Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giao Hàng Hoàng Tuyền: Ting! Shipper Của Bạn Đã Nhận Đơn Chương 17: Màn Thăm Bệnh Giả Tạo

Cài Đặt

Chương 17: Màn Thăm Bệnh Giả Tạo

Dung Minh Đạt và Trương Nghiên dẫn theo vài vệ sĩ đến phòng bệnh của ông cụ Dung. Trong phòng, ngoài hai bệnh nhân ra thì chỉ có một hộ lý đang túc trực bên ông cụ.

Thím Ngô tò mò nhìn đám người này. Ra đường mà còn mang theo vệ sĩ, ăn mặc sang trọng, nhìn là biết người có tiền, không biết bọn họ đến tìm ai đây?

Nhìn thấy bọn họ, mặt ông cụ Dung lập tức sa sầm xuống: “Các người đến đây làm gì?”

Dung Minh Đạt giả bộ ân cần: “Bố, nghe nói bố nằm viện nên con đặc biệt đến thăm bố. Lạc Anh đâu rồi? Sao nó không ở đây chăm sóc bố?”

Thím Ngô và hộ lý nhìn bọn họ với vẻ hóng hớt, trong đầu lập tức tưởng tượng ra một vở kịch luân lý gia đình: con trai giàu có không nhận người cha già nghèo khổ.

“Chủ tịch Dung, tôi chỉ là một ông già lẩm cẩm, sao dám phiền anh đến thăm,” ông cụ Dung nói giọng mỉa mai.

“Bố, sao bố lại nói vậy? Con và Minh Đạt vừa nghe tin bố gặp chuyện là vội vàng chạy đến thăm ngay.”

Trương Nghiên ngược ngạo trách móc: “Cũng tại con bé Lạc Anh, không chịu báo sớm cho chúng con biết là bố bị bệnh.”

“Nếu chúng con không gọi điện hỏi tại sao mấy hôm nay nó không về nhà thì nó cũng chẳng thèm nói cho chúng con biết bố gặp chuyện.”

Ông cụ Dung lập tức vạch trần lời nói dối của bà ta: “Đã gọi điện cho Lạc Anh rồi thì sao còn hỏi tôi là con bé đi đâu?”

Nét mặt Dung Minh Đạt và Trương Nghiên lập tức cứng đờ.

Lão già chết tiệt, thảo nào nuôi dạy ra được cái loại nghiệt chủng vô giáo dục kia. Trương Nghiên thầm mắng trong lòng rồi đưa mắt ra hiệu cho Dung Minh Đạt. Ông ta bước lên một bước, giận dữ nói:

“Bố, bố phải dạy dỗ lại con bé Lạc Anh đi. Bây giờ nó chẳng có chút giáo dục nào, dám cả gan mắng con và Nghiên Nghiên.”

“Cho dù chúng con có chỗ nào chưa quan tâm đến cảm xúc của nó thì nó cũng có thể nói năng tử tế mà. Chúng con là bậc bề trên của nó, hơn nữa Nghiên Nghiên một mình lo toan cho cả cái nhà lớn như vậy, bình thường đã vất vả lắm rồi.”

Lại còn chạy đến đây mách lẻo, cháu gái do chính tay mình nuôi lớn, ông lại không biết tính nết con bé thế nào sao?

Nghe những lời đổi trắng thay đen của Dung Minh Đạt, sắc mặt ông cụ Dung ngày càng đen lại.

Dung Minh Đạt day trán nói: “Nó không những không thông cảm mà còn quay ra mắng chúng con, nói toàn những lời xằng bậy, thật quá quắt.”

“Cút!” Ông cụ Dung vớ lấy cái cốc trên bàn, ném mạnh về phía Dung Minh Đạt.

“Á!”

Trương Nghiên hét lên, trốn ra sau lưng vệ sĩ.

Tên vệ sĩ đứng bên cạnh kịp thời lao lên, dùng tay đỡ lấy cái cốc. Dung Minh Đạt không bị ném trúng nhưng cũng được một phen hú vía.

Thím Ngô và người hộ lý đang hóng chuyện bên cạnh đều giật mình, ngoài cửa cũng xuất hiện thêm không ít bệnh nhân và người nhà đến xem náo nhiệt.

Dung Minh Đạt quát: “Dung Hồng Nghiệp, ông bị điên à!”

“Đúng, tôi bị bệnh đấy! Tôi bị hỏng não nên ngày xưa mới nhặt anh về nuôi, nuôi ra cái loại sói mắt trắng vong ân bội nghĩa như anh.”

Ông cụ Dung tức giận đến mức lồng ngực phập phồng dữ dội: “Cháu gái tôi thế nào tôi biết rõ nhất. Một kẻ bỏ rơi nó mười mấy năm trời, không nuôi nó được ngày nào như anh thì có tư cách gì mà đứng trước mặt tôi chê nó không có giáo dục!”

Đám đông hóng chuyện: Hóa ra là cặp cha mẹ vô trách nhiệm bỏ rơi con cái.

Bị vạch trần sự thật trước mặt bao nhiêu người, Dung Minh Đạt cảm thấy mất mặt: “Bố… con đâu có…”

“Bố, bố nói thế là oan cho Minh Đạt quá. Bao nhiêu năm nay anh ấy làm việc vất vả cũng là vì cái nhà này thôi mà.”

Trương Nghiên thấy tình hình không ổn bèn vội vàng nói đỡ: “Bây giờ anh ấy vất vả lắm mới gây dựng được sự nghiệp, muốn bù đắp cho bố, bù đắp cho con cái, bố cũng không nên làm tổn thương tấm lòng của anh ấy như vậy.”

Trong lòng Dung Minh Đạt dâng lên một dòng nước ấm, đúng là chỉ có Nghiên Nghiên hiểu ông ta.

“Bố, bố đừng kích động. Con biết bây giờ mọi người vẫn còn oán trách con, không sao cả, con đều hiểu mà.”

Dung Minh Đạt nói tiếp: “Lạc Anh dù sao cũng còn nhỏ, chăm sóc bố khó tránh khỏi có chỗ chưa chu đáo. Lát nữa con sẽ sắp xếp người đến chăm sóc bố.”

“Tối đến bố cứ bảo Lạc Anh về nhà ngủ đi, mấy ngày nay con bé cũng vất vả rồi.”

Bọn họ nói năng nghe thấu tình đạt lý, Thím Ngô không kìm được cũng lên tiếng khuyên can: “Ông cụ à, người trẻ làm việc bên ngoài cũng không dễ dàng gì, bậc làm cha mẹ như chúng ta cũng nên thông cảm cho con cái một chút.”

Ông cụ Dung hừ lạnh một tiếng: “Cái thứ sói mắt trắng vong ân bội nghĩa này chưa từng cho tôi và cháu gái tôi một xu nào, tôi không việc gì phải thông cảm cho chúng!”

“Các người cút đi! Tôi không cần các người sắp xếp ai đến chăm sóc cả, cháu gái tôi sẽ chăm sóc tôi!”

“Cút ngay! Tôi không muốn nhìn thấy các người… Khụ khụ khụ…”

Người hộ lý bên cạnh thấy ông cụ sắp ngất đi vì tức giận thì vội vàng lên tiếng:

“Sức khỏe ông cụ hiện giờ không tốt, hay là hai vị cứ trao đổi trước với cô bé kia xem sao…”

Anh ta sợ ông cụ tức giận quá mà xảy ra chuyện gì thì bản thân lại rước họa vào thân.

Lão già chết tiệt! Trương Nghiên thầm rủa, cố nén cơn giận, nặn ra một nụ cười đau khổ.

“Vậy phiền anh chăm sóc ông cụ nhà tôi, hôm khác chúng tôi lại đến thăm ông.”

Dung Minh Đạt và Trương Nghiên hậm hực rời khỏi bệnh viện.

Vừa lên xe, Trương Nghiên đã nổi cáu với Dung Minh Đạt: “Bố anh có ý gì vậy? Chúng ta có chỗ nào không phải với ông ấy chứ?!”

Nếu không phải vì ở bệnh viện đông người, sợ ảnh hưởng đến hình tượng trước công chúng thì bà ta nhất định phải cho lão già kia một bài học!

Dung Minh Đạt ôm vai bà ta an ủi: “Tính nết ông già vẫn luôn như thế, ngày xưa cũng vì không chịu nổi cái tính xấu này của ông ấy nên anh mới không muốn quay về.”

“Xin lỗi em, Nghiên Nghiên, để em phải chịu khổ rồi.”

Nói một câu xin lỗi thì có tác dụng quái gì! Trương Nghiên rất muốn chửi thề, nhưng nghĩ đến hình tượng dịu dàng hào phóng của mình, vẻ tức giận trên mặt bà ta dần chuyển thành thất vọng buồn bã.

“Đó là người cha đã nuôi anh khôn lớn, em làm con dâu, bị ông ấy mắng vài câu cũng là chuyện nên làm.”

“Chỉ tiếc là chúng ta đến một chuyến mà không gặp được Lạc Anh, có phải con bé vẫn giận em nên không muốn gặp em không.”

“Mặc kệ nó, mấy hôm nữa anh sẽ tự đến tìm nó sau.” Dung Minh Đạt nói giọng dịu dàng: “Em chịu khổ rồi, bây giờ anh đưa em đi mua mấy chiếc túi xách mà em thích nhé.”

Dung Minh Đạt: “???”

“Mở cửa sổ ra đi anh, em hơi say xe.”

Tàu cao tốc đến ga Tây Đồng Châu, Quản Hạng Vũ đánh thức Dung Lạc Anh dậy, hai người xuống xe.

Quản Hạng Vũ dẫn Dung Lạc Anh đi về phía bãi đậu xe: “Tôi đã sắp xếp người đến đón, họ sẽ đưa chúng ta thẳng đến thôn Trần Gia.”

“Thế thì tốt quá.”

Vừa tiết kiệm được tiền xe lại đỡ phải chuyển tuyến, Dung Lạc Anh rất vui vẻ.

Người đón họ là Ngô Viêm, cảnh sát hình sự từng làm việc tại Cục Công an thành phố Đông Ninh, là đàn anh của Đường Thừa Vận. Vì một số lý do, anh ta đã chuyển công tác về quê nhà ở Đồng Châu.

Ngô Viêm tuy đã gần bốn mươi nhưng lại có gương mặt búng ra sữa, nhìn cứ như chàng trai mới ngoài hai mươi, dáng người cao gầy.

“Anh Viêm, lâu rồi không gặp, anh vẫn trẻ trung như ngày nào.” Quản Hạng Vũ trêu chọc.

Ngô Viêm sờ mặt mình, tự tin đáp: “Trời sinh đẹp sẵn rồi, biết làm sao được.”

“Ha ha ha… Anh vẫn tự luyến như xưa.”

Ngô Viêm cười ha hả vài tiếng, sau đó đưa mắt nhìn sang Dung Lạc Anh: “Vị này chính là người đưa thư giúp ông nội cậu à?”

Cô bé này trông như vẫn còn đang đi học, thế mà lại biết tin tức về mối tình đầu của ông cụ Quản, đúng là không nhìn ra được.

Ngô Viêm có quan hệ rất tốt với Đường Thừa Vận, trước đây từng giúp anh tra cứu thông tin về Thẩm Hồng Liên, tiếc là không tìm được manh mối nào.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc