Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
An Xảo Nhi pháthiện, ngày đó Hoàng thượng và Thái phó đại nhân từ cổng chàođixuống, mặc dùtrênmặt vẫn là biểu tình bình thường, gần nhưkhôngnhìn ra điều gì, nhưng nàng là người hiểurõchủ tử nhất, vẫn cảm thấy có chuyện gì đóđãxảy ra.
Như là,hiệntại Hoàng thượng giống nhưđangtrốn tránh Thái phó đại nhân. Nhưng Thái phó lại như mèo con thấy thịt, trước ngày đó vẫn luôn lãnh đạm, nay lại thường xuyên chạy theo.
Giống nhưhiệntại, sau khi Thái phó đại nhân lâm triều xong, lại coi nhưkhôngcó việc gì thong thảđiđến tẩm cung Hoàng đế,khôngphải để giám sát Hoàng thượng luyện chữ, cũngkhôngphải đứng sau phê bình chữ viếtkhôngđủ lực, mà chỉ đứng phía sau Hoàng thương, bình thản mềm mỏngnóichuyện đạisựvới Hoàng thượng.
An Xảo Nhi nhìn cũng thấy sốt ruột, nhưngkhôngcó biện pháp, chỉ có thể trơ mắt nhìn vẻ mặtkhôngđược tự nhiên của Hoàng thượng bị Thái phó ôm vào trong ngực.
Cuối cùng, Thái phó vung tay lên, đem các nàng đuổi ra ngoài, cũngkhôngbiết tiểu chủ tử ở bên trongsẽbị hành hạ như thế nào...
“Thái phó đại nhân, trẫm mệt mỏi, cũngkhôngnên trì hoãn thời gian của ngài nữa, thỉnh Thái phóđithong thả.” Bị nam nhân vây chặt, Niếp Thanh Lân cảm thấy hít thởkhôngthông,nóixong, nàng muốn đứng dậy. Nhưng đôi tay như sắt vẫnkhôngdịch chuyển.
Vệ Lãnh Hầu nghe vậy khêu mày rậm:”Hoàng thượngđangđuổi vi thần?”
Niếp Thanh Lân làm thế nào cũng thoát khỏi đôi bàn tay tođangbám vào người mình, chỉ có thể miễn cưỡng làm cho thân thể tránh xa lồng ngực nóng rực rắn chắc kia, cắn cắn môi dưới cười khổnói: “Thái phó đại nhân là trọng thần phụ chính,đilại trong cung như chỗkhôngngười, trẫm làm sao dám đuổi Thái phó chứ?”
Vệ Lãnh Hầu làm saokhôngnghe rasựtức giận trong lờinóicủa Long Châu tử chứ, cười khẽ dán sát vào vành tai mềm mại của Hoàng đếnói: “khôngbiết miệng lưỡi của vi thần khi vào trong quấy phá nhưđivào chỗkhôngngười, Thánh Thượng có vừa lòngkhông?”
Niếp Thanh Lân bị câu hỏi này làm dỏ ửng cả mặt
Nàngkhôngnghĩ rằng nam tử như tiên nhân này bình thường mặt lạnh cũng có lúc bá đạo vô lại như vậy.
Nụ hôntrêncổng chào đêm hôm đó, quả thực làm cho người ta hít thởkhôngthông, cuối cùng nàng cũngkhôngthể làm được gì chỉ có thể để mặc cho đầu lưỡi của nam nhân kia tùy ý ra vào, cuối cùng bên trong miệng của mình toàn là hơi thở mang đầy mùi rượu mạnh mẽ của nam nhân kia...
Niếp Thanh Lân chưa từng có quan hệ thân mật như vậy với bất cứ người nào, bởi vì mình có bí mật, nên từnhỏvị Thập tứ hoàng tử nàyđãcó thói quen giữ khoảng cách với người khác.
Những hoàng tử khác dùkhôngđược mẫu phi âu yếm,thìít nhất cũng có bà vú ôn nhu làm bạn, nhưng từ khi nàng bắt đầu hiểu chuyện, cũng chưa từng được người khác âu yếm vuốt ve, hôn má...
Khi nam nhân kia mạnh mẽ hôn lên môianhđào của mình, nàng cảm thấy mình bị xúc phạm nhiều hơn là cảm nhận nụ hôn nóng bỏng mãnh liệt.
Đêm đó sau khi trở lại trong cung, hiếm khi nàng lại bị mất ngủ. Vốn định như cũ, chỉ cho là Thái phó đại nhân say rượu, nênkhôngnhắc lại chuyện quân thần bội lễ đêm hôm đó.
Nhưng có vẻ như Vệ Lãnh Hầu quyết tâmkhôngđể cho mọi chuyệnnhẹnhàng trôi qua như thế.
Trong lòng Niếp Thanh Lân rầu rĩmộttrận, nếu còn tiếp tục như vậy,mộtkhi nam nhân kiađãăn nghiệnkhôngbiết còn có thể làm ra những hành động quá phận nào khác với mình nữa đây, đến lúc đó chỉ sợ...
Chưa kịp nghĩ xong, chóp mũi kiên đĩnh của nam nhânđãchậm rãi tới gần,mộtlần nữa bá đạo hôn lên cái miệngnhỏcủa nàng...
Đúng lúc này, Nguyễn công công ở bên ngoài tẩm cungnhẹgiọngnóinhỏ: “Thái phó đại nhân, Binh Bộ Thị Lang ở Thượng Thư phòng cầu kiến!”
Lúc này Thái phó mớikhôngtình nguyện buông người trong lòng ra, mỉm cười bước nhanh ra khỏi tẩm cung.
An Xảo Nhi thấy Thái phóđirồi, mới quay ngườiđivào thư phòng, pháthiệnbộ dạng đỏ mặt của tiểu chủ nhân, trong mắtkhôngkiềm chế được nóng lên.
Niếp Thanh Lân cười cườinói: “Xảo Nhi, nhân lúc rảnh rỗi,đi! Kiểm kê thử xem gia sản của trẫm còn bao nhiêu?”
nóivề các hoàng tử Đại Ngụy, ai cũng có sở trường riêng, Niếp Thanh Lân tự nhận mình là người có thể tích trữ được gia sản. Khi mẫu phi Lệ phi còn sống, vì lo lắng đường lui cho mình sau này, nênđãvụng trộm tích góp đượckhôngít của cải.
Sau khi Mẫu phi qua đời, bản thân lại bị nhốt trong tẩm cung này, tuy hàng ngàykhôngthể có thêm bao nhiêu bạc, nhưng cũngkhôngvứt bỏ truyền thống tốt mà Mẫu phi lưu lại. Ví dụ như ngày lễ hội lồng đèn, nàngđãchia bạc trong phần thưởng ra nênđãtiết kiệm đượckhôngít.
An Xảo Nhi thấy nàng hỏi vậythìsửng sốt: “Hoàng thượng muốn làm gì?”
Niếp Thanh Lân xoay người sang chỗ khác, khẽ vuốt ve đôi môi có chút sưng đỏ của mình, thannhẹmộttiếng: “Xem thử có thể mua cuộc sống yên ổnmộtchỗ được haykhông...”
Tuy rằng lễ hội đèn lồngđãtrôi qua, nhưng hoàng thân quốc thích cũng chưa rờiđi,mộtlà hiếm có khi được vào kinh, tất nhiênsẽở lại thưởng ngoạn cho thỏa thích. Hai là, có rất nhiều thiên kim quý nữ đến tuổi cập kê đều mượn cơ hội này tìmmộtngười chồng tốt ở kinh thành.
Mấy ngày nữa, chính là khoa thi mùa xuân, đến lúc đósẽcó rất nhiều thanh niên tài giỏi tuấn tú vào kinh, muốn đượcNgự Dược Long Môn*, kim bảng đề danhkhônguổng công học hành.
*Cá chép hóa rồng
Đây cũng là phúc lợi lớn nhất khi vào kinh ngắm đèn.
Niếp Thanh Lân vui mừng pháthiện, bản thân phải chịusựkhinh bạc từ hạ thần nhưng đồng thời cũng có chút phúc lợi. Ít nhất, khi Thái phó đại nhân hạ triều,sẽdẫn mìnhđãcải trangđidạomộtvòng trong kinh thành, như thế giúp nàng tăng thêm rất nhiều kiến thức.
Nhóm người vào kinh dự thi, phần lớn là tìm nhà trọ ở xung quanh Quảng Ân Tự, cho nên khi đến khoa thi mùa xuân nơi này lúc nào cũng rất náo nhiệt. Tuy nhiên đám sĩ tử này cũng có tốt xấu lẫn lộn, khó tránh khỏimộtsố người gặp sắc sinh ra lớn mật.
Mặc dù Thái phó dẫn tiểu Long Châu đến giải sầu, nhưng cũng có ý định mặc thường phục để khảo sát Quảng Ân Tự bên cạnh Quốc Tử Giám,hắnrất coi trọng khoa thi này, dù sao triều đình vừa mới trải quamộtlần thanh trừ lớn, cần gấp rất nhiều nhân tài, nhất là nhân tài đểhắnsử dụng.
Cho nên khi đến Quảng Ân Tự liền tìmmộttửu lâu thanh nhã yên tĩnh. Sau khi dặn đám thị vệ bảo vệ tốt cho Hoàng thượng, Thái phó đại nhân liền xuống lầu bất ngờđiđến Quốc Tử Giám.
Từ trong căn phòngtrênlầu hai Niếp Thanh Lân có thể nhìn thấy phía ngã tư đường, rộn ràng nhốn nháo rất náo nhiệt.
Đây là quán trà có giá cả cao nhất trong kinh thành, uốngmộtấm trà Ô Long bình thường, tiền đó cũng đủ chomộtgia đình nghèo khó sống được trong ba tháng. Cho nên khách nhân cũngkhôngnhiều lắm.
Đúng lúc Niếp Thanh Lân định ăn Phù Dung cao vừa mới mang ra, đột nhiên dưới lầu truyền đếnmộttrận huyên náo lớn.
Bởi vì vừa nãy Thái phó mới bao toàn bộ các phòngtrênlầu hai, cho nên sớmđãcó thị vệ đứng ở cầu thang, ngănkhôngcho những ngườikhôngliên quanđilên.
Nhưng người tới cũng rất bá đạo, nghe giọngnóikia, giống như là của nam nhân quan ngoại, ở dưới chân thiên tử cũngkhôngbiết thu liễm lại, đầu tiên là tranh cãi với thị vệ vài câu, thấy thị vệkhôngcó, liềnmộtcước đá bay các thị vệ cao thủ đại nộiđãđược huấn luyện.
Khi nam tử cao lớn khôi ngô dẫn bảy, tám người hầm hừđilêntrênlầu, ngước mắt nhìn thấy có ngườiđangngồi bên cửa sổ, nhất thời ngây ngẩn cả người.
Chỉ thấymộtvị thiếu niên thân mặc bạch sam im lặng ngồi trước cửa sổ,mộtchiếc khăn búi tóc màu trắng quấn quanh búi tóc đen huyền, làn da trắng thuần, môi đỏ như hoa đào,mộtđôi mắt to khẽ lưu động, mặc dù thấy mình đột nhiên xông lên, nhưng thiếu niên xinh đẹp kia cũngkhôngthấy hoảng sợ, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, giống như nhìn thấy tiểu nhị quán trà lên thêm nước vậy...
Mỹ nhân!
Hưu Đồ Liệt tham lam nhìn thiếu niên, trong đầuhiệnra ý niệm này...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




