Ái Mỹ mặt xám ngoét lại, hai mắt mở to không chớp nhìn anh, cô ta lắp bắp:
"Dật Hiên, anh… anh sao thế?"
Khương Dật Hiên tự động rút tay khỏi người Ái Mỹ, anh quay sang nhìn cô ta với ánh mắt chán ghét.
"Giờ thì tôi đã hiểu tại sao Tử Nguyệt lại bỏ đi rồi. Tôi cứ nghĩ chuyện tôi đối tốt với cô chỉ là sự thương hại bình thường nhưng xem ra tôi đã lỡ tay khiến cô sinh ra ảo tưởng thật."
"Anh nói gì thế, em không hiểu."
"Tôi và cô trước giờ không có gì cả, kể cả sau khi tôi ly thân với vợ cũng vậy. Cô đừng nghĩ tôi đối xử tốt với cô thì cô sẽ đạt được ham muốn của mình."
Nói rồi Khương Dật Hiên liền bỏ đi, Ái Mỹ không chịu chấp nhận sự thật liền chạy theo giữ anh lại.
"Tôi không có cướp, là hai người họ tự ly hôn đó thôi."
"Cô… cô, tôi phải đánh chết cô thì mới hả dạ được."
Dứt lời, cô nhân viên kia liền lao đến định túm tóc đánh Ái Mỹ một trận thì bảo vệ bên ngoài chạy vào lôi cô ấy ra. Dù bị lôi ra ngoài nhưng cô nhân viên một mực đứng về phía Lâm Tử Nguyệt vẫn cố hét lớn:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

