Sau khi Lâm Tử Nguyệt đang chuẩn bị lên giường đi ngủ thì tiếng sấm bên ngoài đã khiến cô giật mình. Từ lúc Khương Dật Hiên đến tìm cô tới giờ đã gần nửa tiếng, ngoài trời mưa to như vậy chắc là anh đã sớm trở về nhà rồi.
Lâm Tử Nguyệt muốn ra ngoài để kiểm tra thì cô đã vô cùng bất ngờ khi nhìn thấy Khương Dật Hiên vẫn đứng bên ngoài đợi cô, gương mặt anh bỗng nở một nụ cười hạnh phúc khi cuối cùng Tử Nguyệt cũng mở cánh cửa đó gặp anh, dù cho anh có đứng ngoài này bao lâu nữa nhưng chỉ cần gặp được cô thì anh cũng sẽ làm.
"Khương Dật Hiên, việc gì anh phải làm tới thế này? Tôi có bắt anh phải đứng ngoài trời mưa để chờ tôi đâu? Anh đang cố lấy sự thương hại từ tôi đấy à?"
"Anh vào nhà đi."
Khương Dật Hiên chần chừ không bước vào trong, anh cúi nhìn thân thể ướt nhẹp của mình đang chảy nước ròng ròng xuống liền nói:
"Em không sợ anh sẽ làm ướt nhà của em sao?"
"Sao anh nói nhiều thế nhỉ? Tôi bảo anh vào thì vào đi."
Đây là lần đầu tiên Lâm Tử Nguyệt lớn tiếng với Khương Dật Hiên mà anh lại ngoan ngoãn nghe theo vì sợ cô nổi giận. Lúc này cô mới nhìn rõ được gương mặt hốc hác của Khương Dật Hiên, sự thay đổi đến chóng mặt của anh khiến cô nhất thời không thể hiểu được rốt cuộc anh trở nên như thế này là vì cô hay vì cái gì nữa.
"Bên trong có nước ấm đấy, anh vào đó tắm rửa đi, đừng đứng đây làm ướt sàn nữa."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

