Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Quản Tiến Kỳ sững sờ vài giây, trong đầu mơ hồ có ký ức ai đó muốn gửi thư giúp mình. Ông cứ tưởng là một giấc mơ, không ngờ có người đến giúp thật nên đã rất kích động nói: “Cô biết Tiểu Liên ở đâu không?!”
“Biết.” Dung Lạc Anh nói: “Ông đưa đồ cho tôi đi, tàu cao tốc của tôi còn một tiếng nữa là chạy, giờ tôi phải đi rồi.”
“Ông nội đừng kích động… Khoan đã, cô là ai, sao cô biết ông nội tôi đang tìm bà nội Thẩm?” Quản Hạng Vũ nhìn Dung Lạc Anh từ đầu đến chân, anh ta nghi ngờ cô gái này là kẻ lừa đảo.
Dù sao cũng có rất nhiều người biết chuyện ông nội anh ta tìm mối tình đầu, cũng không ít kẻ vì danh lợi mà cung cấp tin giả cho họ.
Cô gái này rất có khả năng cũng là loại người đó.
Dung Lạc Anh thành thật khai báo: “Tôi tên Dung Lạc Anh, nhận ủy thác đến giúp ông nội anh gửi thư cho Thẩm Hồng Liên.”
“Ai ủy thác?”
“Ông nội anh.”
Quản Hạng Vũ nhìn Quản Tiến Kỳ: “Ông nội, ông ủy thác cô ta lúc nào?”
Ông cụ biết địa chỉ từ bao giờ? Nếu đã biết địa chỉ thì sao không tự đi, lại phải gọi người này đi gửi?
“Đúng đúng đúng, là ông ủy thác đấy!” Quản Tiến Kỳ kích động nói: “Cô gái nhỏ, Tiểu Liên đang ở đâu thế?”
Quản Hạng Vũ: ???
Ông cụ còn chẳng biết bà nội Thẩm ở đâu, thế mà lại nhờ người ta đi gửi đồ, đùa gì vậy chứ?
Dung Lạc Anh: “Thẩm Hồng Liên ở thôn Trần Gia, thị trấn Mã Yên, huyện Khẩu Đông, thành phố Đồng Châu.”
Quản Hạng Vũ: Địa chỉ này nghe quen thế nhỉ…
Quản Tiến Kỳ ngạc nhiên nói: “Tiểu Liên ở ngay làng bên cạnh quê bà ấy sao?!”
Đúng rồi, đây chính là làng bên cạnh quê bà nội Thẩm, trước kia họ đều đã đến đó tìm người nhưng không tìm được.
Quản Hạng Vũ lại một lần nữa nghi ngờ cô gái này là kẻ lừa đảo.
Nhìn phản ứng của họ, Dung Lạc Anh đoán chừng trước kia họ đã từng đến đó nhưng không gặp được người, người kia mười phần thì đến tám chín phần là đã chết rồi.
“Ừm, nếu mọi người không tin thì có thể sắp xếp một người đi cùng tôi.”
Thay vì tốn công tốn sức giải thích, chi bằng dẫn người đi cùng, cũng coi như làm chứng.
Nếu không đồ gửi đến nơi, bảo người nhận chụp ảnh làm bằng chứng, cô cũng chẳng biết phải chụp thế nào.
Khó khăn lắm mới có tin tức của mối tình đầu, cho dù bị lừa ông cũng muốn đi xem thử. Quản Tiến Kỳ vốn định tự mình đi cùng Dung Lạc Anh, nhưng bị Quản Hạng Vũ khuyên can mãi mới bỏ ý định đó.
Cuối cùng Quản Tiến Kỳ giao bức thư đó cho Dung Lạc Anh, bảo Quản Hạng Vũ đi cùng cô.
Quản Hạng Vũ lập tức mua vé tàu cao tốc cùng chuyến với Dung Lạc Anh, nhưng vì mua sát giờ chạy quá nên chỉ còn vé hạng thương gia.
Để đề phòng Dung Lạc Anh cầm thư của ông nội bỏ trốn giữa đường, anh ta thuận tiện nâng vé của Dung Lạc Anh lên hạng thương gia luôn để tiện theo dõi cô.
Dung Lạc Anh không biết suy nghĩ của đối phương, nhưng không mất tiền mà được ngồi hạng thương gia rộng rãi thoải mái, cô rất vui.
Đêm qua thức hơn nửa đêm, lên xe Dung Lạc Anh buồn ngủ rũ rượi: “Phiền anh đến Đồng Châu thì gọi tôi một tiếng, tôi buồn ngủ quá, muốn ngủ một lát.”
Quản Hạng Vũ nhìn dáng vẻ ngái ngủ của cô, gật đầu: “Cô ngủ đi.”
“Cảm ơn.” Dung Lạc Anh nhắm mắt, chưa đến hai giây đã ngủ say.
Giả vờ ngủ để hạ thấp sự đề phòng của mình, kẻ lừa đảo này cũng có chút thủ đoạn đấy.
Quản Hạng Vũ lập tức cầm điện thoại lén chụp một tấm ảnh của Dung Lạc Anh gửi cho Đường Thừa Vận, sau đó nhắn tin kể chuyện đi đưa thư, nhờ anh giúp liên hệ cảnh sát địa phương bố trí người đi cùng họ đến thôn Trần Gia.
Mặc dù là con trai nhưng anh ta cũng sợ bị lừa, nhất là hiện nay lừa đảo xuyên biên giới đang lộng hành thế này.
Anh ta trông thì trẻ người non dạ dễ lừa nhưng thực ra tinh ranh lắm đấy.
Quản Hạng Vũ vừa gõ chữ vừa tự like cho sự thông minh của mình!
Đường Thừa Vận nhận được ảnh cậu gửi tới, liếc mắt liền nhận ra người trong ảnh là Dung Lạc Anh. Sao Dung Lạc Anh lại đi cùng Quản Hạng Vũ? Hơn nữa nhìn khung cảnh trong ảnh, hình như là đang ở trên tàu cao tốc.
Họ định cùng nhau đi đâu?
Đang suy nghĩ thì Đường Thừa Vận lại nhận được một tin nhắn văn bản. Đọc xong nội dung, mày anh nhíu chặt lại thành hình chữ Xuyên.
Dung Lạc Anh biết địa chỉ của bà nội Thẩm? Ông ngoại anh còn nhờ cô đi đưa thư giúp?
Họ quen nhau từ bao giờ?
Dung Lạc Anh chỉ là một sinh viên đại học bình thường, làm sao biết được tin tức về một người mà họ tốn mấy chục năm trời cũng không tra ra được?
Đường Thừa Vận chợt nhớ tới lời Dung Lạc Anh nói với họ hôm đó, cô có thể nhìn thấy ma.
Chẳng lẽ cô định đưa thư của ông ngoại cho hồn ma bà nội Thẩm?
Đường Thừa Vận im lặng một lát rồi gọi điện thoại trực tiếp. Quản Hạng Vũ đang gõ chữ nhắn tin cho anh bị cuộc gọi thoại bất ngờ nhảy ra làm giật mình một cái.
Đường Thừa Vận: “Mọi người đang trên tàu cao tốc đi Đồng Châu à?”
“Vâng, ông nội bảo em đi cùng cô ta.”
Quản Hạng Vũ kể lại chuyện Dung Lạc Anh đột nhiên đến phòng bệnh tìm ông cụ lấy thư, kể xong anh ta khẳng định chắc nịch: “Em thấy cô ta chính là kẻ lừa đảo. Anh, anh giúp em liên hệ cảnh sát bên đó, sắp xếp một người đi cùng em với.”
“Anh yên tâm, dọc đường em đều trông chừng cô ta, sẽ không để cô ta làm mất thư của ông nội đâu.”
Đường Thừa Vận trầm ngâm một lát: “Anh sẽ sắp xếp người ra ga đón, đưa thẳng hai người về thôn.”
“Vâng.”
Sau khi cúp điện thoại, Đường Thừa Vận lại cầm hồ sơ của Dung Lạc Anh lên xem lại một lần nữa, không nhìn ra bất kỳ điểm bất thường nào từ hồ sơ của cô.
“Sếp, tôi tra được một manh mối quan trọng.”
Lý Anh Triết chạy vào: “Bào Lão Tứ trước khi chết đã đi gặp một người bảo mẫu từng làm việc ở nhà họ Dung, người bảo mẫu đó là vợ cũ của gã.”
“Còn đưa cho bà ta hai trăm nghìn tệ.”
…
“Sao bệnh viện này đông người thế nhỉ…”
Trương Nghiên lấy tay phẩy phẩy trước mũi, mùi thuốc sát trùng trong không gian chật hẹp cùng các loại mùi khác trộn lẫn vào nhau khiến bà ta khó chịu, vẻ mặt đầy ghét bỏ.
Dung Minh Đạt đứng bên cạnh, khẽ an ủi: “Bệnh viện công là thế mà, Nghiên Nghiên, em chịu khó chút.”
Đột nhiên, Trương Nghiên lại cảm thấy nửa bên đầu mình lành lạnh. Bà ta hơi sợ hãi đẩy Dung Minh Đạt một cái: “Anh tránh xa em ra một chút.”
Không biết là do tâm lý hay trên đời này thật sự có ma, Trương Nghiên cảm thấy mỗi lần đứng gần Dung Minh Đạt một chút là đầu bà ta lại thấy lành lạnh.
Nghĩ đến những lời Dung Lạc Anh nói hôm đó, Trương Nghiên càng thêm hoảng loạn.
Khóe miệng Dung Minh Đạt nhếch lên một nụ cười gượng gạo, dịch sang bên cạnh hai bước: “Sắp đến nơi rồi.”
Họ đang ở trong thang máy, Dung Minh Đạt có muốn tránh xa bà ta cũng không được.
Hơn nữa trên đời này làm gì có ma, những lời Dung Lạc Anh nói đều là cố tình trêu chọc họ thôi.
Cách nói này, bản thân Dung Minh Đạt cũng hơi không tin.
Kể từ hôm Dung Lạc Anh nói những lời đó, ông ta thật sự cảm thấy trên lưng mình như đang cõng một người, vai nặng trĩu.
Có đôi khi còn cảm thấy cổ như bị thứ gì đó siết chặt, không thở nổi.
Hai ngày nay Dung Lạc Anh không về nhà, họ bất đắc dĩ mới phải chạy đến bệnh viện tìm cô, bắt cô thừa nhận những lời hôm đó là lừa gạt, xin lỗi họ rồi ngoan ngoãn về nhà ở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


