Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

GIA ĐÌNH TÁI TỔ TRONG HẺM NHỎ ( NHỮNG NĂM 60) Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Khu nhà kho của công xã quả thực có mấy chiếc máy tuốt hạt kiểu đạp chân.

Trước kia nhân lực không đủ, bà con xung quanh tới đây tuốt hạt phải tự mình ra tay. Ban đầu còn thấy khá thú vị, giống như đạp xe đạp vậy. Nhưng cái kiểu thú vị này không được lâu, vì nó không dễ như xe đạp đâu – phải dùng sức chân thật mạnh mới kéo nổi dây curoa bên trong, nếu không thì lúa chẳng tuốt nổi hạt nào.

Thế nên giờ có máy chạy điện rồi, chẳng ai muốn dùng cái máy đạp chân nữa.

Dù bên kia xưởng máy xếp hàng dài dằng dặc, phần lớn mọi người vẫn chịu khó đứng chờ, bởi mỗi lần máy tuốt xong một mẻ, cả đám lại hò reo đầy phấn khích.

Chính vì vậy, từ lúc máy tuốt tự động được mang về, ban ngày cứ quay liên tục, chỉ có ban đêm là được nghỉ.

Chuyện gì cũng có giới hạn, mấy cán bộ công xã lần này ngồi lại bàn bạc, không thể để máy chạy quá tải mãi thế được.

May mà lần này chỉ là vài bệnh vặt, gọi thợ sửa đến điều chỉnh chút là lại chạy ngon lành.

Nhưng ai biết được lần sau có xảy ra chuyện gì nặng hơn không?

Vì thế, công xã quyết định từ hôm nay trở đi: máy tuốt chỉ được chạy hai tiếng rồi nghỉ một tiếng, mỗi ngày chỉ làm việc sáu tiếng, quá một phút cũng không được!

“Thế nào rồi? Dán thông báo ra chưa?” – Phạm Tứ ngồi ở bàn, ngậm điếu thuốc sắp tàn mà tiếc chẳng muốn châm cây mới. “Đừng để dân mình phải chờ, bảo họ sang bên xưởng cũ, mấy cái máy đạp chân vẫn dùng được mà.”

“Rồi rồi, em lo xong hết rồi. Nhất định không để ‘cục cưng’ của tụi mình phải mệt quá đâu.” – Vương Cương cũng thấy sợ, lập tức nghiêm túc thực hiện lệnh, hai tiếng nghỉ một lần, đúng giờ là cắt điện ngay, ai năn nỉ cũng không lay.

Cậu ta nói thêm: “À, phòng thường trực mới gọi điện báo, mười phút nữa sẽ gọi lại cho anh.”

“Gọi cho tôi á?” – Phạm Tứ thấy lạ – “Vậy để tôi qua xem thử. Ở đây cậu để mắt kỹ nha.”

Vương Cương không chỉ để mắt mà ai tới cậu ta cũng xông ra giúp liền. Gặp người già thì phụ họ khuân bao lúa lên máy, còn gặp trai trẻ thì nhắc đi nhắc lại, ngàn vạn lần đừng để đồ rớt vô phễu đựng hạt.

Chừng nửa tiếng sau, Phạm Tứ quay lại.

Vương Cương hỏi liền: “Có chuyện gì trong nhà à? Nếu có thì anh cứ về, ở đây để em trông.”

“Không không, không phải chuyện nhà.” – Phạm Tứ gãi đầu – “Là học trò của thầy Lư gọi tới. Cô ấy nói hôm qua nghe bên xưởng cũ có mấy máy kêu lạ, hỏi có cần qua bảo dưỡng miễn phí không.”

“Miễn phí hả?” – Vương Cương lập tức hào hứng – “Quá được luôn! Lúc hỏng phải thuê thợ tốn bao nhiêu tiền, giờ người ta làm miễn phí thì… À khoan, anh nói học trò thầy Lư á? Mấy người đó làm được chưa?”

Phạm Tứ không trả lời ngay.

Nhớ lại hôm qua mà lòng còn thấy run, nhưng kết quả thì lại rất trơn tru.

Cái máy to tướng trước mắt, giờ vận hành còn trơn tru hơn cả trước. Nhìn ngoài thì bóng loáng hơn hẳn. Trong máy thế nào thì không rõ, nhưng mà suốt quá trình ấy, thầy Lư và sư phụ Chu của xưởng máy chẳng can thiệp gì, toàn bộ đều do đám học trò tự làm, rõ ràng cũng có chút bản lĩnh thật.

Cuối cùng Phạm Tứ gật đầu: “Tôi đồng ý rồi. Kêu bọn họ hai hôm nữa tới thử. Làm được thì quá tốt, còn không cũng chẳng sao, coi như học trò thực tập, thầy Lư chắc chắn không bỏ mặc tụi nhỏ đâu.”

Giang Tiểu Nga vừa nhận được tin thì bắt tay chuẩn bị ngay.

Cô muốn mượn thiết bị cũ của công xã để tích góp kinh nghiệm, xem có phát hiện được chút cảm hứng hay kiến thức mới nào không. Tất nhiên cũng chẳng ai muốn làm hỏng đồ người ta, năm người trong nhóm sau giờ học đều cùng tìm tài liệu liên quan, cố gắng không để xảy ra chuyện lớn.

Trường học giờ vì trận động đất nhỏ nên vẫn mở cửa nhưng chủ yếu cho tự học. Thầy cô cũng vắng mặt nhiều, lớp học gần như tự quản. Cũng nhờ vậy mà nhóm của Giang Tiểu Nga có thêm thời gian tự do để chuẩn bị.

Mọi người bàn bạc cẩn thận, lên kế hoạch từng bước. Cụ thể thì chưa vội, vì còn vài ngày để chuẩn bị. Đợi lên kế hoạch xong sẽ tới công xã Cung Trang, ở đó có mấy máy cũ, từng cái một mà làm thì sẽ không ảnh hưởng lớn.

Lại là một ngày đầy việc.

Giang Tiểu Nga cùng nhóm bạn xác định tiến độ học tập ngày mai rồi vẫy tay chào tạm biệt để về nhà.

Từ trường về hẻm nhỏ nơi cô ở cũng hơi xa, đi về mất hai ba tiếng. Nhưng đã là lựa chọn của cô, dù đường xa cũng phải chịu thôi.

May là đi mãi cũng quen, không thấy mệt lắm.

Tới đầu hẻm, từ xa cô đã thấy một đám người tụ tập, đoán chừng vị trí cũng gần đúng rồi.

Trời đất ơi, nhà cô lại có chuyện gì nữa sao?

“Tiểu Nga tỷ, qua sân nhà em đi!” – Trên bức tường phía trước có cái đầu nhỏ ló ra, vẫy vẫy tay gọi. “Bên này nhìn rõ lắm luôn á!”

Giang Tiểu Nga không do dự, lập tức rẽ sang sân bên cạnh.

Nhà đó chỉ cách nhà cô một bức tường, kê cái ghế cao lên là có thể ngó qua. Trừ cửa chính ra thì đây đúng là chỗ quan sát tốt nhất.

“Chị về trễ quá, để em kể cho nghe, náo nhiệt lắm đó!” – Tiểu Dương Thải là đứa bé trai 6 tuổi, người gầy tong, chỉ có mẹ ở nhà, ba mẹ li dị nên cậu bé thường ở nhà một mình. Buồn chán thì suốt ngày nhìn lén nhà bên qua mấy cái lỗ tường.

Ban đầu hai người chẳng thân thiết gì.

Mãi cho tới khi Tiểu Dương Thải thấy Giang Tiểu Nga cầm dao đuổi người chạy mười con phố thì lập tức ngưỡng mộ, từ đó coi cô như tỷ tỷ thân thiết. Mỗi khi nhà bên có chuyện gì, nhất định sẽ chừa cho cô một chỗ xem.

“Lại là anh cả với anh hai đánh nhau hả?” – Giang Tiểu Nga buông túi xuống, tiếng cãi vã bên kia ầm ĩ đến nỗi chẳng nghe rõ đang nói gì.

“Không phải không phải!” – Tiểu Dương Thải không chỉ giữ chỗ mà còn kể tình hình tường tận – “Là dì của chị dắt chị ba của chị đi coi mắt, đi chưa được một tiếng đã tức giận chạy về đập phá. Chị tư vừa tan học về thấy vậy, hai người liền đánh nhau luôn!”

Cây đó còn đáng sợ hơn cây mẹ cậu hay dùng đánh cậu nữa.

Đúng là mấy bà mẹ đều như nhau. Dù hiền tới đâu, gặp con cái không biết điều thì cũng nổi giận đánh như trời giáng. Cậu từng tưởng lớn lên rồi sẽ không bị đánh nữa, ai ngờ nhìn nhà bên, hai mươi mấy tuổi rồi còn bị mẹ đánh tơi bời.

Tiểu Dương Thải thở dài một cái.

Cảm thấy con đường trưởng thành thật bi ai.

Giang Tiểu Nga đứng trên ghế nhìn qua vách, đánh giá tình hình hôm nay cũng không nhẹ. Dì Hà cầm gậy đánh người, chị ba thì khóc như cuồng loạn, như thể bị cả thế giới ức hiếp.

“Mẹ đúng là bất công! Mẹ chẳng bằng ba thương con, suốt ngày miệng nói thương con, muốn tốt với con, vậy sao không nhường công việc cho con?” – Trình Phân gào lên đến nỗi khàn cả giọng, nghe như thật sự đau lòng. Nỗi tủi thân ấy khiến cô chẳng còn quan tâm đến việc thể diện, chỉ muốn trút hết bực bội trong lòng: “Con cũng chỉ lỡ lời với dì hai vài câu thôi mà, sợ cái gì chứ? Các người ai cũng bắt nạt con!”

Trình Hồng bị chọc cười đến không chịu nổi.

Thật ra cô không muốn tranh cãi với Trình Phân, cãi nhau như thế này chỉ khiến tình hình thêm khó coi. Sân ngoài đã tụ tập một đống người hóng chuyện, càng ồn ào chỉ càng mất mặt. Nhưng lần này cô không nhịn nổi nữa, quay sang lớn tiếng đáp lại:

“Mẹ giao không công việc cho chị đâu phải bất công. Vậy anh hai thì sao? Rồi đến lượt em thì sao? Em và anh hai sinh ra đã đáng phải xuống nông thôn à?”

Trình Phân há miệng, định phản bác nhưng lại không biết phải nói gì.

“Không nói nổi chứ gì? Tự thấy chột dạ đúng không?” – Trình Hồng nở nụ cười chua chát – “Chị chỉ biết lo cho bản thân, ích kỷ đến tận xương. Lúc nào cũng tìm cách giành lấy phần hơn cho mình, có bao giờ nghĩ cho anh hai, cho em đâu? Tốt nhất là tất cả đều nhường cho chị hết mới vừa ý phải không?”

Trình Phân mím môi, lí nhí: “Vốn dĩ nên như vậy.”

Một câu nói nhỏ xíu, nhưng lại như tiếp thêm can đảm cho cô, siết chặt nắm tay, lớn tiếng hơn:

“Vốn dĩ nên như vậy! Ba với dì hai đều từng nói, sau này chuyện trong nhà để chị gánh. Chị là người ở lại, còn mấy người rồi cũng đi lấy chồng, cưới vợ…”

“Trình Phân!” – Hà Trạch Lan gắt lên, dứt khoát tát cho cô một cái đau điếng – “Anh hai con là người bình thường, đừng có ăn nói bậy bạ. Nếu con thấy mẹ đối xử không tốt, thì đi tìm người nhà họ Trình ấy mà kể!”

Cú tát ấy, bà không hối hận chút nào.

Thứ bà hối hận duy nhất, là năm xưa không ngăn người nhà họ Trình cứ gieo lời bậy trước mặt Trình Phân.

Năm đó, dù bác sĩ đã khẳng định Trình Hoa không bị cháy đầu, nhưng Trình Bằng Hưng vẫn nhất mực cho rằng con trai mình là “đồ bỏ đi”. Ban đầu ông ta mong Hà Trạch Lan sinh con trai đến mức cuồng loạn, nhưng rồi lại sinh ra một đứa con gái là Trình Hồng – mọi hy vọng của ông ta sụp đổ.

Sau đó thì cố sinh thêm nữa, nhưng muốn cũng chẳng được.

Rồi những lời như “sau này phải trông vào con đấy”, “anh hai con chẳng trông mong gì được”, “Trình Hồng là con gái, rồi cũng theo chồng”… cứ thế được lặp đi lặp lại bên tai một đứa trẻ.

Ngày qua ngày, đến mức Hà Trạch Lan từng nghĩ Trình Phân chắc đã quên hết rồi.

Không ngờ, cô vẫn luôn khắc sâu trong lòng, nhớ rõ như in.

Trình Phân bị tát ngẩn cả người, nước mắt cứ thế tuôn không dừng, nghẹn giọng:

“Mẹ tưởng con muốn ở lại đây lắm à? Con không bao giờ trở về nữa đâu!”

Dứt lời, xoay người xô qua đám đông chạy đi.

Hà Trạch Lan chạy theo hai bước rồi dừng lại, cuối cùng không đuổi theo.

Trình Hồng không hề lo lắng, chẳng cần đoán cũng biết Trình Phân sẽ đến chỗ nào.

Chắc chắn là chạy đến nhà dì hai mà than vãn.

Cô quay sang nhìn anh hai đang đứng yên một chỗ, lòng tràn đầy xót xa:

“Anh hai, anh vào nhà trước đi.”

Trình Hoa vẫn đứng ngây ra đó, dáng vẻ như không biết nên làm gì. Anh cố kéo khóe miệng để nặn ra một nụ cười với em gái, nhưng cười sao cũng thấy khó coi:

“Anh… anh… anh không sao đâu.”

“Chậc.”

Trên bức tường cao, đột nhiên vang lên một tiếng khẽ khàng. Giang Tiểu Nga giật mình quay lại, thấy Giang Đông Dương không biết đã trèo lên tường từ lúc nào.

Cậu nhóc ngồi đó, nghía sang Trình Hoa đang đứng đờ người bên sân bên kia, bĩu môi:

“Cái tên to xác kia đánh lộn với anh thì dữ dằn lắm, thế mà giờ chỉ biết đứng trơ ra. Gặp loại em gái không có lương tâm như vậy, đúng ra là phải cho nó biết ai mới là anh lớn chứ.”

Giang Tiểu Nga cau mày: “Sao anh lên đó từ bao giờ thế?”

“Mới lên thôi.” – Giang Đông Dương chỉ tay về phía cánh cổng còn đang mở – “Anh biết kiểu gì em gái anh cũng sẽ mò tới hóng chuyện, chẳng lẽ anh không quen tính cô chắc.”

Cậu còn tốt bụng chìa tay, nhỏ giọng hỏi:

“Cái lưới bắt cá em muốn, anh lấy được rồi. Khi nào đi về đội lớn bắt cá đây?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc