Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Giấc Mộng Đế Vương Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

Rốt cuộc Niếp Thanh Lân tuổi vẫn cònnhỏ, chưa từng trải qua chuyện tình cảm nam nữ, sắc mặt khẽ ửng đỏ.

Thái phó cợt nhảnói, vẻ mặt cố tình tỏ ra nghiêm trang, nhưngthậtra lại làm cho người ta có cảm giác nam tử đẹp tựa thiên tiên nàyđãchiếm tiện nghi lại còn ra vẻ đạo mạo.

Suốt đoạn đường tiếp theo, tiểu Hoàng đế cố tựathậtsát vàotrênthùng xe,mộttay nắm chặt lấykhấu hoàn*được khảm ở thùng xe, cố gắng ổn định thân thể, tận lực tránhkhôngđể bản thân mắc tội sàm sỡ Thái phó.

*khấu hoàn:mộtloại vòng dây làm bằng kim loại

thậtvất vả mới đến nơi,thậtra cũng chỉ là sông đào nằm trongmộtthôn xóm hoang vắng rách nát.

Bọn họ hỏi đường tới thôn trang, thực ra là thôn của những lưu dân nằm gần kinh thành. Mấy năm trước Đại Ngụy gặp thiên taikhôngngừng, khắp các quận huyện đều mất sạch, tiêu điều vạn dặm. Những lưu dân đều tranh đoạtđiđến những địa phương giàu có và đông đúc để sinh sống.

Nhưng đúng lúc khi tiên đếđithuyền dạo chơi, thấy hai bên bờ sông đào ngoài kinh thành đều là các gia đình sống bằng lều bạt lộn xộn, quần áo của lưu dânkhôngthể che hết thân thể, làm hỏng hứng thú dạo chơi. Sau khi hồi cung, giận tím mặt, trongmộtđêm lại đuổi hết lưu dân hai bên bờ sôngđi, thậm chí người già, phụ nữ và trẻ con, bởi vì quan binh xô đẩy mà rơi xuống sông, tạo thành đại họa.

Mà nay Thái phó cầm quyền, ảnh hưởng của tình hình thiên tai chưa dứt, số lưu dân chỉ thấy tăng chưa thấy giảm, nhưng Thái phókhôngnhữngkhôngdẹp bỏ những nơi tập trung lưu dân mà ngược lại còn bố trí rất nhiềuchúc đường*cứu tế nạn dân vượt qua trời đông giá rét..

*Chúc đường: Nhà phát cháo miễn phí

Mà tiền làm chúc đường phần lớn là do các phú hộ ở kinh thành quyên tặng.

Lúc trước Thái phómộtđường đảo chính, những người ngày thường chưa kết giao tình với Thái đềuthậtsựsợ hãi, khi Thái phó hơi đả động đến chuyện làmthiện đường*, lập tứcnhất hô bá ứng*quyên bạc. Thái phó ghi chép lại số bạc mà mỗi gia đình xuất ra,trêndanh nghĩa thưởng cho các phú hộ này bảng hiệu, tất cả mọi người đều vui mừng, thi nhau xuất ramộtđống tiền lớn để đổi lấymộttấm bảng hiệu, giống nhưmộtloại kim bài miễn tử.

*thiện đường: tổ chức từ thiện

*Nhất hô bá ứng: vừa lên tiếngđãủng hộ hàng loạt

Cho nên lúc ấy tuy rằng Phiên vương giữ binh tự bảo vệ bản thân, trong lúc nhất thờikhôngdâng lên cống nạp phải có hằng năm, nhưng gạo để nấu cơm phát cháo ở thiện đườngthậtra chưa từng thiếu.

Trongmộtchúc đường Thái phó ngầm hỏi bọn họ.

Người trong chúc đường chỉ coi bọnhắnlà những quan lại quý nhân quyên góp tiền bạc, trong lúc nhàn rỗi đến xemmộtchút việc thiện mình làm, khách sáomộtlúc, sau đó cũngkhôngquan tâm đến bọn họ nữa.

trênđất rất nhiều vũng bùn, lúc sắp vượt quamộtvũng bùn lớn, Niếp Thanh Lân do dự có phải mình nênđiđường vòng haykhông.khôngnghĩ rằng, Thái phóđãvượt qua quay đầu lại nhìn nàng, lại quay trở lại, cánh tay dài duỗi ra,mộttay đưa ra ôm nàng, sau đó coi Hoàng đế xuống giống nhưmộtcon gà thả xuống, tiếp tụcđicũngkhôngquay đầu lại nữa.

Vào lúc thả Long Châu xuống, Thái phókhôngvừa lòng chau mày, đứa bé này rấtnhẹ...

Niếp Thanh Lânkhôngkịpnóilời cảm tạ,thìThái phó đại nhânđãđixa, nàng chậm rãiđitới, nhìn những nạn dân bên cạnh đói cũngkhôngim lặng,nóivới sai dịch hộ bộ “Tạ ơn Thái phó đại nhân... Tạ ơn Định Quốc hầu...”

Đây là tấm lòng của người dân, nhìn những người dânnhỏbé tưởng như vô dụng, nhưnghối sa thành sơn*.

*ngụ í gom góp những điềunhỏnhặt để tạo thành thứ lớn hơn, giống với tích tiểu thành đại, kiến tha lâu cũng đầy tổ

Nàngkhôngbiết Vệ Lãnh Hầu bố trí việc này bao nhiêu lâu, nhưng cho dù lúc trước phụ hoàngkhôngnghe gian thần xúi giục, có lòng muốn giết chết Vệ hầu, cũngsẽkhôngdễ dàng tha thứ cho quyền thân thiện tâm được lòng dân như thế này sống lâu?

Cái chết của phụ hoàngthậtrakhônghề oan ức, cho dùkhôngchết dưới đao của Vệ hầu,thìsớm muộn cómộtngày nào đó cũngsẽbị những nạn dân lâm vào đường cùng này lật đổ triều chính xa hoa thối nát này….

Đây là lần đầu tiên Niếp Thanh Lân nhìn thấy cuộc sống của lưu dân, so với cuộc sống xa hoa trang nhã trong cungthậttrái ngược quá lớn, trong lúc nhất thời nội tâm xác thực bị dao động.

Cuối cùng, nàngkhôngkhỏi thở dàimộttiếng.

Thái phóđiở bên cạnh nàng, làm như vô tình nhìn nàngmộtcái, hỏi:”Hoàng... Vì sao công tử thở dài?”

Niếp Thanh Lân nhìnmộtngười giàđãbị mùmộtmắt cách đókhôngxa,đangvuốt ve đứa cháu bị bệnh nằm trong lòng, thấp giọngthanh u*nói: “Ta... Là thở dài thay Thái phó,khôngđược hưởng thụ những chuyện vui vẻ,đãphải gánh lấy gánh nặng đầy vai này... Vốn dĩ là phụ hoàng phải xin lỗi lê dân thiên hạ này...”

*thanh u: đẹp và tĩnh mịch

nóixong liền đột nhiên tỉnh lại, sao lại đem những lời trong lòngnóira? Vội vàng nhìn trộm sắc mặt Thái phó, pháthiệnnam nhân kiađangdùng ánh mắt phức tạp nhìn mình.

Từ trận cung biến đó, trừ thân tín của mình ra, các đại thần người nàokhôngphải trước mặtthìxu nịnh, sau lưngthìâmthầm phỉ nhổhắnmộtcâu loạn thần tặc tử?

Thái phó vẫn khó có thể quên được lần đó đứanhỏkiarõràng biết mình động tình nên có ý định cởi y phụchắn, lại có thể thốt lên lờinóituyệt tình tuyệt nghĩa,mộtcâu cắt đứt.

Những lúc rảnh rỗi,thìsuy nghĩ đơn giảnmộtchút, nhưng ngay lập tức lại suy nghĩ cẩn thận, phụ hoàng đầu óc mê muộikhôngrõphải trái của tiểu Hoàng đế kia làdo mìnhmộtđao chém xuống, nước mất nhà tan huyết hải thâm cừu này,mộtthiếu niên gầy yếu phải thế nào mớikhôngkhúc mắc mà bỏ qua.

Mình vốn là người gây ra tội nghiệt,hiệntại đương nhiên phải lãnh hậu quả...

Vốn Vệ hầu cũngkhôngtrông cậy vào Long Châu có thểnóirasựđồng tình với mình,khôngnghĩ tới tiểu Long Châu luôn luôn được cưng chiều trong cung, lúc này khi ngửi thấy mùi hôi khó chịu từ thôn lưu dân, chẳng nhữngkhônglộ vẻ ghét bỏ, ngược lại trong mắt lại lộ rasựđồng tình, vẻ mặt tựa hồ có chút đăm chiêukhônggiống như giả vờ.

Lời này, từ trong miệng con của hôn quân phát ra,thậtsựcó chút châm chọc! Đứa con này của Ngụy Minh đế, nếu sinh ra trong thời bình, có lẽsẽlàmộtquân vương tốt có tấm lòng từ bi, đáng tiếc...

“Hai người trẻ tuổi kia lại đây, coi như có duyên với lão hủ, xem tướng cho nhị vịmộtchút, thế nào?”

nóichuyện làmộtđạo sĩ xanh xao vàng vọtđangcầm cái cờ hiệu xem bói, bộ râu cáu bẩn đến mứckhôngphất phơ nổi, nhìnkhôngra có chútđạo cốt tiên phong*nào, hai mắt đục ngầumộtmảnh.

*đạo cốt tiên phong: chỉ những người có khí chất tiên nhân

Vừa nhìnđãbiết đây là loại thầy bói hành tẩu giang hồ, có lẽ muốn trộn lẫn với đám lưu dân này để xin chút cháo, nhưng khi ông ta nhìn thấy nơi thâm sơn cùng cốc này có phú quý công tửđiqua, lập tức mời chào kiếm chút bạc

Thái phó đại nhân bình dị gần gũi cũng chia nhiều trường hợp, sao có thể để ý tới đạo sĩ thôn quê này.

khôngnghĩ tới lão đạo sĩ kia bị thị vệ đuổi vốn muốn xoay người rờiđi, nhưng sau khi ngước mắt nhìn thấy khuôn mặt Thái phó, mờ mịt trong mắt đột nhiên chợt lóe lên tia sáng,đitới vài bước, liền bị thị vệ tùy tùngđibên cạnh ngăn lại, nhưng ông ta tựnóinhư cũ: “Lão hủkhôngnhìn lầm chứ,trênđời này lại cómộttướng tinh dị thường như lời sư phụ lãođãnói...trêntrán các hạ có phản cốt, cómộtbộ mắt phượng tướng rồng, đây là... Đây là Chân Long Thiên Tử sắp xoay chuyển trời đất đây mà...”nóiđến chỗ này, ông già cố ý đè thấp thanhâm, bày ra dàng vẻ thần bí.

Thái phó vốnkhôngmuốn để ý tới, nghe người nàynóivậy, gần như chạm trúng chân tâm, bước chân chậm lại, có chút giễu cợtnói: “A, miệng lãothậtngọt, vậy cũng mời nhìn qua xá đệmộtchút, số mệnh củahắnlà gì?”

Ông lão kia kích động lại nhìn nhìn khuôn mặt trăm năm khó gặp của Vệ Lãnh Hầu, lúc này mới thay đổi quay đầu lại nhìn Niếp Thanh Lân, nhưng vừa nhìn sangthìliền sửng sốt: “Đây...khôngphải là tiểu thư cải trang sao?”

Niếp Thanh Lân thầm nghĩ: Ánh mắt đạo sĩ này đúng là quá tinh, nhưngtrênmặt thần sắckhônghề biến đổi,nóigiọng khàn khàn: “Lão nhân giakhôngphải là người đầu tiênnóibản công tử là nữ, cẩn thận da của ông, làkhôngmuốn được thưởng bạc sao?”

trênngười Niếp Thanh Lân là khí thế quý phái cao sang được nuôi dưỡng hơn mười năm trong chốn cung đình, hơn nữa đóng giả nam nhânđãlâu, nên trưng ra tư thế cũng khá là bình thản.

Ông già kia thấy sắc mặt nàng vẫn bình thường, hơi giận hờn, thầm nghĩ tiểu tử này tuổinhỏkhó phân biệt nam nữ, vội vàngnóimình mắt mờ,nóixin lỗi xong, ông ta nhìn kỹ khuôn mặt tiểu công tử, nửa ngày cũngkhôngnóigì.

Thái phó thấy ông tamộtmình là bộ làm tịch thừa nước đục thả câu, liền ý bảo thị vệ thưởng cho ông tamộtthỏi bạc:”nóiđi, nếukhôngchúng tasẽthu bạc lại.”

Đạo sĩ kianói: “Thuởnhỏlão hủđãbái giang hồ thần tóan – quỷ toán tử làm sư phụ, được sư phụ chỉ dạy sơ qua, nhưng vẫn cẩn thận vâng theo lời sư phó dạy, dù nghèo túng thế nào cũngkhôngnóidối gạt người, điều lão hủ muốnnóichính là lờithật, có thể hai vịsẽkhôngthích nghe...”

Niếp Thanh Lân thấy đạo sĩ giả thần giả quỷ cũng rất thú vị, chỉ nghĩ đây là do Thái phó cố tình sắp xếp, bắt chướcTrần Thắng Ngô Nghiễm*“Cất giữ trong bụng cá”, bịa đặt ra cái gọi là thuận theo thiên mệnh (ý trời), thừa cơ hội tuyên truyền huyền thoại chân mệnh đế vương truyền đến dân gian, liền cườinói:”Cứnóiđừng ngại, bản công tử và... gia huynh tuyệt đốisẽkhônglàm khó dễ ông.”

*Trần Thắng Ngô Nghiễm:nóivề cuộc khởi nghĩa của Trần Thắng Ngô Nghiễm, vì muốn lấy được lòng quân, vì thế liền dùng chu sa viết lên tấm lụa ba chưa “Trần Thắng Vương”, đem đặt ở trong bụng cá. Khi binh lính mua cá về nấu ăn,sẽpháthiệnvăn tự trong bụng cá.

hiệntại thường để chỉ cách truyền đạt tin tức.

Lão đạo sĩ nghe được lời ấy, mới phấn chấn vuốt râunói: “Tuy rằng tiểu công tử có gương mặt thanh tú, nhưng số đoản mệnh... Chỉ sợ là chưa trưởng thành liền qua đời!”

“Lớn mật!” Lời lão đạo sĩ còn chưa dứt, Thái phó bên cạnh đột nhiên nổi giận, thị vệ nghe được Thái phó tức giận,đãsớmmộtcước đạp đạo sĩ kia ngã xuống đất.

Trong lòng Niếp Thanh Lânnóivì sao hôm nay Thái phó lại diễn nhập tâm như thế, hơn nữa lão nhân kiathậtquá đáng thương, vội vàng hoà giảinói: “Quênđi, chỉ là nông dân thôn quê lừa gạt thôi, Thái... Đại ca ngài làm gì phải tức giận, chúng tađithôi.”

Thái phó hừ lạnhmộttiếng,khôngnhìn về phía lão nhânđangrên rỉ ngã dưới đất, cũngkhôngđể ý tới Niếp Thanh Lân,mộtmình bước rất nhanh lên xe ngựa rời khỏi thôn.

Niếp Thanh Lânkhôngbiết Thái phóđãchuẩn bị những tiết mục gìtrênđườngđi, sợ phối hợpkhôngtốt, làm cho trong lòng Thái phókhôngvui, cũng chạy nhanhđitheo ra khỏi thôn.

Lão đạo sĩ đáng thương, ôm bạc ngãtrênmặt đấtthậtlâu cũngkhôngđứng lên được.

Có đại thẩmđingang qua thấy dáng vẻ ông ta đáng thương, bất đắc dĩ đỡ ông ta dậy, lão đạo sĩ cònthìthàokhôngngớtnói: “nóikhôngsao, sao lại ra tay đả thương người...”

Đại thẩm mới vừa rồi ở bên cạnh nghe đượcrõràng: “Lão đạo sĩ này, vậy mà đòiđikhắp nơi xem mệnh? Hai vị công tử mới xem lúc nãymộtthân quý khí, ông lạinóibậy là người ta đoản mệnh, may mà người ta tốt tính, còn cho ông bạc, đổi lại là người

“Ai u, lão hủ chỉ tuân theo lời sư phó dạy bảo,khôngdámnóilời dối gạt người mới rơi vào tình cảnh thế này... Ai u, ai, nhưng... Đáng tiếc tiểu công tử nhã nhặn kia, cố tình lại là con trai, số đoản mệnh!”

Đại thẩm cườinóitiếp:”Nếu là congáithìphải sao?”

Vừa hỏi như vậy, lão đạo sĩ tinh thần tỉnh táo:”Nếu là tiểu thư,thì...thìsố mệnh rất tốt! Mình long đầu phượng, xứng với quân vương, cả đời được nuông chiều... Nhưng lạikhônghề giống với tướng mệnh là Mẫu nghi thiên hạ, rốt cuộc đây làLong Tê Phượng Sào*, hay là Phượng Nhập Long Cung... Quái tướng!Quái tướng*”

*Quái tướng: tướng kỳ lạ

* Long tê phượng sào, hay phượng nhập long cung: Rồng nhập vào ổ phượng hay phượng nhập cung rồng: ý câu này của ông ta làkhônghiểu tướng Niếp Thanh Lân nếu là nữthìlà nữ vương rơi vào cung rồng, hay là namthìlà nam rơi vào ổ phượng,nóichung là có tướng làm vua, dù là nam hay nữ, nên ông ta mớinóiquái tướng

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc