Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giao Hàng Hoàng Tuyền: Ting! Shipper Của Bạn Đã Nhận Đơn Chương 20: Chân Tướng Năm Xưa

Cài Đặt

Chương 20: Chân Tướng Năm Xưa

“Tôi… hình như nhớ ra Quản Tiến Kỳ là ai rồi…”

Thẩm Hồng Liên ngẩng đầu lên, một dòng lệ trong vắt bất ngờ lăn dài.

Bà ấy không chỉ nhớ ra Quản Tiến Kỳ là ai, mà còn nhớ lại lý do vì sao mình bị kẹt ở đây, người khác không nhìn thấy bà ấy và bà ấy cũng không chạm được vào bất cứ thứ gì.

Quê của Thẩm Hồng Liên ở thôn Điền Canh ngay bên cạnh. Bà ấy là giáo viên tiểu học trong thôn, có một vị hôn phu được hứa hôn từ bé. Bà ấy lớn hơn cậu ta hai tuổi, cậu ta chỉ là một nông dân bình thường.

Nhưng ngay trước ngày cưới một hôm, vị hôn phu của bà ấy vì cứu một đứa trẻ rơi xuống nước mà bất ngờ qua đời.

Thế nhưng gia đình đứa trẻ kia vì không muốn gánh vác gánh nặng tâm lý liên quan đến một mạng người nên đã tung tin đồn trong thôn rằng do bát tự của Thẩm Hồng Liên quá nặng nên mới khắc chết vị hôn phu.

Gia đình vị hôn phu vốn đã không thích cô con dâu lớn hơn con mình hai tuổi lại còn giỏi giang hơn con trai họ về mọi mặt nên dễ dàng tin vào những lời đồn thổi vô căn cứ này, quy hết trách nhiệm về cái chết của con mình lên đầu Thẩm Hồng Liên.

Ngày nào họ cũng đến trường học và nhà bà ấy làm loạn, ép Thẩm Hồng Liên phải bồi thường tổn thất cho họ.

Thẩm Hồng Liên tuy là giáo viên tiểu học trong thôn, có công việc bao người ngưỡng mộ, nhưng bà ấy là chị cả trong nhà, lại là người ít được yêu thương nhất.

Khi gia đình vị hôn phu và người trong thôn nói bà ấy số sát phu, gia đình bà ấy không những không bảo vệ mà còn ghét bỏ bà ấy làm mất mặt gia đình.

Công việc của bà ấy cũng vì gia đình vị hôn phu ngày nào cũng đến trường làm loạn, lãnh đạo nhà trường cảm thấy quá mất mặt nên đã sa thải bà ấy.

Dân làng ngu muội, họ đều tin vào những lời đồn đại đó. Chỉ sau một đêm, từ cô giáo Thẩm được mọi người ngưỡng mộ kính trọng, bà ấy trở thành sao chổi ai cũng ghét bỏ.

Tất cả mọi người đều ghét bà ấy, căm ghét bà ấy, ngoại trừ Quản Tiến Kỳ.

Không ai quan tâm đến ông ấy, ông ấy bị vứt sang một bên tự sinh tự diệt. May mắn là Thẩm Hồng Liên đi ngang qua, cũng biết một số loại thảo dược đơn giản nên bà ấy đã lén lút hái ít thuốc sau lưng người khác mang cho Quản Tiến Kỳ, nhờ đó mới giúp ông ấy nhặt lại cái mạng nhỏ.

Ngoài chuyện đó ra, ngày thường họ không tiếp xúc quá nhiều, gặp mặt cũng chỉ chào hỏi xã giao.

Nhưng ông ấy lại tin tưởng bà ấy vô điều kiện. Khi người khác nhục mạ bà ấy, bắt nạt bà ấy, ông ấy đứng ra trước mặt bảo vệ bà ấy.

Ông ấy còn giúp bà ấy làm sáng tỏ tin đồn số sát phu khiến gia đình đứa trẻ được cứu kia phải tự gánh lấy hậu quả.

Cứ thế đi lại, hai người nảy sinh tình cảm với nhau.

Nhưng Quản Tiến Kỳ ngại thân phận của mình nên mãi không dám chọc thủng lớp giấy cửa sổ, Thẩm Hồng Liên cũng vì chuyện trước đó mà có bóng ma tâm lý, không dám thổ lộ tâm sự của mình.

Sau này Quản Tiến Kỳ mới có dũng khí bày tỏ tấm lòng.

Nhưng lúc đó ông ấy bị gia đình giục về thành phố gấp, bức thư tình đã viết xong chưa kịp gửi đi, chỉ để lại một câu chờ ông ấy quay lại rồi vội vã rời đi.

Sau khi Quản Tiến Kỳ rời đi, bố mẹ Thẩm Hồng Liên cho rằng Quản Tiến Kỳ sẽ không quay lại nữa nên đã ép Thẩm Hồng Liên lấy chồng.

Thẩm Hồng Liên không chịu, họ dùng kế lừa bà ấy đến thôn Trần Gia, ép bà ấy gả đi.

Thẩm Hồng Liên bị lừa đến nhà Trần Phúc Quý ở thôn Trần Gia, bị nhốt chung một phòng với hắn ta, hắn ta muốn dùng thủ đoạn gạo nấu thành cơm để ép bà ấy khuất phục.

Thẩm Hồng Liên liều mạng chống cự. Trong lúc giằng co, bà ấy bị Trần Phúc Quý đang tức giận cầm đá đập trúng, chết ngay tại chỗ.

Nhà họ Trần đền cho bố mẹ Thẩm Hồng Liên một khoản tiền lớn rồi chôn xác bà ấy qua loa dưới rừng trúc này.

Còn bà ấy vì cú sốc trong khoảnh khắc tử vong nên đã quên mất việc mình đã chết, cứ luẩn quẩn mãi trong rừng trúc.

Bố mẹ Thẩm Hồng Liên tuyên bố với bên ngoài rằng trong lúc xem mắt với Trần Phúc Quý, Thẩm Hồng Liên đã lén bỏ trốn đi tìm Quản Tiến Kỳ. Họ còn đến nhà họ Quản làm loạn, tống tiền nhà họ Quản một khoản lớn.

Quản Tiến Kỳ tin vào lời nói dối rằng Thẩm Hồng Liên bị lạc đường trong lúc đi tìm mình nên đã tìm kiếm bà ấy suốt mấy chục năm.

Thôn Trần Gia, thôn Điền Canh, ông ấy đã đi đi về về tìm kiếm vô số lần ở hai ngôi làng này, nhưng đều không tìm thấy tung tích của Thẩm Hồng Liên.

“Mẹ kiếp! Lũ súc sinh đó!”

Biết được chân tướng năm xưa, Quản Hạng Vũ không kìm được chửi thề, tâm trạng muốn giết người cũng có.

Vì Thẩm Hồng Liên, Quản Tiến Kỳ mang tâm lý áy náy nên giúp đỡ người nhà họ Thẩm rất nhiều, không ngờ bọn họ lại chính là hung thủ hại chết bà ấy.

Sắc mặt Ngô Viêm cũng không tốt lắm, thảo nào bao nhiêu năm nay họ không tra được bất cứ tin tức gì về Thẩm Hồng Liên, sống hay chết đều không rõ.

Người nhà họ Trần và người nhà họ Thẩm đúng là đáng chết!

Hốc mắt Dung Lạc Anh đỏ hoe, cô hít sâu một hơi, kìm nén sự chua xót trong lòng. Không ngờ đằng sau đơn hàng này lại là một câu chuyện nặng nề đến vậy.

Thẩm Hồng Liên hỏi: “Tiến Kỳ còn sống không?”

Quản Hạng Vũ đáp: “Bà nội Thẩm, ông nội cháu vẫn còn sống.”

“Ông nội cháu…” Thẩm Hồng Liên sững người một chút, cười khổ, “Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, anh ấy kết hôn cũng là chuyện bình thường.”

Bà ấy có thể hiểu việc ông ấy đã sớm lập gia đình, chỉ là cảm thấy hơi buồn mà thôi.

“Không phải đâu, bà nội Thẩm, ông nội cháu không có…”

“Này, mấy người là ai? Làm cái gì trong rừng trúc nhà tao thế?!”

Đột nhiên phía trước vang lên tiếng quát lớn, cắt ngang lời Quản Hạng Vũ. Nhóm Dung Lạc Anh quay người nhìn lại, thấy một ông lão bảy tám mươi tuổi.

“Lão ta chính là Trần Phúc Quý!”

Quản Hạng Vũ nhận ra ngay ông lão kia là ai, nắm chặt nắm đấm, giận dữ trừng mắt nhìn lão ta.

Trần Phúc Quý là cháu trai bên đằng ngoại của mẹ Thẩm Hồng Liên. Anh ta biết lão, ông lão này bề ngoài trông hiền lành phúc hậu, mỗi lần bọn họ đến thôn Trần Gia, lão đều tiếp đãi vô cùng nhiệt tình.

Bây giờ nghĩ lại, mỗi lần lão ta nhìn bọn họ đi tìm bà nội Thẩm, chắc chắn trong lòng đều cười thầm bọn họ ngu ngốc.

Nghĩ đến điều này, Quản Hạng Vũ không kìm được cơn giận, muốn lao vào đánh người.

Anh ta vừa bước ra một bước đã bị Ngô Viêm kéo lại: “Tiểu Vũ, cậu bình tĩnh lại trước đã.”

Tuy anh ta cũng rất tức giận, nhưng hiện tại không thể tùy tiện ra tay. Người thôn Trần Gia rất đoàn kết, hơn nữa dân phong hung hãn. Bọn họ chỉ có ba người, bây giờ tùy tiện ra tay, không khéo chẳng những không mang được hài cốt bà nội Thẩm đi mà còn rước họa vào thân.

Quản Hạng Vũ nghiến chặt răng hàm: “Anh Ngô Viêm, bây giờ em không cách nào bình tĩnh được!”

Anh ta không thể trân mắt nhìn hung thủ giết người nhảy nhót trước mặt mình.

“Đánh hung thủ giết người có phạm pháp không?” Dung Lạc Anh cũng hơi rục rịch.

Đánh kẻ giết người chắc là không phạm pháp đâu nhỉ, còn nên tặng cờ thi đua cho bọn họ nữa chứ.

“Đại sư, cô cũng bình tĩnh chút đi.”

Ngô Viêm vội vàng nói: “Tôi cũng rất muốn đánh lão ta, nhưng bây giờ chưa phải lúc. Chúng ta gọi người đến đào thi thể bà nội Thẩm lên trước đã, công bố chân tướng cái chết của bà ấy rồi bắt hung thủ quy án.”

Dung Lạc Anh: “Không ảnh hưởng gì đâu, nhân lúc ở đây không có người khác, chúng ta lén đánh lão ta một trận. Chỉ cần chúng ta không thừa nhận thì ai biết là chúng ta làm chứ.”

Dù sao ở đây cũng không có camera, cũng chẳng ai nhìn thấy, bọn họ cứ đánh chết không nhận là mình ra tay là được.

Tiện thể cô thử xem hiệu quả của viên Đại Lực Hoàn kia thế nào.

Ngô Viêm: “…”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc