Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giao Hàng Hoàng Tuyền: Ting! Shipper Của Bạn Đã Nhận Đơn Chương 18: Cô Ấy Giống Như Robot

Cài Đặt

Chương 18: Cô Ấy Giống Như Robot

“Xin chào, tôi là Dung Lạc Anh.”

“Xin chào, tôi là Ngô Viêm.”

Sau khi chào hỏi đơn giản, ba người lên xe đi đến Thôn Trần Gia.

Ngô Viêm nói đùa với Dung Lạc Anh: “Em gái nhỏ, chắc vẫn còn đi học nhỉ, gan lớn thật đấy, dám lên xe của đàn ông lạ mặt, không sợ bọn anh bắt cóc bán đi à?”

Dung Lạc Anh đáp: “Không sợ, các anh không đánh lại tôi đâu.”

Tối qua cô đã tra cứu về Thôn Trần Gia rồi, đó là một ngôi làng khá hẻo lánh. Dám chạy đến nơi xa xôi thế này giao đồ, cô đã chuẩn bị vô cùng kỹ càng.

Sáng nay cô đã bỏ ra hai vạn tệ mua một viên Đại Lực Hoàn, sức mạnh như trâu, hiệu quả trong bốn mươi tám tiếng, như vậy cũng coi như là đủ dùng rồi.

Ngô Viêm cười ha ha hai tiếng: “Em gái, em tự tin thật đấy.”

“Ừm.”

Ngô Viêm: “…”

Quản Hạng Vũ nhìn Dung Lạc Anh ngồi ở ghế sau qua gương chiếu hậu trong xe. Gương mặt cô không có biểu cảm gì quá lớn, trông cứ như một con robot vậy.

Dọc đường đi Dung Lạc Anh nhận được tin nhắn từ hộ lý, biết chuyện đám người Dung Minh Đạt chạy vào bệnh viện thăm ông cụ, còn chọc ông cụ tức giận.

Tâm trạng Dung Lạc Anh lập tức trở nên tồi tệ, cô liền gọi điện thoại cho Dung Hồng Nghiệp hỏi thăm tình hình ông cụ. Biết ông không sao cô mới yên tâm, trong lòng lại âm thầm ghi nợ cho đám người Dung Minh Đạt thêm một khoản.

Đợi ông nội xuất viện, nhất định cô sẽ trả thù lại tất cả!

Quản Hạng Vũ và Ngô Viêm ở ghế trước nghe thấy cô gọi điện thoại thì trao đổi ánh mắt với nhau, trước mắt xem ra cô bé này không có gì bất thường.

Nhưng cũng không thể lơ là, phải luôn chú ý, biết đâu cuộc điện thoại này chỉ là tung hỏa mù cũng nên.

Quản Hạng Vũ tự tưởng tượng ra rất nhiều tình tiết những kẻ lừa đảo truyền tin cho đồng bọn thường thấy trong cục cảnh sát.

Nếu Dung Lạc Anh biết những gì anh ta đang nghĩ trong đầu thì chắc chắn cô sẽ nhét cho anh ta một gói ô mai.

Anh có bị sao không vậy.

Xe chạy trên đường một tiếng rưỡi mới đến Thôn Trần Gia. Thôn Trần Gia là một thôn núi nhỏ hẻo lánh và kinh tế lạc hậu, đường vào thôn lồi lõm ổ gà.

Nhà cửa hai bên đều là nhà trệt thấp bé hoặc nhà gỗ, chỉ lác đác vài căn nhà lầu hai tầng.

Nhà nào nhà nấy cửa đóng then cài, thỉnh thoảng mới thấy vài người làm ngoài ruộng ven đường.

“Em gái, đến Thôn Trần Gia rồi, rốt cuộc bà cụ Thẩm ở nhà nào thế?” Ngô Viêm hỏi.

Ngô Viêm lái xe vào trong thôn theo chỉ dẫn của cô, đi qua khu vực nhà cửa san sát đến con đường xung quanh toàn là ruộng ngô.

“… Rẽ phải ở đây.”

“Rẽ phải á?” Ngô Viêm nhìn con đường phía trước chỉ có thể đi thẳng, bèn dừng xe lại: “Em gái, làm gì có đường rẽ phải.”

Quản Hạng Vũ xoay người chất vấn Dung Lạc Anh: “Cô rốt cuộc có biết xem bản đồ không đấy?”

“Tôi biết xem.” Dung Lạc Anh nhìn ra bên ngoài, xung quanh toàn là ruộng ngô dày đặc, trước mắt chỉ có mỗi con đường nhựa này.

Nhưng định vị lại hiển thị là phải rẽ phải.

Quản Hạng Vũ nói: “Cô biết xem bản đồ thì bảo tôi đi thế nào, rẽ phải kiểu gì, rẽ vào ruộng ngô à?”

“Xe không rẽ được thì người rẽ được chứ sao.” Dung Lạc Anh nhìn anh ta bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc, rồi mở cửa xuống xe.

Quản Hạng Vũ: Này, ánh mắt đó là ý gì hả…

“Tiểu Vũ, xuống xe xem sao.” Ngô Viêm nói.

Đường trong thôn không chỉ có loại đường nhựa này mà còn rất nhiều đường nhỏ bờ ruộng xe không đi được, nhà của một số người dân nằm sâu trong những con đường nhỏ đó.

Hai người một trước một sau xuống xe, đi theo Dung Lạc Anh vào ruộng ngô bên cạnh.

“Thôn Trần Gia này tôi đến mấy lần rồi, ngoại trừ mấy ngôi nhà đằng trước kia thì quanh đây làm gì có nhà nào, rốt cuộc cô có biết bà cụ Thẩm sống ở đâu không vậy?”

Lá ngô vừa cao vừa rậm vô tình quẹt vào tay, vừa đau vừa ngứa, Quản Hạng Vũ đi đứng rón rén né tránh mà vẫn bị quẹt trúng.

Anh ta càng đi càng mất kiên nhẫn, hiện giờ anh ta không nghi ngờ Dung Lạc Anh là kẻ lừa đảo nữa, mà nghi ngờ cô là do đối thủ của nhà họ Quản phái đến chơi khăm bọn họ.

“Em gái, quanh đây đúng là không có nhà thật mà.” Ngô Viêm tận dụng lợi thế chiều cao để nhìn cảnh vật phía xa, cũng chẳng thấy ngôi nhà nào tồn tại.

Anh ta luôn cảnh giác xung quanh, ruộng ngô cũng giống như màn trướng xanh, nơi này rất dễ xảy ra vụ án ác tính.

Cô bé này dẫn bọn họ đi vào đây rốt cuộc là muốn đi đâu?

Dung Lạc Anh cứ đi theo định vị: “Sắp rồi, sắp đến nơi rồi.”

Cô dẫn bọn họ rẽ trái rẽ phải trong ruộng ngô, đi đến một ngọn đồi nhỏ, ở đó có một rừng tre rậm rạp.

Dung Lạc Anh dừng lại trước cây tre to và thô nhất trong số đó: “Đến rồi.”

“Đến rồi á?”

Quản Hạng Vũ và Ngô Viêm ngơ ngác nhìn xung quanh, ở đây ngoài rừng tre ra thì chẳng có cái gì cả.

“Em gái, em chắc chắn bà cụ Thẩm ở đây sao?”

Ngô Viêm bắt đầu nghi ngờ trạng thái tinh thần của cô bé này không tốt lắm.

Quản Hạng Vũ hơi tức giận: “Cô đang trêu đùa bọn tôi đấy à.”

“Không trêu các anh, địa chỉ hiển thị chính là ở đây.”

Bọn Quản Hạng Vũ không nhìn thấy nhưng cô thì thấy, dưới gốc tre này có một nữ quỷ trẻ tuổi đang ngồi, trông khoảng chừng hai mươi tuổi, mặc bộ quần áo của thập niên sáu mươi bảy mươi, tết tóc đuôi sam.

Ả ta ngồi dưới đất, tò mò quan sát bọn họ.

Dung Lạc Anh nhìn ả ta hỏi: “Xin hỏi cô là Thẩm Hồng Liên phải không?”

Thẩm Hồng Liên sững sờ, chỉ vào mình rồi nói với vẻ không thể tin nổi: “Cô nhìn thấy tôi sao?”

“Tôi nhìn thấy cô, xin hỏi cô có phải là Thẩm Hồng Liên không?” Dung Lạc Anh lại hỏi.

“Là tôi! Là tôi! Tôi là Thẩm Hồng Liên!”

Thẩm Hồng Liên kích động đứng dậy, bao nhiêu năm rồi, cuối cùng cũng có người nhìn thấy bà ấy!

“… Cô đang nói chuyện với ai thế?” Quản Hạng Vũ thấy Dung Lạc Anh nói chuyện với không khí thì sợ hãi lùi lại hai bước.

Không biết từ đâu thổi tới một luồng gió âm u, sống lưng lạnh toát.

Ngô Viêm nhìn Dung Lạc Anh với vẻ mặt khó tả, xác định rồi, thần kinh cô gái này đúng là không bình thường.

Ông cụ Quản bị cô lừa rồi.

Dung Lạc Anh quay đầu nhìn hai người bọn họ: “Á, suýt nữa thì quên mất các anh không nhìn thấy, chờ chút nhé…”

Cô lấy điện thoại ra đặt mua hai lá bùa nhìn thấy ma cấp trung, sau đó đưa bùa cho bọn họ.

“Các anh cầm lấy cái này là thấy được, Thẩm Hồng Liên đang ở ngay đây.”

“…”

Ngô Viêm và Quản Hạng Vũ nhìn nhau, người trước hắng giọng: “Em gái, mê tín dị đoan là không tốt đâu nhé.”

Lề mề thật.

Dung Lạc Anh bước lên một bước, nhét thẳng lá bùa vào tay Ngô Viêm: “Nhìn đi!”

Khoảnh khắc bị cưỡng ép nhét bùa, trong đầu Ngô Viêm xẹt qua vô số vụ án dùng thuốc mê để bắt cóc buôn người.

Giây tiếp theo, trong tầm mắt anh ta đột nhiên xuất hiện thêm một người, một người phụ nữ.

“!!! Vãi chưởng!”

Ngô Viêm vô thức lùi lại vài bước.

Quản Hạng Vũ căng thẳng lùi theo: “Sao thế? Sao thế?”

Ngô Viêm với vẻ mặt đờ đẫn: “… Có người ở đây thật này.”

Không đúng, đó chắc là ma…

Hóa ra thế giới này thật sự có ma… Nhận thức về thế giới của Ngô Viêm nháy mắt bị đảo lộn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc