Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nghĩ đến việc Bưu Bưu vừa trải qua một trận bệnh cấp tính, cần nghỉ ngơi, Diệp Đường Lê nói một cách mơ hồ: "Chưa chắc chắn lắm, còn phải bắt mạch nữa, ngày mai cậu cho tôi biết ngày sinh tháng đẻ của anh cậu nhé."
Trong Trung y có phép nhìn tướng người, khoảng giữa hai lông mày tương ứng với não bộ, khoảng giữa hai mắt tương ứng với tim.
Ban đầu là khi cô nhìn thấy Trần Chính Thanh cõng em gái, biên độ cử động của nửa người bên trái chậm hơn bên phải một chút. Theo lý mà nói, Trần Chính Thanh đang ở thời kỳ thanh niên trai tráng, không nên như vậy, thế nên cô mới nhìn mặt anh ta để chẩn đoán.
Trong chẩn đoán Trung y gồm vọng, văn, vấn, thiết, khó nhất là vọng (nhìn). Rất nhiều bác sĩ không biết nhìn, toàn dựa vào hỏi.
Vì vậy, cô đoán đại não của anh ta có ổ bệnh. Nếu bát tự ngày sinh của anh ta xung khắc với vận khí năm nay, vậy thì ngày phát bệnh cũng không còn xa nữa.
Y học công nghệ hiện đại phát triển, cơ quan nội tạng hỏng rồi thì cắt bỏ thay bằng đồ nhân tạo là xong, nhưng não bộ thì không thể cắt được.
Từ trái tim nhân tạo của hai trăm năm trước phát triển đến cấy ghép da nhân tạo hiện nay, con người dường như có thể sống khỏe mạnh hơn, sống lâu hơn.
Diệp Đường Lê lại không cho là như vậy. Trừ phi vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối không thể thay thế bằng cơ quan nhân tạo.
Quan điểm này của cô cũng đã được kiểm chứng trong vài năm gần đây.
Một số nghiên cứu công nghệ tiên tiến chỉ ra rằng, sau khi thay cơ quan nhân tạo, tuổi thọ trung bình giảm từ 1 đến 5 năm.
Hậu quả của việc y học công nghệ quá phát triển là đối với con người hiện nay, thay thế nội tạng là chuyện hết sức bình thường. Thế nhưng bệnh nội khoa nếu dùng thuốc không chữa khỏi thì chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Một trái tim nhân tạo có giá khoảng 80 vạn, bàn tay in 3D có giá khoảng 200 vạn, quả thực là siêu lợi nhuận.
Sự suy tàn của Trung y có liên quan rất lớn đến sự chèn ép của các công ty kinh doanh nội tạng suốt mấy trăm năm qua.
Sáng hôm sau, Diệp Đường Lê nhận được điện thoại của chị Lật.
Chị Lật xưa nay luôn tỏ vẻ bề trên, nhưng trong giọng điệu chế giễu lần này lại có chút tức tối: "Cô thế mà lại quen biết Trần Chính Thanh, làm sao mà quyến rũ được thế?"
"Ăn nói đừng có khó nghe như vậy."
Đối phương đã không nể nang gì, Diệp Đường Lê cũng dứt khoát trở mặt: "Ha ha, chị Lật, chị có muốn tôi nói ra chuyện mấy ngôi sao nam dưới trướng chị đi cửa sau không?"
"Cô dám!"
"Tôi có gì mà không dám, ký hợp đồng kết thúc sớm một chút thì tốt cho cả hai bên." Nói xong, Diệp Đường Lê cúp điện thoại.
Các bạn cùng phòng nhao nhao kích động: "A a, ngôi sao nam nào đi cửa sau thế? Trời ơi, chuyện này tôi có thể nghe được sao?"
Diệp Đường Lê đặt ngón trỏ lên môi, trên đôi môi đầy đặn hiện ra một vết lõm nhỏ: "Bí mật."
Đổng Miêu Miêu nhìn đến ngẩn ngơ: "Ngắm suốt hai năm rồi, Tiểu Lê Tử, khuôn mặt cậu vẫn đẹp như thế."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






