Viêm hỏi dồn: “Sao thế? Sao thế? Cậu bị làm sao vậy?”

Dung Lạc Anh giật giật ấn đường, nhìn Quản Hạng Vũ với vẻ đầy ghét bỏ. Người này chưa thấy ma đã sợ đến mức này, nếu mà thấy thật thì chắc tè ra quần mất.

“Anh… anh… anh nhìn kìa, đằng kia có người…” Quản Hạng Vũ run rẩy đưa tay chỉ về phía Thẩm Hồng Liên, “… Vừa nãy không có mà.”

Dung Lạc Anh hơi ngạc nhiên, người này không cầm bùa mà cũng nhìn thấy ma sao?

Ánh mắt nghi hoặc của cô rơi xuống cánh tay đang khoác chặt vào nhau của hai người, dường như đã hiểu ra đôi chút. Hóa ra lôi kéo người cầm bùa thì cũng có thể nhìn thấy ma.

Đừng nói chứ, lá bùa này tính ra cũng hời thật.

Ngô Viêm ôm lấy trái tim bé nhỏ vừa bị dọa sợ: “Tiểu Vũ, cậu đừng có giật đùng đùng lên thế…”

Người dọa người là chết người đấy, thằng bé này có biết không hả.

“Tôi thấy rồi, vừa nãy chẳng phải đã bảo với cậu là có người rất giống bà nội Thẩm Hồng Liên sao, phản xạ của cậu rốt cuộc chậm đến mức nào vậy hả…”

Ngô Viêm không biết rằng Quản Hạng Vũ vì chạm vào anh ta nên mới nhìn thấy Thẩm Hồng Liên.

Thẩm Hồng Liên nghe thấy Ngô Viêm gọi mình là bà nội thì lập tức không vui: “Nói ai là bà nội thế, tôi mới hai mươi hai tuổi thôi!”

“Hai mươi hai tuổi… Bà nội Thẩm lúc chia tay ông nội em cũng là hai mươi hai tuổi…” Quản Hạng Vũ run rẩy nói, “Cô là người hay ma vậy?”

“Đương nhiên tôi là người rồi!” Thẩm Hồng Liên vẫn chưa ý thức được việc mình đã chết, bà ấy buồn bã nói, “Chỉ là tôi với các anh có vẻ hơi khác nhau, ngoài mấy người các anh ra thì chẳng ai nhìn thấy tôi cả.”

Nhóm Dung Lạc Anh ngẫm nghĩ câu nói này trong đầu, dịch ra có nghĩa là bà ấy là ma, nhưng bà ấy dường như chưa nhận ra mình đã chết.

Dung Lạc Anh hỏi: “Tại sao cô lại ở đây?”

Thẩm Hồng Liên lắc đầu: “Tôi cũng không biết nữa, chỉ cảm thấy ở đây rất thoải mái, rời khỏi đây là thấy khó chịu. Người khác lại không nhìn thấy tôi nên tôi cứ ở lại đây mãi.”

“Các anh chị nhìn thấy tôi, có thể giúp tôi không? Để tôi rời khỏi đây, để người khác nhìn thấy tôi với.”

“Tôi ở đây một mình chán quá.”

Nhóm Dung Lạc Anh nghe những lời này, trong lòng cảm thấy hơi xót xa.

Dung Lạc Anh lại hỏi: “Cô còn nhớ Quản Tiến Kỳ không?”

“Quản Tiến Kỳ… Cái tên quen quá…” Ánh mắt Thẩm Hồng Liên mờ mịt, “Hình như tôi đã nghe cái tên này ở đâu rồi… Quản Tiến Kỳ…”

“Quản Tiến Kỳ là ông nội tôi, ông ấy vẫn luôn tìm cô.” Quản Hạng Vũ buông tay ra, lục tìm tấm ảnh trong túi, “Cô xem… Ơ? Người đâu rồi?”

Sao người lại biến mất rồi?

Ngô Viêm vẻ mặt đầy nghi hoặc: “Bà nội Thẩm vẫn đang ở kia mà.”

Thẩm Hồng Liên xù lông: “Đừng có gọi tôi là bà nội!”

Người này vô lễ quá đi mất, cứ gọi bà ấy là bà nội, bà ấy đang là thiếu nữ thanh xuân phơi phới, làm gì có đứa cháu lớn thế này.

Ngô Viêm ngượng ngùng cười: “Xin lỗi…”

“Vậy sao tôi lại không nhìn thấy nữa?” Quản Hạng Vũ thắc mắc.

Dung Lạc Anh đưa bùa nhìn ma cho anh ta: “Cầm bùa thì mới nhìn thấy được. Lúc nãy anh khoác tay Ngô Viêm, anh ấy cầm bùa nên anh mới nhìn thấy.”

Hai người vỡ lẽ, hóa ra là như vậy.

Quản Hạng Vũ nhận lấy lá bùa, lập tức nhìn thấy Thẩm Hồng Liên: “Cảm ơn đại sư.”

Cách xưng hô thay đổi ngay tắp lự.

Dung Lạc Anh: “Không có chi, ba vạn tệ một lá.”

Cô đi giao hàng đâu có bao gồm dịch vụ cho người ta nhìn thấy ma.

Ngô Viêm: “…”

Quản Hạng Vũ: “… Được.”

Quản Hạng Vũ kìm nén nỗi sợ hãi trong lòng, bước lên hai bước, đưa tấm ảnh mà ông nội mình trân quý ra trước mặt Thẩm Hồng Liên: “Bà nội Thẩm, đây là ảnh của bà.”

Sự chú ý của bà ấy bị tấm ảnh thu hút, nhất thời không để ý đến việc anh ta gọi mình là bà nội. Thẩm Hồng Liên nhìn tấm ảnh, kinh ngạc nói: “Đúng là ảnh của tôi thật này.”

Bà ấy theo bản năng định cầm lấy tấm ảnh, kết quả tay lại xuyên qua nó. Quản Hạng Vũ buông tay, tấm ảnh rơi thẳng xuống đất. Âm thanh rất khẽ, nhưng lại giống như một nhát búa tạ giáng mạnh vào tim Quản Hạng Vũ, khó chịu vô cùng.

Thẩm Hồng Liên ngồi xổm xuống, thử nhặt tấm ảnh lên, nhưng tay bà ấy làm thế nào cũng không chạm vào được.

Đột nhiên, bên cạnh có một bàn tay trắng nõn vươn ra nhặt tấm ảnh dưới đất lên: “Cô thử lại xem.”

Thẩm Hồng Liên và Quản Hạng Vũ đồng thời nhìn về phía Dung Lạc Anh. Thẩm Hồng Liên lắc đầu: “Không thử nữa, tôi không chạm vào được đâu.”

“Cô cứ thử lại đi, tôi có siêu năng lực đấy.” Dung Lạc Anh đưa tấm ảnh về phía trước.

Siêu năng lực là gì?

Thẩm Hồng Liên nhìn sự chắc chắn trong mắt cô, im lặng một lát rồi rụt rè vươn tay ra. Cứ ngỡ ngón tay vẫn sẽ xuyên qua tấm ảnh như lúc trước, không ngờ lại chạm được vào cảm giác thô ráp.

Thẩm Hồng Liên ồ lên kinh ngạc, hai mắt sáng lấp lánh: “Tôi cầm được thật rồi này!”

Bà ấy phấn khích lật qua lật lại tấm ảnh trong tay. Đây là thứ duy nhất bà ấy có thể chạm vào kể từ khi ở đây.

Ngô Viêm và Quản Hạng Vũ nhìn Dung Lạc Anh với vẻ mặt đầy sùng bái. Làm sao làm được thế này? Giỏi quá đi mất!

Dung Lạc Anh cười nói: “Tôi không lừa cô chứ? Đã bảo là tôi có siêu năng lực mà.”

“Không lừa tôi, cô giỏi thật đấy.” Thẩm Hồng Liên cười mãn nguyện như một đứa trẻ.

“Còn một thứ nữa.” Dung Lạc Anh lấy bức thư của Quản Tiến Kỳ ra đưa cho bà ấy, “Đây là thư Quản Tiến Kỳ gửi cho cô.”

“Thư Quản Tiến Kỳ gửi cho tôi? Tại sao anh ấy lại gửi thư cho tôi?”

Thẩm Hồng Liên nhận lấy phong thư, mở ra bức thư tình đã muộn màng suốt năm mươi năm này.

Trên thư chỉ có một câu ngắn ngủi, chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo, giống như mới học viết vậy.

[Đồng chí Thẩm Hồng Liên, tôi thích em, tôi muốn tìm hiểu làm người yêu với em!]

Người gửi: Quản Tiến Kỳ.

Đây là lần đầu tiên Quản Hạng Vũ nhìn thấy bức thư mà ông nội mình giấu kín. Anh ta cứ tưởng với văn tài của ông nội thì chắc chắn phải viết một bài dài lê thê, không ngờ lại chỉ có vài chữ thế này.

Hơn nữa còn chẳng giống chút nào với nét chữ đẹp đẽ sắc sảo của ông nội.

Nếu không phải suốt chặng đường anh ta đều đi theo Dung Lạc Anh thì anh ta còn nghi ngờ đối phương đã đánh tráo rồi.

Chữ xấu thế này mà lại là do ông nội viết.

Dung Lạc Anh cũng vô tình nhìn thấy nội dung trong thư, có chút bất ngờ. Ông cụ cầu yêu cũng trực tiếp thật đấy.

Quả nhiên người thế hệ trước mới là cởi mở nhất, dù sao bọn họ cũng âm thầm tạo ra hơn một tỷ dân số cơ mà.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc