Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Các fan hâm mộ chết lặng, chẳng ai ngờ thuốc dùng cho chó lại được dùng cho ngôi sao hàng đầu.
Nhưng dù sao thì nôn được quả độc ra vẫn tốt hơn là để nó nằm lại trong dạ dày.
Diệp Đường Lê ra sức vỗ mạnh vào lưng Thích Thủy Ngâm.
Mùi nôn mửa xú uế bốc lên nồng nặc, dân làng đều bịt mũi lùi lại.
Thích Thủy Ngâm nôn đến trào cả nước mắt, đầu óc dần tỉnh táo lại. Anh ta mơ màng mở mắt ra, thấy mọi người đều đã sợ hãi bỏ chạy, chỉ còn duy nhất một nàng tiên vẫn ở lại bên cạnh mình.
Tiên tử khỏe thật đấy, đúng là người nhà trời có khác, vỗ đến mức sắp long cả dạ dày anh ta ra rồi.
[Không rời nửa bước, nếu đây mà không phải là yêu.]
[Cô ấy tuyệt thật đấy, tôi khóc mất thôi.]
[Fan cuồng mà được như thế này thì tôi cũng chấp nhận.]
[Xàm xí! Ai thèm làm fan cuồng của các người chứ, đừng có tự dát vàng lên mặt.]
[Diệp Đường Lê chỉ đang làm đúng bổn phận của một sinh viên y khoa thôi, các fan cứ sồn sồn lên làm gì.]
Vẻ mặt mọi người đều trở nên nghiêm túc, chờ Diệp Đường Lê liệt kê những thứ cần thiết để lập tức chạy về nhà lấy.
Diệp Đường Lê chậm rãi đọc tên: "Gừng tươi, cam thảo, đậu xanh, đậu đen, hoàng liên, kim ngân hoa, đậu đỏ."
Dân làng nghe xong liền nhao nhao bảo nhau: "Nhà tôi có cam thảo", "Nhà tôi có hoàng liên, kim ngân hoa". Nói đoạn, ai nấy đều quay đầu chạy vội về nhà lấy.
Mười lăm phút sau, Diệp Đường Lê sắc xong một thang thuốc giải độc, đút cho anh ta uống.
"Uống thêm hai thang thuốc giải độc nữa là có thể loại bỏ hoàn toàn dư độc."
Sau đó, dân làng đề nghị khiêng người rừng đến từ đường trong thôn. Nhỡ đâu chết trước cửa nhà Diệp Đường Lê thì không hay, cô gái nhỏ đang xây nhà mới, xui xẻo lắm.
Lúc này, dân làng tỏ ra vô cùng ghét bỏ người rừng.
Anti-fan cười ngất: [Có chết cũng đừng chết trước cửa nhà Diệp Đường Lê chứ.]
[Mang lại xui xẻo cho cả thôn.]
Diệp Đường Lê bèn nói: "Đặt vào trong lán đi, đợi ngày mai anh ta tỉnh lại rồi tự đi."
Dân làng lại khiêng người rừng xuống dưới lán thợ.
Dù sao Diệp Đường Lê cũng là một cô gái sống một mình, dân làng dặn dò vài câu rồi rời đi, bảo cai thầu trông chừng cẩn thận, phòng ngừa người rừng lại phát điên cắn người.
Người rừng nằm trơ trọi, môi trắng bệch, trông vô cùng yếu ớt. Một lát sau, Diệp Đường Lê cũng rời đi.
[Đáng thương quá.]
[A a, Diệp Đường Lê đừng đi mà.]
[Cười chết mất, người ta không có việc gì làm chắc? Dựa vào đâu mà phải ở lại trông nom chứ.]
Vợ chồng Lật Chính Vi chấn động trong lòng, thầm nghĩ chất lượng giảng dạy của Đại học A tốt thật, tên người rừng kia điên cuồng đến mức đó mà Diệp Đường Lê vẫn không sợ hãi trước nguy hiểm, còn chữa trị được bảy tám phần.
Lúc này, chồng của Lật Chính Vi là sếp Trương nhận được tin tức do thư ký nghe ngóng được.
Văn phòng luật sư Thanh Thiên sở dĩ giúp Diệp Đường Lê là vì cô đã giúp Trần Hổ không phải cắt bỏ dạ dày.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)