Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giấc Mộng Đế Vương Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

trênđường hồi cung, Thái phó cũngkhôngcó lên xe ngựa, mà túm lấy tuấn mã củamộtthị vệ,mộtđườngđiở phía trước xe ngựa.trênđường xóc nảy khỏinói, trong xe ítđimộtnam nhân, rốt cuộc tiểu Hoàng đế có thể thoải mái ngã tới ngã lui.

Chạymộthồi, Thái phó chậm rãi thả chậm tốc độ, nghĩ tới Vệ Lãnh Hầuhắn, đường đường là Thái phó nước Đại Ngụy, hùng bá trong triều đình, nếu muốn lưu lại tính mạng củamộtđứa trẻ,thìcó Diêm Vương nào dám lấyđitính mạng củahắnchứ?

Nhưng ngược lại Long Châu tử kia cũngkhôngchịu thua kém, mới vừa rồi khi ômhắnqua vũng bùnthìpháthiệncân nặng củahắncũngkhôngtăng bao nhiêu, trước kia bị sốtđãmuốn mất nửa tính mạng, chắc phải cẩn thận tẩm bổmộtchút mới được...

Ngày thứ hai sau khi hồi cung, Niếp Thanh Lânđangngủ say, đột nhiên bên ngoài tẩm cung tiếng ngườinóithậtthấp, Niếp Thanh Lân miễn cưỡng thức dậy. Vừa hỏi mới biết phủ nội vụ lại đưa thuốc bổ đến.

Lần này lại làmộtđống nhân sâm trăm tuổi giống như cải trắng mùa thu,đãđược chế biến tại huyện Đông A xếp thành những chồngthậtcao. Còn cómộtít loại thuốc bổ quý giákhôngbiết tênkhôngbiết được xếp trong các hộp tonhỏkhác nhau, An Xảo Nhi hỏi nội thị giám những thứ này là cái gì. Nội thị giám thànhthậttrả lời đây là chỉ dụ của Thái phó, để Hoàng thượng bồi bổ thân thể...

Niếp Thanh Lânâmthầm rầu rĩ nhìn đống thuốc bổ này, cảm thấy Thái phó đại nhân đúng là giết ngườikhôngthấy máu!

Mấy ngày nay cổng kinh thành rất náo nhiệt, lễ hội đèn lồng sắp đến, các lộ Phiên vương và gia quyến của các quan to trong triều cũng đều vào kinh, cho nên cửa thành thường có rất nhiều đoàn xe xa hoa ra vào.

Lễ bộ nghĩ rằng lúc trước An Tây Vương dẫn đầu kháng lệnh, lần này gia quyến vào kinh chắckhôngnhiều lắm, nên cũng chuẩn bị đơn giảnmộtchút.khôngnghĩ rằng đến lúc mặt trời lặn, ngay cả ngườiđãlâukhôngvào kinh Lão Phiên Vươngđã80 tuổi cũng dẫn con cháu tới..

Trong lúc nhất thời có nhiều khách quý như vậy, liền trở taykhôngkịp, vội sai hạ nhân gấp rút chuẩn bị thêm.

Ngày lễ hội đèn lồng, con đường dài mười dặm treo đầy các loại đèn lồng đủ màu. Ngự Hoa Viên trong cung cũng giăng đèn kết hoa, sáng sớmđãcó thái giám đưa đến cho Hoàng đếmộtcáimê đăng*được cắt dán rất đẹp, để cho Hoàng đế viếtđố đèn*,hắnvà gia quyến Hoàng tộc treo đố đèntrênhành lang dài trong Ngự Hoa Viên, cùng mọi người dạo chơi ngắm cảnh.

*mê đăng: đèn lồng quạt

*đố đèn:mộttrò chơi truyền thống của TQ, các câu đố dántrênlồng đèn, treotrêndây hoặc dántrêntường.

Niếp Thanh Lân cầm bút lên nghĩ nghĩ, xoay cổ tay, viết vài chữ sau đónóitốt. Bởi vì người có thể giải được đố đènsẽđược ban thưởng, Niếp Thanh Lân lại nghĩ, viếttrênlạc khoản*mộtcái tên giả - Hiên Thụy.

*lạc khoản: chỗ để ghi tên

khôngthể trách nàng keo kiệt, phải biết rằng từ trước đến nay nàng có thể coi là Hoàng đế Đại Ngụy keo kiệt nhất, tuy rằng phủ nội thị phủ sớmđãđưa hồng bao ban thưởng tới, nhưng nếu người giải được đố đèn là người có thân phận cao quý, nhưng mình lạikhôngthể lấy ra được thứ gì đó quý giá, vậy chẳng phải là mua vui miễn phí cho thiên hạ sao? Vẫn là khiêm tốnmộtchútthìtốt hơn.

Viết xong, nàng liền bảo tiểu thái giámđihong khô vết mực trong lồng đèn.

Lúc này, An Xảo Nhi cũngđãchuẩn bị tốt trang phục và đạo cụ. Bởi vì là yến tiệc hoàng tộc, cho nên cũng chỉ cần chuẩn bị thường phục. Cả người là gấm vóc thượng hạng màu vàng phíatrênthêu hìnhmộtcon chồn bằng nhung. Kết hợp với kim quan màu vàng được khảm minh châu, trông cũng khá ngọc thụ lâm phong.

Từ sáng sớm, các nhóm gia quyếnđãbắt đầu tiến cung, các nơi gia quyến nhóm mà bắt đầu tiến cung, ngọ yến được tổ chức ở điện Thái Nhân.

Bởi vì là yến tiệc gia đình nên Thái phó đại nhânkhôngtham dự, làm chomộtđám đường tỷ muội trang điểm lộng lẫy của Niếp Thanh Lân rất thất vọng.

khôngbiếtđãlần thứ mấy hoàng tẩu quanh co lòng vòng hỏi Thái phó có tiến cung haykhông, Niếp Thanh Lân rất muốnnóithẳng rằng, Thái phó đại nhân cũng có rất nhiều thiếp thất thân thích lui tới trong nhà, có khi so với Hoàng đế là nàng còn phiền phức hơn,thậtsựlàkhôngthể phân thân là chuyện bình thường đến nhường nào.

Sau khi dùng xong ngọ thiện, buổi chiều là thời gian dùng để dạo chơi, khắp nơi trong Ngự Hoa viên đều đặt các bồn lửa ầm áp, cho nên tuy là ở bên ngoài, nhưng cũngkhônghề cảm thấy lạnh. Bởi vì có rất nhiều gia quyến hoàng tộc, hoàng tử và tiểu công chúa, nên các hoạt động được sắp xếp vô cùng mới mẻ độc đáo, bẫy vòng, ném đũa vào bình, phíatrênsân khấu các phần tạp kỹđangđược trình diễn, đều phải làm cho các vị thân thích xem như ở nhà.

Lẽ ra nhân vật chính của bữa tiệc này là Hoàng đế, nhưng lễ hội đèn lồng năm nay, Hoàng đế lại bị lạnh nhạt. Sau khi trả lời Thái phó đại nhânsẽkhôngtới, liềnkhôngcó người nào quay lạinóichuyện với nàng nữa.

Ngược lại con của Bình Xuyên Vương, tiểu hoàng thúc Niếp Trung hồn nhiên ngây thơ, bởi vì trước đâyđãtừng chơi đùa ở tẩm cung của tiểu Hoàng đế, nên chủ động chạy đến gần Hoàng đế, líu ríu kể lại những phần tình diễn kỳ lạ mình vừa được xem.

Cuối cùng cũng đến lúc đèn hoa rực rỡ, toàn bộ lồng đèn trong cung đều được cung nhâ thắp sáng, rốt cuộc ngọn đèn cao hơn 20 trượng kia cũng phát sáng. Khi ngọn đèn được thắp sáng, mặc dù những người trong hoàng thấtkhôngphải lần đầu tiên nhìn thấy ngọn đèn cao như thế, cũngkhôngnhịn được oamộttiếng.

Lúc hoàng cung được ánh sáng bảy màu chiếu sáng,thìVệ Thái phó lặng lẽ vào cung.

Hôm nay phủ Thái phó rất náo nhiệt. Cánh cửa dày cộm thiếu chút nữa bị mọi người ùn ùn kéo tới làm đổ, thiếp thân trong nhà cũng ăn mặc trang điểm lộng lẫy, muốn làm cho Thái phó lạnh nhạt các nàngđãlâu được vui vẻ.

Đượcmộtđám người xinh đẹp mê người vây quanh, vậy mà Thái phókhôngcómộtchút hứng thú nào.

hắnlàmộtthiếu niên tuổi trẻ tài cao, năm đó mới mười tám tuổi liền đỗ Trạng Nguyên, nhất cử thành danh. Nay tính rađã28 tuổi, suốt mười năm làm quan,hắntừng bước từng củng cố địa vị trong triều Đại Ngụy, đứng ngang hàng với thiên tử, đây là điều mà bất kỳ nam nhân nào cũng thèm muốn nhưngkhôngcó cơ hội, nhưng đâykhôngphải vị trí cao nhất, đợi đến lúchắnđứng ở vị trí tối cao,thìngười như thế nào mới xứng đứng bên cạnh làm bạn vớihắnđây?

khôngbiết vì sao,hắnlại nghĩ tới khuôn mặtnhỏnhắn trầm tĩnh rực rỡ kia.khôngkhỏi cảm thấy buồn cười, bất luận người nào cũng có thể, nhưng tuyệt đốikhôngthể làhắn.

Thái phókhôngphảikhôngrõràng: Bản thân mình có ý định muốn quyến rũ đứa trẻ kia, là thuộc loạikhôngthểvượt qua khỏi mặt bàn*, chỉ có những lúc rảnh rỗi, mới lấy ramộtmình thưởng thức mà thôi, huống chi là hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, ngược lại thayhắnsuy xét giảm trừ các rắc rối phiền toái,hiệnnay mặc dù loạn Phiên vươngđãtạm thời được khống chế, nhưng phía Namthìngười man di, phía bắcthìngười Hung Nô, đây chẳng phải những chuyệnhắnnên quan tâm sao?khôngthể xem làthậtsự,khôngthể xem làthậtsự...

* ýnóivật đáng xấu hổ,khôngthể công khai trước ánh sáng

Sau khi uống rượu, bỗng nhiên Thái phó đại nhân tuổi trẻ tài cao lại cảm thấy phiền muộn, liền ngồitrênxe ngựa,đivòng mấy vòng trong kinh thành, sau đó căn dặn hạ nhân lặng lẽ từ Cung Thiên Môn tiến vào cung.

Bởi vì lúc này này các nhóm gia quyến, quý nhân đầuđangnhìn ngọn đèn dẫn đầu được thắp sáng, nêntrênhành lang dài ngoại trừ các thái giám trông coithìyên tĩnhkhôngmộtbóng người, trong lúc rãnh rỗi, Thái phó nhìn mọi ngườiđanghào hứng treo đèn.

Đột nhiênmộtngọn mê đăng thu hútsựchú ý củahắn, đó làmộtchiếc mê đăng được dán thành hình đầu mèo, trước đâyhắnđãtừng nhìn thấy trong tẩm cung của Hoàng đế, đứa trẻ kia nếu muốn nổi bật,khôngnên lấy quả cầu bằng nhung hình mèo mà mìnhyêuthích ra để làm khuôn mẫu, để cho thái giám làm ramộtcái đèn đầu mèo giống nhưmộtcon hổ được làm vụng về.

Thái phóđiđến gần, chỉ thấytrênnhững mê đăng kia là nét chữ thanh tú lộ ra mười phần lực đạo, như vậy khiếnhắncảm thấy có chút ngoài ý muốn,khôngnghĩ tới chữ củatiểu phế vật*kiakhônghề thua kém các bậc thầy thư pháp từ nhiều thập kỷ trước, chỉ là cái têntrênlạc khoản có chút lạ... Nghĩ nghĩ, liền vìsựkeo kiệt của Long Châu tử kia mà cảm thấy buồn cười.

*tiểu phế vật: đồ bỏđi

Sau đó xem đố đèn được viếttrênmặt kia:

“Thiên địa trở cách lưỡng mang mang,

lệ tụ thành quang ký thương khung,

văn thanh nan mịch thân sau ảnh,

hỏa thụ ngân hoa nhất tràngkhông.”

Tạm dịch:

Trời xanh cách trở đôi bờ

Lệ rơi thành suối gửi nhờ trời xanh

Tiếng đây, nhưng bóng người đâu thấy

Ngoảnh đầu nhìn lại chỉ hưkhông

Đáp ánthậtrakhôngkhó đoán, nhưng sau mỗimộtcâu lại đều thểhiệnsựbi thương, tự nhiên lại khiến Vệ Lãnh Hầu nhớ tới những câu mà thầy bói kiađãnói.

hắnvươn cánh tay dài ra, tháo ngọn đèn lồng kia xuống, xách đến phía trước điện. Còn chưađitới trước điện, liền thấymộtthân ảnh màu vàngcôđơn đứng trước cửa điện, ngước khuôn mặtnhỏnhắn trơn bóng lên, say mê nhìn pháo hoa nổ đầy trờiđangtản ra.

Thái phónhẹnhàngđiđến cửa điện, vẫy cánh tay để cho đám người An Xảo Nhi lui xuống, lẳng lặng đứng phía sau tiểu Hoàng đế.

Niếp Thanh Lân lạikhônghề biết gì, yên lặng nhìn pháo hoa nhiều màu đa dạng đầy trời, thở dàinói: “Xảo Nhi, vì sao thứ đẹp như vậy, đều thoáng qua rồi liền biến mất?”

nóixong,khôngthấy Xảo Nhi trả lời, nàng xoay người lại, mới pháthiệnthân ảnh cao lớn đứng phía sau, đúng là Thái phó đại nhân, nhất thời mỉm cườimộtchút: “Thái phó đại nhân, ngài... sao lại đến đây?”

Ánh sáng bầu trời lóe lên phảntrênmặt nam nhân, càng làm cho ngũ quan củahắntrở nên sâu sắc, sáng chóikhôngthấyrõtia sáng lưu động trong cặp mắt phượng củahắnlúc này.

“Vi thần là tới đòi phần thưởng của Hoàng thượng.”nóixong tayhắngiơ giơ chiếc mê đăng đầu mèo.

Niếp Thanh Lânâmthầm kêu khổ,khôngnghĩ tới Thái phó đại nhânyêugiao*đêm naysẽđột nhiên tiến cung, lại còn tìm được mê đăng của mình,thậtđúng là vô cùng xui xẻo.

Đơn độcmộtmình, Hoàng thượng chỉ có thể đem đôi taynhỏbé giao nhau giấu vào ống tay áo của mình, bất đắc dĩ cườinói: “Trong phủ Thái phó đại nhân chắc hẳn làkhôngthiếu cái gì,khôngbiết Thái phó muốn trẫm ban thưởng cái gì?”

Thái phókhôngtrả lời, theo khói hoa tiêu tán, bóng tốitrênmặt càng thêm dày đặc.

Đột nhiênhắnkéo thân thể Hoàng đế lại,mộttay kéo nàng vào trong phòng, dựa vào ánh sáng bay lênkhôngtrung, hung hăng ngậm lấy đôi môi non mềm màhắnkhát vọngđãlâu, đem tiếng kinh hô đầy hương táo ngọt ngào của đứa trẻ toàn bộ đều nuốt vào...

Trong cung, tất cả mọi người đềuđangđắm chìm trong ánh sáng tựa như các vì sao đầy trời, nênkhônghề pháthiện, trong lầu các cách đókhôngxa,mộtthân ảnhnhỏbé run runđangbịmộtnam nhân cao lớn vây chặt giữa ngực và vách tường, chỉ có thể bị động nhận lấy lễ rửa tội môi lưỡi so với lửa còn nóng hơn này.

Cuối cùng nụ hôn khiến người ta hít thởkhôngthông này cũng kết thúc, Niếp Thanh Lân khẽ thở gấp nghe thấy nam nhân trầm thấpnóibên ta mình: “Ngươisẽkhônggiống như pháo hoa, thoáng qua rồi liền biến mất...”

* Giao longyêunghiệt: Biệt hiệu của Thái phó đại nhân, hình dạng khá giống rồng nhưng tính tình cực kì hung dữ ngang tàng bá đạo, sốngtrênbiển hay sông lớn, thường gây sóng to lật đổ thuyền bè qua lại.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc