Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
[Chuẩn luôn, đó là thiên chức của bác sĩ rồi, nếu không thì các người nghĩ mình sống được đến chừng này bằng cách nào.]
Những fan nghi ngờ đành im lặng, cầu nguyện nhân viên y tế mau chóng có mặt.
Fan của Diệp Đường Lê âm thầm lo lắng, hy vọng cô có thể thực hiện các biện pháp sơ cứu chính xác trước khi nhân viên y tế đến.
Lúc này Thích Thủy Ngâm đang co giật và nôn ra nước vàng, tình thế nguy cấp nên chẳng ai còn bận tâm đến việc tại sao Diệp Đường Lê lại xuất hiện trong livestream nữa.
Mạng xã hội cũng đang dậy sóng với hashtag #Thích Thủy Ngâm nguy kịch!
Bố mẹ nhà họ Thích giàu có đau đớn tột cùng, điều động máy bay tìm kiếm khắp núi đồi.
[Tôi vừa xem lại livestream và hỏi ý kiến nhà thực vật học, Thích Thủy Ngâm đã ăn nhầm cà độc dược. Đây là một trong sáu loại thực vật độc nhất thế giới, hoa hình chuông màu tím. Nó chứa độc tố chết người, nếu hấp thụ đủ lượng sẽ làm tê liệt các đầu dây thần kinh của cơ mạch máu, cơ tim và cơ đường tiêu hóa, dẫn đến giãn đồng tử, mờ mắt, rối loạn tư duy và co giật. Chỉ cần 10 đến 20 quả mọng là đủ lấy mạng một người trưởng thành.]
[Anh ấy đã ăn mấy quả?]
[May là chỉ ăn có nửa quả thôi, thấy khó ăn quá nên vứt đi rồi.]
[Tôi là bác sĩ lâm sàng đây, nếu chỉ ăn một quả thì tình hình vẫn ổn, trong vòng 4 tiếng rửa dạ dày và thụt tháo là được, nếu nghiêm trọng thì thay máu toàn thân, không chết được đâu.]
Sau khi ngửi xong, Diệp Đường Lê nhẹ giọng nói: "Ăn phải trái vàng rồi, nhưng xem chừng lượng ăn vào không nhiều."
Diệp Đường Lê buông tay khỏi gáy Thích Thủy Ngâm. Ngón tay cô vừa rời đi, tứ chi Thích Thủy Ngâm lại bắt đầu co giật điên cuồng.
Trong nhận thức của người hiện đại, thay máu toàn thân là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa, còn dễ chữa hơn cả bệnh cúm.
Có bao nhiêu người thích Thích Thủy Ngâm thì cũng có bấy nhiêu kẻ ghét anh ta.
Sau khi biết anh ta không chết được, nhiều anti-fan lại bắt đầu giở giọng mỉa mai: [Run như cầy sấy.JPG]
[Lên cơn điên kìa.]
[Nước nhà ai sôi sùng sục thế kia.]
[A a a, Diệp Đường Lê đừng đi mà, mau giữ chặt lấy anh ấy.]
[Buồn cười thật, trước đó chẳng phải còn bảo Diệp Đường Lê ké fame anh nhà các người sao? Giờ thì tay cô ấy rời ra một phút cũng không chịu được à?]
[Diệp Đường Lê, đừng có giữ nữa, cứ để hắn co giật đến chết đi.]
[Các người có còn là người không vậy?]
Trong ống kính, Diệp Đường Lê chạy vội đến lán nghỉ che mưa, lôi từ dưới viên gạch ra một chiếc túi nilon màu đỏ, bên trong chứa một nắm bột màu xám.
Cô hòa bột với nước rồi cho người rừng uống.
Khoảng hai phút sau, Thích Thủy Ngâm nôn thốc nôn tháo, nửa quả cà độc dược chưa kịp tiêu hóa đều bị tống hết ra ngoài.
[Diệp Đường Lê cho Thích Thủy Ngâm ăn nhọ nồi đấy à?]
[Lo quá, liệu có làm bệnh tình nặng thêm không vậy?]
Đám đông dân làng vây quanh tò mò hỏi: "Bác sĩ Diệp, cô cho người rừng uống cái gì thế?"
Diệp Đường Lê đáp: "Qua Đế Tán, một bài thuốc Trung y dùng để gây nôn. Mấy hôm trước chó nhà tôi ăn bậy bạ, tôi làm Qua Đế Tán cho nó uống, hiệu quả gây nôn rất tốt."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)