Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Vừa bước chân về sân, Trình Hồng đã thấy có người ngồi xổm bên cạnh, liền buột miệng hỏi:
“Tiểu Nga, có thấy chị ba của chị đâu không?”
Giang Tiểu Nga không ngẩng đầu, vừa loay hoay vừa đáp gọn lỏn:
“Không thấy.”
Trình Hồng mím môi, trong lòng hơi bực.
Cho dù là chị ruột, nhưng không thể không thừa nhận, đầu óc chị ba đúng là… có hơi lệch lạc.
Tính tình của dì hai thế nào, mấy năm nay chẳng lẽ còn chưa nhìn thấu?
Nếu thật lòng thương yêu gì nhau thì đã chẳng mấy năm nay ăn một hạt cơm hay uống một ngụm nước đường từ nhà dì ấy.
Lần nào chị ba tới nhà dì hai chơi, hôm sau trong hẻm lại râm ran những chuyện không hay, toàn là lời oán trách từ miệng chị ba kể với dì hai.
Nào là trách mẹ thiên vị, trách không thương chị ấy, rồi trách cả anh hai cục súc…
Thậm chí còn trách luôn người bên nhà họ Giang.
Tất nhiên, không thể nói hoàn toàn là do dì hai đặt điều. Nhưng một lần thì còn hiểu, chứ cứ năm lần bảy lượt như thế, trong nhà ai còn muốn qua lại thân thiết?
Nhà đã vốn phức tạp, chị ba lại cứ hay than phiền, thì người bên chỗ Ba Giang sẽ nghĩ sao?
So với những bất mãn của chị ba, Trình Hồng lại cảm thấy bản thân may mắn.
Ở cái hẻm nhỏ này, biết bao gia đình tái hôn, có cha kế là có mẹ kế, có mẹ kế là có cả tá rắc rối. Nhưng nhìn mẹ dịu dàng như vậy, nếu đổi lại người khác, ba chị em họ chắc gì được sống yên ổn đến mức này?
Tuy điều kiện không mấy dư dả, nhưng người lớn trong nhà đã dốc lòng vì bọn họ. Không ai kéo chân sau, không ai làm khó dễ. Như vậy chẳng phải đã là may mắn lắm rồi sao?
Muốn gì hơn nữa thì phải có bản lĩnh mà tự ra ngoài tìm.
Chứ ở nhà chỉ giành giật với người thân, cướp đi cũng đâu phải suất của chị ấy và anh hai?
Chị ba càng ầm ĩ, Trình Hồng càng lạnh lòng.
Rồi trách người khác không thân với mình, chứ có khi nào nhìn lại bản thân đã làm những gì đâu.
Chuyện này cũng chẳng tiện nói trước mặt Giang Tiểu Nga. Thấy cô đang mày mò cái gì đó, Trình Hồng liền lên tiếng hỏi:
“Em đang làm gì vậy?”
“Làm cái đồ chơi nhỏ thôi.” – Giang Tiểu Nga vừa đáp vừa lắc cái cục gỗ trong tay trái, tay phải cầm một con dao rựa đặc biệt sắc.
Loại dao này dùng chẻ củi thì khỏi phải chê. Chỉ cần đúng lực, đúng góc là có thể chặt phăng ngay.
Có điều để gọt gỗ thì hơi khó xoay xở, nhưng giờ trong tay không có dụng cụ nào khác, cô cũng đành dùng tạm.
Tính cô là thế, có gì là muốn chia sẻ. Không đợi chị tư hỏi, cô đã hào hứng tuôn một tràng:
“Em tính dùng mấy khúc gỗ này ghép thành cái khung hình chữ nhật, làm một cái bệ, rồi lấy mấy cây gậy gọt nhọn cắm vào chỗ gắn tạp tào, đặt vào đó một cái thùng sắt vừa vừa… đục mấy răng cưa nhỏ ở đáy, rồi dùng dây thừng quấn quanh, chừa ra một đoạn để làm tay cầm…”
Vừa nói vừa múa tay minh họa, đôi mắt cô ánh lên như phát sáng.
“Chị tư đoán thử xem, cuối cùng em đang làm cái gì?”
Trình Hồng nghe đến mù mờ, gương mặt đầy vẻ khó hiểu, chỉ biết lắc đầu.
“Máy tuốt lúa phiên bản thủ công đó.” – Giang Tiểu Nga cười, giọng đầy phấn khích.
Cái máy to bự ở nhà chú Giang đúng là một kho báu. Dù không khôi phục được động cơ điện – phần quan trọng nhất, nhưng cô có thể dựa vào cấu trúc của nó mà lắp ráp một phiên bản tay quay đơn giản hơn.
Dĩ nhiên, vài cây gậy không thể làm nên chuyện, nhưng cô muốn thử xem có làm được không. Nếu thật sự không xoay xở được mấy linh kiện kim loại, thì đành đi nhờ anh cả.
Làm không được thì chỉ chứng minh anh không có bản lĩnh. Cái gã suốt ngày lang thang ngoài phố chứ được tích sự gì đâu.
“Vậy hả…” – Trình Hồng không thể chia sẻ được sự hào hứng đó, đành lựa lời hỏi tiếp:
“Em làm cái này… để làm gì?”
“Mang về cho ông nội dùng.”
“Cho ông nội em?” – Trình Hồng hơi ngạc nhiên.
Cô ít khi lui tới quê nhà của họ Giang, với họ hàng bên đó càng chẳng có giao tình gì, nhưng cũng nghe nói ông bà nội bên đó vốn chẳng thương con cháu, nói gì đến một đứa cháu gái.
Không ngờ Giang Tiểu Nga vẫn nhớ đến ông nội như vậy.
Cô gật đầu, giọng điệu đương nhiên:
“Em mất công làm ra cái đồ chơi này, dù sao cũng phải có phí công chứ? Dù sao đi mượn máy tuốt lúa ở công xã cũng phải trả tiền, vậy thì đưa tiền cho ai mà chẳng là tiêu?”
Không chỉ ông nội, mà cả đội sản xuất cũng vậy.
Cái máy tuốt tay quay này đương nhiên không tiện bằng loại tự động, nhưng có thể tính phí rẻ hơn.
Còn không thì tặng hẳn cho đội sản xuất, đổi lại mấy điểm công cũng được.
Miễn là công bằng, miễn là không phải làm không công.
Thích thì thích thật, nhưng cô cũng phải sống, phải ăn cơm.
“Cái này… làm ra được thật không?” – Trình Hồng bắt đầu cảm thấy có chút hứng thú.
Cô vốn không rành về mấy chuyện kỹ thuật của Giang Tiểu Nga, cũng chẳng có hứng tìm hiểu. Nhưng nếu nói tới tiền, thì lại lập tức chú ý.
Giang Tiểu Nga nhún vai. Làm ra được hay không, phải làm thử mới biết. Giờ trong tay cô chẳng có nhiều thiết bị, đành chờ mai lên trường, xem có bạn nào giúp được không.
Hai chị em vừa nói vừa cười, trò chuyện rôm rả.
Chẳng mấy chốc, Giang Trạm Sinh và Hà Trạch Lan cũng đã về đến nhà.
Vừa bước vào sân, Hà Trạch Lan đã thấy bếp còn chưa nhóm lửa, liền cau mày:
“Trình Hồng, hôm nay chẳng phải tới phiên con nấu cơm sao?”
“Mẹ coi con kìa, mải mê nói chuyện đến quên mất.” – Trình Hồng vội đứng dậy, chạy nhanh vào bếp.
Nhà này người đông, công việc trong ngoài đều do mấy đứa con thay phiên nhau lo. Hôm nay tới lượt cô nấu cơm.
Hà Trạch Lan rửa tay xong cũng vào bếp phụ giúp.
Trong lúc nhóm lửa, Trình Hồng hạ giọng hỏi:
“Mẹ, bên ngoài người ta bàn ra tán vào mấy chuyện đó, mẹ có nghe không?”
Hà Trạch Lan vừa nhét thêm bó cỏ khô vào bếp, vừa thấp giọng đáp:
“Sao lại không nghe?”
Không những nghe, mà còn có người đến tận nơi tìm bà.
Tự dưng trong một đêm, Trình Phân lại trở thành miếng bánh thơm phức, có người còn tranh nhau giới thiệu mối mai.
Nhưng nếu chuyện giới thiệu dễ vậy thì bà đâu phải thở dài?
“Để mai mẹ đưa con bé đi gặp bà mối Trần, nhanh chóng định hôn sự cho nó.”
“Còn phải xem chị ba có chịu hay không.” – Trình Hồng thở dài.
Tính chị ba, nếu mà dễ bảo vậy thì đã chẳng rối rắm tới giờ.
Cô chẳng muốn quản chuyện chị ba nữa, chỉ sợ dây dưa ảnh hưởng tới mình, liền thẳng thừng nói:
“Tháng sau chọn một ngày tốt, con dắt bạn trai về ăn cơm một bữa.”
“Con có đối tượng rồi à?” Hà Trạch Lan đột ngột ngẩng đầu lên, giọng đầy bất ngờ. “Chừng nào thì bắt đầu quen?”
“Ở chung cũng gần nửa năm rồi.” Trình Hồng kể sơ qua chuyện giữa mình và Chu Lâu, sau đó mới nói thêm, “Mẹ tìm cách để mọi người bên ngoài biết chuyện này một chút đi. Chị ba không để tâm đến danh tiếng, nhưng con thì có.”
Chuyện này ảnh hưởng đâu chỉ mỗi mình Trình Phân.
Ngoài chị ba ra, Trình Hồng với Giang Tiểu Nga tuy ít bị liên lụy hơn, nhưng độ tuổi cũng vừa vặn, có thể tính đến chuyện kết hôn trong một hai năm tới.
Người xưa hay nói nhà nào có con gái thì trăm nhà đến cầu, cầu nhiều lại càng chứng tỏ con gái nhà đó tốt. Nhưng lần này người ta đến dạm quá gấp, mà cũng chẳng phải gia đình tử tế gì, nếu chẳng may gặp phải một kẻ chẳng ra gì, lưu manh lông bông, thì đến lúc muốn dứt cũng không dứt được. Còn nếu dính phải chuyện xấu, thì thanh danh cũng chẳng giữ nổi. Mà ở nhà họ Chu, cô vốn đã là người yếu thế, nếu danh tiếng bị bôi nhọ thì sau này làm sao bước qua cánh cửa ấy được.
Cứ để lộ tin đã có người yêu ra, ít nhất cũng chặn được vài kẻ không biết điều.
Trình Hồng tiếp lời, “Con có thể viện cớ là đã có người trong lòng để tránh mấy rắc rối đó, nhưng bị ảnh hưởng không chỉ mình con. Nếu như vì chuyện của chị ba mà Tiểu Nga gặp phiền phức, mẹ tính giải thích sao với ba Giang?”
Lời này đúng là hơi nặng.
Nhưng có đôi khi, những lời nặng như vậy lại cần phải nói ra. Chị ba như thế đâu phải mới một hai lần hồ đồ. Cô là em, nói cũng không nghe, quản cũng không nổi. Nếu mẹ không cứng rắn một chút, sau này còn không biết gây ra họa gì nữa.
“Mẹ hiểu rồi.” Hà Trạch Lan nắm chặt tay, lẩm bẩm lặp lại: “Mẹ hiểu rồi.”
Hai mẹ con nói chuyện trong bếp, chẳng ai khác nghe thấy.
Nhưng Giang Tiểu Nga đoán, bên kia thể nào cũng đang xì xào chuyện này.
Thật ra cô cũng chẳng lo gì cho bản thân, người nên lo là mấy kẻ có ý đồ không tốt kìa.
Ra đường hỏi thăm chút là biết, ai mà chẳng biết đến Giang Tiểu Nga?
Cô chính là người từng cầm dao rượt người ta mười con phố, làm đối phương sợ đến mức… tè ra quần, một cách không hề khách sáo!
Ai mà dám có ý đồ xấu với cô, trước cứ tưởng tượng thử cái cảnh bị con dao bén ngót kia chém cho mấy phát đã.
Giang Tiểu Nga không để tâm tới mấy chuyện linh tinh, vừa tan học liền mang theo cuốn 《Cánh Tay Máy》 ra, cùng Chu Châu trao đổi thêm về một cuốn sách học ngoài khóa, rồi lại nhận từ Tiền Gia Thụ một bản vẽ nguyên lý của máy tuốt hạt.
Phải nói thêm một câu, bản vẽ của Tiền Gia Thụ đúng là đỉnh thật.
Biết là khó, mà vẫn muốn thử.
Giang Tiểu Nga là vậy, Tiền Gia Thụ cũng không khác, mà còn có cả…
“Chị cũng thử à? Em hôm qua về ký túc xá cũng làm một cái. Hì hì, em lấy mấy cái gậy gộc chắp lại thành khung.” La Lãng cười ngây ngô rồi lắc đầu tiếc rẻ, “Định mang qua cho mọi người xem, ai ngờ không cẩn thận làm cái ‘rụp’ vỡ tan tành.”
Giang Tiểu Nga bật cười thành tiếng.
Hôm qua cô cũng từng trải qua cảm giác kiểu như “khéo đến mấy cũng không làm nên cơm nếu thiếu gạo”.
So ra thì La Lãng còn kém hơn cô, ít nhất cô còn có dao để mài mấy khúc gỗ, cậu ta thì chỉ toàn gậy gộc mà dựng.
Giang Tiểu Nga cầm bút lên, vừa phác họa vừa nói: “Linh kiện phức tạp thì mình có thể đơn giản hóa. Khung lõm, cánh quạt, tay quay… mấy cái đó có thể thay kim loại bằng vật liệu khác. Linh kiện thì có thể thay được, còn động cơ điện thì mình đổi sang chạy tay, nhưng cấu trúc bên trong phải điều chỉnh lớn, cái này phải cân nhắc kỹ.”
“Chuẩn luôn.” Tiền Gia Thụ gật gù.
“Nếu mà có sẵn một cái máy tuốt hạt chạy tay để quan sát học hỏi thì hay quá, kết cấu hai loại đó thực sự khác biệt nhiều.” Chu Châu thở dài một hơi.
Tự động thì đừng mơ, nhưng máy chạy tay thì còn có thể thử suy tính.
Nếu có sẵn một cái mẫu để nghiên cứu trực tiếp, có khi lại nảy ra được ý tưởng gì đó.
“Thôi đừng ngồi mơ nữa, để tôi vẽ thử một bản.” Giang Tiểu Nga cúi đầu, bắt đầu vẽ.
“Có gì mà khó.” La Lãng tỏ vẻ chuyện nhỏ, “Công xã Cung Trang ngoài mấy cái máy tuốt hạt tự động thì vẫn còn vài cái máy cũ chạy bàn đạp. Bọn mình quan hệ bên đó cũng tốt mà, hay là xin họ cho tụi mình tháo một cái ra nghiên cứu?”
Ánh mắt Giang Tiểu Nga sáng rực lên, liền trừng cậu một cái rồi cười: “Nói cái gì mà tháo với không tháo, chúng ta là người tốt đi giúp công xã bảo trì thiết bị, hoàn toàn là việc nên làm và đáng được khen ngợi, hiểu chưa!”
Phạm Tứ lúc này lại chỉ có thể há hốc mồm: “???????????”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
