Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Ở đâu chạy xuống thế này?"
"Anh Cát, các anh nhặt được người rừng ở đâu đấy?"
"Sao, cậu cũng muốn nhặt một người à?"
Bình luận trên livestream: [Đương nhiên rồi, cho dù là người rừng thì anh nhà chúng tôi cũng là người rừng đẹp trai nhất!]
Anti-fan: [Làm người rừng mà cũng khiến các người tự hào được à? Nhìn người khác xem, đâu có ai thảm như anh ta. Người ta còn đang vượt mọi chông gai giành hạng nhất kìa, cười chết mất.]
Người rừng đang nằm thoi thóp trên cáng giữa đám đông bỗng nhiên toàn thân co giật, tứ chi giãy nảy lên, miệng nôn ra chất lỏng màu vàng.
Dân làng giật mình thon thót: "Người rừng phát điên rồi! Phát điên rồi!"
Cai thầu một tay che chắn cho Diệp Đường Lê lùi lại phía sau: "Nó phát điên rồi, cẩn thận chút, lát nữa nó cắn chết người đấy."
Mọi người đồng loạt lùi lại một bước.
Nếu lúc này Thích Thủy Ngâm đang nằm trên cáng còn chút ý thức: “...”
[A a a, cứu mạng, nhân viên y tế chết ở đâu rồi? Cứu anh ấy với!!!]
[Tôi là bác sĩ, cũng là fan hâm mộ, tình trạng của Thích Thủy Ngâm hiện giờ rất nguy kịch.]
Đến anti-fan cũng không nỡ buông lời cay độc nữa: [Cầu bình an.]
Fan tức điên lên: [Câm cái miệng thối của mày lại!]
Anti-fan: [Tôi làm gì đâu?]
[Mày là anti-fan mà còn bày đặt oan ức à, anh ấy bị thế này là do mày trù ẻo đấy.]
Ngay khi mọi người đều tưởng rằng người rừng đang phát điên.
Diệp Đường Lê bước ra từ sau lưng cai thầu, một tay giữ chặt gáy Thích Thủy Ngâm. Thích Thủy Ngâm bỗng nhiên ngừng co giật như một phép màu. Cô thuận tay nhặt một khúc gỗ dưới đất lên, nhét vào miệng Thích Thủy Ngâm.
Động tác nhanh, chuẩn và dứt khoát, quả thực là bình tĩnh trước nguy nan.
Mọi người xung quanh chỉ thấy trước mắt loáng một cái, người rừng đã hết phát điên, cứ như thể bị vận mệnh tóm lấy gáy vậy...
Trong miệng Thích Thủy Ngâm bị nhét một khúc gỗ.
[Vãi, định làm anh tôi nghẹn chết à?]
[Không biết thì đừng nói bậy, bước sơ cứu đầu tiên cho người bị co giật, động kinh chính là nhét vải hoặc vật khác vào miệng để tránh cắn phải lưỡi! Đã nghe nói đến cắn lưỡi tự sát bao giờ chưa?]
[A a, cảm ơn chị Diệp Đường Lê, em sẽ không bao giờ mắng chị nữa đâu hu hu.]
Bàn tay phải trắng ngần của Diệp Đường Lê giữ chặt da gáy Thích Thủy Ngâm, ngón trỏ tay trái chấm một chút nước vàng anh ta vừa nôn ra, đưa lên mũi ngửi.
Hiểu rồi, là trúng độc, chắc chắn là do cây cà độc dược trên núi.
[A a a, Diệp Đường Lê làm cái gì vậy? Muốn sưu tập vật phẩm của anh tôi đến mức ấy à? Cả bãi nôn cũng lấy?]
[Fan cuồng đáng sợ lắm, đến quần lót hay khăn giấy xì mũi họ còn sưu tập nữa là...]
[Sao tôi lại cảm thấy cô ấy đang khám bệnh nhỉ?]
[Nực cười, cô ta mà biết chữa bệnh á?]
Mấy trăm fan hâm mộ của Diệp Đường Lê không thể ngồi yên, nghe tin liền chạy sang phòng livestream của Thích Thủy Ngâm.
[Đường Đường nhà chúng tôi học Y đa khoa tại Đại học A, vừa tốt nghiệp thạc sĩ tại học phủ cao nhất cả nước đấy, đừng có đoán mò được không? Cô ấy có biết y thuật đấy.]
[Đúng đấy, ngoài bác sĩ ra thì ai thèm ngửi bãi nôn chứ.]
Một số fan lý trí của Thích Thủy Ngâm cũng lên tiếng nói lời công bằng: [Khoa xét nghiệm trong bệnh viện xét nghiệm phân và nước tiểu cho chúng ta, sao các bạn không bảo là buồn nôn đi?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










