Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ở thời cổ đại Diệp Đường Lê từng rất xấu xí. Trước đây bạn bè khen cô xinh đẹp, cô nghe đến chai sạn, chẳng cảm thấy mình đẹp đẽ gì, nhưng bây giờ cô rất thích khuôn mặt này, bèn nháy mắt với Đổng Miêu Miêu một cái.
Ánh mắt quay lại điện thoại, chị Lật đã xóa cô khỏi các nhóm chat. Vừa hay, đỡ phải phiền phức, cô thuận tay chặn luôn số điện thoại và Wechat của chị Lật.
Những việc tiếp theo cứ giao cho đội ngũ của Trần Chính Thanh là được.
Buổi trưa bác sĩ riêng ghé qua một chuyến, mang theo thảo dược Diệp Đường Lê cần, thấy Bưu Bưu hồi phục tốt liền yên tâm ra về.
Ăn xong cơm trưa, Diệp Đường Lê nhận được mật mã căn hộ do Trần Chính Thanh gửi tới.
Căn hộ là do công ty thuê, Diệp Đường Lê cũng sẽ không tiếp tục ở lại đó nữa. Thế là cô quay về căn hộ thu dọn đồ đạc, ba cô bạn cùng phòng cũng đi theo giúp đỡ.
Trong căn hộ có hơn mười chiếc túi hàng hiệu, còn có một số trang sức xa xỉ.
Diệp Đường Lê tính toán một chút, ngoại trừ đồ bạn bè tặng, những thứ khác đều bán hết cho cửa hàng đồ cũ. Người của cửa hàng đồ cũ lái xe đến tận nơi thu mua, tổng cộng bán được khoảng 140 vạn.
Số nồi niêu xoong chảo còn lại thì đóng gói gửi về quê. Bận rộn mãi đến tối, trong căn hộ chỉ còn lại đồ nội thất và điện gia dụng, gần như đã dọn sạch trơn.
Sau khi robot hút bụi dọn dẹp xong căn hộ, Diệp Đường Lê bèn gói cả robot lại, gửi cùng về quê.
Bạn cùng phòng Kim Chi Tử nhìn thấy địa chỉ liền hỏi: "Đường Lê, cậu định về quê à?"
Diệp Đường Lê vừa ngân nga hát vừa gật đầu: "Ừ, chuyên ngành này của tôi khó tìm việc lắm, về quê làm ruộng thôi."
Kim Chi Tử còn định hỏi, cô ruột cậu là viện trưởng bệnh viện, tìm một công việc văn phòng trong hệ thống bệnh viện cũng được mà. Nhưng nghĩ lại mối quan hệ căng thẳng giữa Diệp Đường Lê và nhà họ Diệp, lời đến bên miệng cô ấy lại nuốt xuống.
Lát nữa phải ngồi tàu điện ngầm cả tiếng đồng hồ, mấy cô gái lần lượt đi vệ sinh rồi mới đi.
Diệp Đường Lê ngồi ở phòng khách đợi bọn họ, nhìn quanh căn hộ trống huếch trống hoác một vòng. Đối với nơi này, cô chẳng có chút lưu luyến nào, chỉ muốn đi sớm một chút, về quê làm ruộng.
Bưu Bưu đi vệ sinh trước, một lát sau đi ra, sắc mặt tái đi đôi chút, kéo tay Diệp Đường Lê nói: "Nhà vệ sinh của cậu có camera lỗ kim."
Bố mẹ cô ấy đều làm trong ngành cảnh sát nên cô ấy rất nhạy cảm với mấy thứ này.
"Tôi bảo anh trai tôi đến để bảo lưu chứng cứ."
Bưu Bưu vừa dứt lời thì bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, chính là Trần Chính Thanh, anh ta đến cũng vì chuyện này.
Lời của chị Lật là: “Luật sư Trần, anh giúp tôi nói với Diệp Đường Lê, có fan cuồng đã quay được video Diệp Đường Lê tắm, nếu truyền ra toàn mạng thì không chỉ Diệp Đường Lê không còn mặt mũi nào nhìn người, mà cả nhà họ Diệp cũng mất hết thể diện.”
Rõ ràng là do Lật Chính Vi làm, ngoài miệng lại nói là fan cuồng.
Thủ đoạn trong giới giải trí quá bẩn thỉu, Trần Chính Thanh cũng phải than trời, bây giờ anh ta đã hiểu tại sao Diệp Đường Lê không dám báo cảnh sát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)