Câu xin lỗi của Khương Dật Hiên nếu là trước đây thì Lâm Tử Nguyệt rất mong anh có thể nói ra nhưng giờ thì khác rồi, cô không cần lời xin lỗi đó nữa vì nó chẳng thay đổi được gì cả. Một lời xin lỗi không thể khiến Tử Nguyệt bỏ qua cho những gì mà Khương Dật Hiên đã gây ra làm cô bị tổn thương. Vết thương đó quá sâu, thật khó có thể chữa lành được.
Mã Hiểu Tam ngồi trong phòng khám của bạn trai để bôi thuốc. Bạn trai mới của anh ta cũng là một bác sĩ ở đây, hai người họ lúc nào cũng được ở gần nhau như vậy thì tốt quá rồi còn gì bằng. Lâm Tử Nguyệt mở cửa bước vào, gương mặt cô lộ rõ vẻ có lỗi khi thấy Hiểu Tam bị đánh.
"Tôi thay mặt Khương Dật Hiên xin lỗi cậu nhé, vì tôi mà cậu lại bị ăn đánh oan."
Nghe đến đây Mã Hiểu Tam bỗng giật nảy mình lên rồi há hốc miệng ngạc nhiên vì không thể tin được. Bạn trai của anh ta tuy chẳng hiểu gì cũng làm điệu bộ giống Hiểu Tam, tỏ ra ngạc nhiên đến tột độ.
"Trời ơi, bà đừng nói với tôi là vì tôi nên hai người ly hôn nhé. Thế thì không được đâu, tôi phải đi giải thích rõ ràng với chồng bà như thế mới được."
Lâm Tử Nguyệt mỉm cười, cô giữ lấy tay của Mã Hiểu Tam rồi lắc đầu.
"Chúng tôi ly hôn không phải do cậu đâu Hiểu Tam. Một cuộc hôn nhân không có sự tin tưởng sẽ nhanh chóng rạn nứt thôi."
"Nhưng không phải bà mới kết hôn à?"
"Thì đó cũng chỉ là một khoảng thời gian thôi mà, tôi muốn ly hôn để bản thân được thoải mái hơn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

