Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tất cả ánh mắt lập tức đổ dồn về phía cô gái trẻ. Trên chóp mũi cô lấm tấm mồ hôi, nhưng khí chất lại khiến người ta cảm thấy như đang đối diện một danh y thực thụ.
Diệp Đường Lê bảo Bưu Bưu ăn cải thảo.
Anh trai cô ấy là Trần Chính Thanh ngăn lại, ánh mắt sau cặp kính gọng vàng đầy cảnh giác: “Em định cho em gái anh ăn gì?”
Bác sĩ riêng cũng nói: “Nước còn không uống được, ăn vào thể nào cũng nôn.”
Nhưng lúc này, Diệp Đường Lê là hi vọng duy nhất của Bưu Bưu. Cô ấy không muốn phẫu thuật cắt dạ dày, chỉ là vài miếng rau thôi mà, lại là tâm ý của bạn cùng phòng, cô ấy không thể không ăn.
Mặc anh trai cản, Bưu Bưu kiên quyết muốn thử.
Diệp Đường Lê bảo cô ấy ăn cải trước rồi mới uống nước canh.
Bác sĩ của trường cũng đứng bên quan sát, ông ta muốn xem ngành Trung y Thần học có thể làm được gì.
Bưu Bưu ăn một miếng cải lại thấy ngon bất ngờ, sau đó uống thêm mấy hớp nước canh.
Mọi người nín thở chờ xem cô ấy có nôn không.
Năm phút trôi qua, không hề nôn.
Bưu Bưu nằm trên giường nói: “Tôi thấy đỡ rồi. Tiểu Lê Tử, tôi có phải không cần cắt dạ dày nữa không?”
Diệp Đường Lê mỉm cười: “Tất nhiên không cần, vì tôi là Trung y mà.”
Nói rồi còn liếc nhìn bác sĩ của trường, trong mắt lấp lánh vẻ đắc ý.
Các bạn cùng phòng cũng liếc nhìn bác sĩ, ông chữa không được, sinh viên chúng tôi chữa được.
Bác sĩ trung niên: “...”
Bưu Bưu nhớ lại lúc Diệp Đường Lê mới về phòng đã hỏi cô ấy có thấy đau bụng không, cho nên Tiểu Lê Tử thật sự biết chữa bệnh, đúng chứ?
Sau khi húp cạn nồi canh cải thảo, mười phút sau, Bưu Bưu cảm thấy mình có thể đi lại, mặt cũng đã bớt sưng.
Bác sĩ riêng kiểm tra một lượt, đúng là đã qua cơn nguy kịch.
Mọi người đều ngơ ngác, chỉ một bát canh cải mà chữa khỏi được sao?
Nếu không tận mắt nhìn thấy, chắc chẳng ai tin nổi.
Mới mười phút trước còn tiêu chảy mất nước, suýt phải cắt dạ dày, thế mà giờ đã hồi phục hơn phân nửa.
Bác sĩ riêng không ngại hỏi thẳng: “Bạn học Diệp, nguyên lý là gì vậy?”
Bác sĩ của trường cũng vểnh tai lắng nghe.
Rõ ràng theo Trung y thì đây chỉ là chứng vị hàn đơn giản, vậy mà bên Tây y lại đòi mổ dạ dày.
Diệp Đường Lê cũng không giấu nghề: “Hoàng Đế Nội Kinh có nói, hư tà tặc phong, tránh đúng thời điểm; tâm hồn thanh tĩnh, chính khí tự sinh. Người xưa đều biết tà khí khi nào sẽ gây bệnh, cũng biết cách và thời điểm nên tránh. Bưu Bưu nửa đêm lái siêu xe phơi gió, lại còn uống bia lạnh, trong khi thể chất vốn đã yếu, chính khí không đủ, đương nhiên dẫn đến nôn mửa tiêu chảy.”
“Cải thảo có tác dụng dẫn thuốc, gia vị nấu cùng phần lớn đều có thể làm thuốc, những thứ có tính nhiệt sẽ giúp xua tan hàn khí. Hàn khí trong dạ dày tản đi rồi, đương nhiên sẽ đỡ thôi.”
Bác sĩ riêng ngộ ra, trân trọng nói: “Trung y thật sự hữu dụng, đặc biệt là trong nội khoa. Chỉ tiếc là nay đã đứt đoạn truyền thừa.”
Sau đó, Bưu Bưu không chịu về nhà tiêm truyền hay uống thuốc.
Anh cô ấy không lay chuyển được, bác sĩ riêng đành khuyên cô ấy nên nghỉ ngơi, tiếp tục dùng món canh thuốc nấu từ cải thảo.
Diệp Đường Lê đề xuất thêm vài vị thuốc Bắc để điều dưỡng. Trần Chính Thanh đồng ý, nhưng yêu cầu được xem đơn thuốc trước.
“Không vấn đề, em sẽ đưa đơn thuốc cho anh xem.”
Cô vừa nói vừa ngẩng đầu, nhìn Trần Chính Thanh một lúc lâu.
Diệp Đường Lê thật sự rất xinh đẹp. Bị ánh nhìn của cô bao phủ, Trần Chính Thanh có chút không được tự nhiên, hơi quay mặt đi.
Chỉ nghe giọng cô nhẹ nhàng vang lên: “Trần Chính Thanh, cơ thể anh cũng có vấn đề.”
Hằng năm Trần Chính Thanh đều đi khám sức khỏe, anh ta nói: “Anh không có vấn đề.”
Bưu Bưu lúc này vẫn nằm ườn trên lưng người anh ưu tú của mình. Về đến ký túc xá mới chịu tụt xuống, chợt nhớ ra chuyện gì đó: “Anh, Tiểu Lê Tử định kiện người ta, anh giúp cậu ấy đi, không được lấy tiền, nhất định phải thắng.”
Dạ dày của cô ấy chẳng lẽ không đáng giá bằng một vụ kiện? Nhắc đến tiền là mất vui rồi.
Lúc hỏi ra, Diệp Đường Lê mới biết Trần Chính Thanh có mở văn phòng luật, lại còn là một trong những văn phòng top đầu trong nước.
Trần Chính Thanh gật đầu đồng ý, sau đó nói thêm: “Em gái anh nhờ em chăm sóc.”
Anh ta là luật sư, cũng là thương nhân, từ trước đến nay chưa từng làm chuyện lỗ vốn.
“Yên tâm.” Diệp Đường Lê nghe hiểu ẩn ý trong lời anh ta. Thật ra, bệnh của Bưu Bưu không đến mức nghiêm trọng, chính Trần Chính Thanh mới là người có vấn đề, nhưng anh ta lại không tin.
Không ngờ tối nay lại có được một món hời, luật sư đại thần, get!
Diệp Đường Lê giao bằng chứng mấu chốt (chiếc quần lót được bọc trong túi zip) cho Trần Chính Thanh.
Trần Chính Thanh nhận lấy, khóe miệng hơi co giật: “Anh sẽ giúp em báo án, những việc tiếp theo sẽ liên lạc với em sau.”
“Má ơi, bác sĩ Trung y ghê vậy hả? Tối nay Bưu Bưu suýt phải cắt dạ dày rồi.”
“Không thì tại sao người ta lại gọi Trung y là Thần học được? Một nhúm gia vị mà cứu được mạng người, đỉnh thật!”
“Tôi muốn quay video lại cho mấy anti trên mạng xem Tiểu Lê Tử của chúng ta giỏi cỡ nào quá!”
“Đúng đó, có thể đắc tội bất kỳ ai, đừng bao giờ đắc tội bác sĩ!”
Bưu Bưu nằm trên giường, xúc động suýt khóc: “Ân tình to lớn này, Trần Hổ tôi cả đời không quên được! Yên tâm, anh tôi nhất định sẽ đền đáp cậu. Nếu anh ấy thua vụ kiện của cậu, tôi không nhận anh ấy là anh nữa!”
Diệp Đường Lê đã cuộn mình trong chiếc chăn ấm áp, nghe vậy liền cười cùng mọi người.
Lúc này đã hơn hai giờ sáng.
“Ngủ thôi.”
Ngày mai chị Lật sẽ nhận được thư luật sư, chắc mặt mũi sẽ rất đặc sắc. Còn cô, ngày mai sẽ chính thức tuyên bố rút khỏi giới giải trí.
Bưu Bưu chợt nhớ ra điều gì: “Ê đúng rồi, Tiểu Lê Tử, anh tôi cũng bị bệnh hả?”
Cả phòng lập tức dỏng tai lên, không ai còn buồn ngủ nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










