Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Giang Tiểu Nga nghe Lư lão sư nói xong, cũng không đáp lại lời nào.
Bởi vì… lời ông nói, vốn dĩ chính là sự thật.
Sớm hay muộn, rồi cũng đến. Cứ chờ xem.
“Đừng có ngẩn người nữa, mau ăn thôi!” Chu Quang Sáng vừa dọn đồ ăn ra bàn, vừa cầm một cái bánh bao trắng nhúng vào nước thịt kho tàu, “Con nói thật đấy, bánh bao chấm nước thịt này ngon cực luôn, không tin thì thử đi!”
Tin chứ, sao lại không tin?
Canh thịt kho tàu mà, thơm đến mức rụng cả cằm ấy chứ!
Chỉ một hương vị đơn giản cũng đủ làm bầu không khí nặng nề vơi đi ít nhiều.
Càng ăn, càng có sức.
Giang Tiểu Nga cúi đầu lặng lẽ ăn, tay trái cầm bánh bao, tay phải cầm đũa, cắm cúi không nói một lời, mà thực ra, quanh bàn lúc này chẳng ai mở miệng chuyện trò nữa cả.
Cô vốn không phải người tham ăn, cũng chẳng đặt nặng chuyện ăn uống.
Đời trước từng ăn đủ thứ cao lương mỹ vị, đếm không xuể, nhưng chưa bao giờ có một bữa nào khiến cô cảm nhận rõ ràng thế này—ăn mà thấy như mình đang chạm vào hạnh phúc.
Nhà họ Giang vốn không dư dả gì. Mỗi ngày được ăn lưng lửng bụng đã là không tệ, lần gần nhất có thịt ăn là vào Trung Thu năm ngoái. Gọi là ăn tết, ăn bữa ngon, nhưng món cải trắng hầm thịt hôm ấy, tìm đỏ mắt cũng chẳng thấy nổi mấy miếng thịt.
Tính ra xuyên tới đây đã hơn nửa năm, hôm nay mới là lần đầu tiên cô được ăn no bụng, ăn thật sự, ăn không kiêng dè, ăn như người ta thường nói—ăn cả nhân sinh.
Hai đĩa thịt kho tàu, một mâm cá hấp, một bát canh miến hầm đậu phụ với lát thịt, thêm vào đó là hơn hai mươi cái bánh bao trắng. Ăn tới cuối cùng, đến nước canh cũng không còn giọt nào, chỉ còn lại mấy chiếc đĩa sạch bong sáng bóng như đĩa CD.
Giang Tiểu Nga ăn đến nỗi phải vịn tường mà đi ra.
Trước đây là không đủ ăn, còn bây giờ là ăn quá no—đã rất lâu rồi cô không được thoải mái như thế.
Nhưng mà, thật sự quá ngon… ngon đến mức ăn no rồi vẫn không nhịn được mà gắp thêm mấy miếng.
May mắn là từ nhà ăn quốc doanh đến ga còn một đoạn đường, đi bộ tiêu thực xong, đến nơi ngồi xe buýt thì bụng cũng đỡ hơn nhiều.
Vừa xuống xe, Lư Vĩ Chí liền không hỏi han học trò nữa, chỉ dặn vài câu rồi đưa cháu rời đi.
Vừa thấy lão sư khuất bóng, Tiền Gia Thụ đã không nhịn được móc tiền ra khỏi túi:
“Hay là tụi mình đi dạo bách hóa chút ha?”
Trước khi lên xe, thầy đã chia tiền cho từng người.
Mỗi người được một đồng bốn hào ba xu.
Đối với mấy đứa học sinh nghèo thì đây đúng là một món tiền “khổng lồ”.
Dù trong túi không có phiếu mua hàng, vẫn muốn vào bách hóa dạo vài vòng, lỡ đâu hên gặp được hàng lỗi thì khỏi cần phiếu cũng mua được.
“Đi chớ, tôi tính mua cái túi xách nè!”
Tiền Gia Thụ liếc xéo:
“Với số tiền này, cậu mua nổi túi xách sao?”
“Không đủ thì cậu cho tôi mượn chút đi.”
“Biến!”
La Lãng thấy hai người giỡn nhau cũng chạy tới hóng hớt, ồn ào một lúc mới nói:
“Em không đi đâu. Em để dành tiền, ráng kiếm thêm chút việc vặt nữa, sang học kỳ sau là đủ đóng tiền ký túc rồi.”
“Tôi cũng không đi.” Giang Tiểu Nga nhẹ giọng đáp.
Số tiền đó không nhiều, nhưng cũng đủ giúp cô qua cơn bĩ cực, tạm thời có chỗ tính toán khác.
Mỗi người một mục đích riêng, nói chuyện một lát rồi ai nấy cũng tản ra.
Giang Tiểu Nga đi bộ về phía nhà mình, mất khoảng bốn mươi phút mới tới đầu hẻm. Vừa bước vào cổng đã nghe tiếng than thở của đại ca vang lên oang oang.
“Ông nội thiệt quá đáng! Trong lòng ổng đâu có coi mình là cháu nội gì! Mình mới nói vay ít tiền thôi mà ổng đã đuổi thẳng mình ra cửa rồi!”
Giang Đông Dương vừa nói vừa bực bội. Dù sao cũng là cháu nội ruột của ông mà.
Vậy mà ông chưa để cậu nói hết câu đã đứng bật dậy, đá một phát vào mông rồi đuổi ra khỏi nhà, còn sập cửa cái rầm ngay trước mặt.
Nếu không bị đuổi thẳng như thế, giờ này cậu cũng chưa về đến nhà đâu.
Mấy lần trước, cho dù mặt dày đến đâu, cũng có thể ở lại quê nhà kiếm bữa cơm. Dù có bị ông bà nội hay bác cả mắng xa xỏ gần xa, cậu vẫn cứ bám ghế không nhúc nhích.
Chửi thì chửi, có mất miếng thịt nào đâu.
Ở quê ăn một bữa, về nhà ăn thêm bữa nữa, miễn là có cái bỏ bụng thì chịu mắng chút cũng đáng.
Tiếc là lần này cậu sơ suất.
Phải chi ăn xong bữa trưa rồi mới ngỏ ý vay tiền, thì cũng không đến nỗi trưa chưa kịp ăn đã bị đuổi về tay không.
“Không phải cậu tự chuốc lấy sao?” Giang Trạm Sinh cười nhạt, “Ông nội con là kiểu người ngay cả con ruột cũng không nương tay, thì thương gì cháu nội? Mà con mượn tiền để làm gì chứ?”
“Mua chỉ tiêu làm việc á.”
Giang Trạm Sinh im luôn một lúc, cảm thấy con lớn của mình chắc có vấn đề thần kinh.
“Trong túi cậu có mỗi trăm đồng, còn định về quê vay thêm năm sáu trăm? Có bào hết mộ tổ nhà mình cũng không ra được từng đó tiền đâu.”
“Xời…” Giang Đông Dương rùng mình, chỉ dám nghĩ đến chuyện vay, chứ nghe nói tới bốc mộ tổ tiên thì sợ thật.
“Nhìn ba làm gì? Ba nói đúng mà.” Giang Trạm Sinh hừ nhẹ.
Tình hình bên quê thì có lạ gì đâu. Từ nhỏ ông bà đã không cho ông giữ tiền, nói thẳng ra là không tin nổi.
Huống chi ông cả ở quê ham ăn biếng làm, mấy năm trước còn mê cờ bạc đến độ bán sạch đồ đạc trong nhà. Nếu không thì hồi đó cũng chẳng đến mức muốn bán ông đi.
Đúng vậy!
Muốn bán ông… làm rể.
Người ta thì bán con gái, nhà này không có con gái, nên tính bán con trai.
Tìm một nhà có đứa con gái bị ngốc, định bán lấy một trăm đồng.
May mà đường ca báo tin kịp thời, còn lén giúp đỡ một tay. Nếu không, chắc giờ ông đã bị trói đem đến nhà đó rồi.
Lúc ấy ông còn nhỏ lắm, thậm chí nhỏ hơn Giang Đông Dương bây giờ vài tuổi.
Thoát nạn trong gang tấc, sợ đến mất mật, đêm đó liền tới nhà mẹ của Giang Đông Dương cầu hôn, chỉ vì sợ bị bán thêm lần nữa.
Hồi đó, Tống Tĩnh chẳng có danh tiếng gì tốt đẹp. Lớn hơn Giang Trạm Sinh năm sáu tuổi, nhưng chẳng ai dám rước về làm vợ.
Cô vốn là nha hoàn thân cận của một tiểu thư nhà giàu. Nghe nói quan hệ hai người thân thiết lắm, chẳng ai ngờ một lần ra ngoài gặp cướp núi, hai chủ tớ bị bắt cóc. Tống Tĩnh liều mình che chở cho tiểu thư trốn thoát, một thân một mình giết liền ba tên sơn tặc.
Chỉ tiếc, cái thời ấy quá bất công với phụ nữ.
Dù có phải lỗi của họ hay không, miệng đời vẫn cứ buông lời đồn đại độc địa, cuối cùng vẫn chỉ trút hết lên đầu hai người phụ nữ.
Tiểu thư của Tống Tĩnh chịu không nổi điều tiếng, nhiều lần nổi quạu rồi cũng bị người nhà đưa ra nước ngoài. Sau đó gia đình cũng rơi vào biến động, kẻ thì bỏ đi, người thì bị bắt, rốt cuộc chỉ còn lại mỗi Tống Tĩnh buộc phải quay về quê.
Một người phụ nữ từng giết cướp, lại từng qua đêm trong hang ổ của chúng – thử hỏi ai dám cưới?
Giang Trạm Sinh khi đó cũng không dám. Nhưng sau này, ông lại cảm thấy quyết định khi ấy là điều may mắn nhất đời mình.
Là Tống Tĩnh dạy ông biết dũng cảm, chỉ cho ông cách phản kháng.
Sau khi từng nếm trải tổn thương từ những lời đồn, chính từ câu chuyện của cô mà ông học được cách tránh xa những điều độc miệng, sống cho chính mình.
Giang Trạm Sinh thực lòng biết ơn cô.
Ông vất vả bôn ba trong thành, cũng chỉ mong có thể mang lại cuộc sống tốt hơn cho vợ và các con.
Chỉ tiếc, cô ra đi quá sớm.
Năm cô mất, Nam Dương mới chỉ hai tuổi, nhỏ đến mức chẳng thể nhớ nổi khuôn mặt mẹ mình.
⸻
“Ba, ba đang nghĩ gì đó?” – Giang Đông Dương thấy cha thất thần, liền huých nhẹ một cái rồi tranh thủ hỏi luôn điều vẫn giấu trong lòng – “Ông bà nội đối xử bất công như vậy, ba có chắc là con ruột của họ không?”
Giang Trạm Sinh trợn mắt nhìn con, lười chẳng buồn đáp.
Giang Đông Dương đâu phải không thấy vẻ mặt khó chịu của ba. Nhưng trong lòng vẫn thấy có lý. Trước kia ở đầu phố còn có gánh hát diễn mấy vở y hệt vậy.
Giang Tiểu Nga lúc này vừa vào đến nhà.
Cô không về phòng ngay mà tìm chỗ ngồi xuống. Không hỏi gì, cũng chẳng lên tiếng, nhưng nhìn vẻ mặt là biết cũng tò mò không kém.
Kiếp trước ba mẹ cô cũng từng bất công. Nhưng bất công đến mức như ông bà nội của nguyên chủ thì đúng là hiếm thấy.
Số lần cô đến nhà ông bà nội không nhiều. Nhưng mỗi lần tới đều có thể thấy rõ ràng ông bà thương đại bá cỡ nào – thương như thể nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.
Thậm chí còn từng nói bóng nói gió, bảo cô – đứa cháu gái này – sau này phải hiếu thuận với đại bá. Đến độ còn nói sau này có lấy chồng, sính lễ cũng nên đưa về cho đại bá thì mới phải.
Thật sự là… thương quá mức.
“Cái đầu con cả ngày chỉ nghĩ mấy chuyện vớ vẩn.” – Giang Trạm Sinh đứng dậy, vốn không định nói thêm. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt tò mò của Tiểu Nga, ông đành bất đắc dĩ giải thích – “Con nhìn ba với bà nội xem, giống nhau như đúc, còn không nhận ra là mẹ con ruột à?”
Thật ra, ông cũng từng có lúc nghi ngờ.
Khi đó đã hỏi dì Hai. Dì Hai nói chắc như đinh đóng cột: ông chính là con ruột của cha mẹ, ngày sinh còn do chính tay bà đỡ. Trên đùi còn có một vết bớt to bằng hạt đậu nành – rõ ràng không thể nhầm được.
Dĩ nhiên mấy chuyện đó, ông chẳng nói cho đám con biết làm gì.
Không lẽ lại bảo là đầu óc ba cũng từng nghĩ lung tung như Giang Đông Dương?
Nói xong, ông liền đánh trống lảng: “Đừng có tính chuyện đi vay tiền. Trong nhà này chẳng ai vui vẻ cho con mượn trăm bạc đâu.”
“Con đâu có định vay…” – Giang Đông Dương tỏ vẻ uất ức – “Chỉ là con không tính xuống nông thôn thôi.”
Về quê chơi thì vui thật. Ở quê chỉ cần mặt dày chút là có thể ăn bám mấy bữa. Nhưng mà nếu bị điều về tận đại đội sản xuất, xa xôi cách trở, thì không phải chỉ khóc lóc là có thể trốn việc.
Giang Trạm Sinh thở dài, không nói thêm lời nào, xoay người đi thẳng ra khỏi nhà.
Ông còn biết nói gì?
Muốn trách thì chỉ trách ông – làm cha mà không có bản lĩnh.
Giang Đông Dương thấy ba đi rồi, vẻ mặt tủi thân cũng lập tức biến mất. Buồn thì có buồn thật, nhưng không ai thấy thì giữ lại làm gì. Tâm trạng mà để trên mặt lâu quá chỉ khiến bản thân càng thêm rối bời.
Cậu quay sang hỏi: “Em gái , hôm nay bọn em ăn gì vậy?”
“Thịt.”
“Trời! Giáo viên của tụi em hào phóng thiệt á, còn đãi ăn cả thịt nữa!” – Giang Đông Dương le lưỡi – “Thịt gì vậy?”
Giang Tiểu Nga không trả lời ngay, chỉ nói: “Anh giúp em mua một thứ.”
Giang Đông Dương nhướng mày: “Mua gì?”
“Một cái lưới.” – Cô đáp gọn – “Mắt lưới chừng năm phân, dài hai mét. Để đi bắt cá.”
“Em định thả lưới bắt cá hả?” – Cậu gật gù, rồi chìa tay – “Miễn có tiền, chuyện gì cũng lo được.”
Giang Tiểu Nga móc từ túi ra tờ tiền nhàu nát, đưa qua: “Tốt nhất là kiếm được trước thứ Sáu. Cuối tuần hai anh em mình ra đập nước bắt cá.”
Giang Đông Dương tròn mắt nhìn tờ tiền: “Ủa, chừng này sao mua nổi lưới?”
Giang Tiểu Nga hất cằm: “Anh không muốn ăn thịt hả?”
“Muốn chứ.”
“Muốn thì bỏ tiền ra. Không lẽ em phải làm hết?”
“…” – Giang Đông Dương há hốc miệng. Chưa từng thấy ai trơ mặt như con bé này!
Nhưng thôi, cậu cũng chẳng muốn chấp. Giờ có tiền rồi, đâu còn như hồi trước, chỉ vì vài hào bạc mà suýt choảng nhau với em út.
Với lại, có lưới đánh cá cũng tiện.
Nghe nói đập nước đại đội có nhiều cá, nhưng nước sâu lắm, người không biết bơi thì chẳng ai dám xuống. Mà cá ở đó thì lanh lắm, bắt tay không thì khỏi mơ.
Nếu có lưới, dù là ăn hay lén bán cũng đều lời.
“Đợi đó, anh ra ngoài hỏi thử.” – Cậu vừa đi vừa dặn – “À mà, cái đám quýt kia đừng ăn. Chua đến rụng cả răng!”
Chua thật. Quýt ở quê chua đến mức ai cũng đùn đẩy, cuối cùng nhét hết cho cậu mang về. Cậu đem về hai sọt to.
Vàng ươm nhìn thôi là thèm. Ai mà ngờ ăn vào chua đến muốn khóc.
Giang Tiểu Nga không tin, bóc thử một trái. Vừa cắn một múi, cả mặt đã nhăn nhúm…
Loại quýt này nếu làm mứt có khi sẽ dễ ăn hơn. Nhưng làm mứt thì cần đường, mà đường đắt hơn cả quýt. Nhà thường ai dám phí của như vậy.
Huống chi, bây giờ trong túi cô cũng rỗng không.
“Nè, nhà con sao có nhiều quýt quá vậy?” – Bà Phùng vác rổ đi ngang, vừa thấy hai sọt quýt vàng ươm để chình ình ngoài cửa thì dừng bước, mắt sáng rỡ – “Quýt quê mang về hả? Nhà con sướng thiệt đó nha, rau củ trái cây quanh năm muốn gì có nấy.”
Giang Tiểu Nga cũng chẳng tiếc, tiện tay vớt vài quả bỏ vô rổ bà: “Dì thích thì ăn thử đi.”
“Ôi trời, vậy đủ rồi con, dì đâu dám lấy nhiều!” – Bà Phùng miệng nói thế, nhưng tay đã nhận ngay không chần chừ, mặt thì cười tươi rói. Bà nhìn quanh một lượt, rồi hạ giọng hỏi: “Nghe nói nhà con mới được chia tiền hả?”
Giang Tiểu Nga hơi nhướng mày: “Dì nghe từ đâu vậy?”
“Cái con bé chị ba của con nói đó.” – Bà Phùng tặc lưỡi – “Ba đứa con gái trong nhà, chỉ có cổ là lanh miệng. Cái chuyện này mà cũng bô bô ra ngoài. Chờ coi,cái thứ dơ bẩn gì cũng đổ hết vô người cổ cho coi .”
Một trăm đồng tiền của hồi môn, đâu phải chuyện đùa.
Người ta gả con gái, cùng lắm sắm cho bộ chăn mền, thêm bộ quần áo mới, cộng với hai chục bạc gọi là lấy may. Còn sính lễ thì nhà trai mang đến mười phần, tám phần bị mẹ chồng giữ lại làm của để dành.
Vậy mà Giang gia lại cho con gái một trăm bạc mang theo về nhà chồng, ai nghe cũng phải trầm trồ. Nhưng tốt quá cũng hóa tai họa, cái tin này mà bay xa, không biết chừng bao nhiêu người rình rập.
Sáng nay bà Phùng vừa đi ngang phố, đã nghe bà Trần hóng chuyện đòi dắt cháu trai đến xin cưới.
Thằng cháu đó hơn ba mươi, vợ chết đã lâu, đang làm quét rác. Ngày thường thì biết thân biết phận, giờ chỉ vì có chỉ tiêu công tác là dám nhắm tới con gái hai mươi tuổi tốt nghiệp trung chuyên.
“Chuyện này không chừng sẽ vạ sang con nữa đó.” – Bà Phùng nhìn Giang Tiểu Nga, ngữ khí vừa lo lắng vừa thương mến – “Tuy bây giờ con chưa cầm tiền, nhưng Trình Phân có phần rồi thì sớm muộn gì con cũng có. Cưới vợ được thêm trăm bạc, ai mà không động lòng?”
Giang Tiểu Nga khẽ chau mày. Cô thật sự không ngờ chuyện lại lan nhanh như vậy.
Chẳng lẽ Trình Phân mang loa ra ngoài rao lên?
Cũng không khác là mấy.
Trình Phân không nói, nhưng bà cô thứ hai thì đúng là người miệng rộng có tiếng. Một ngày lan khắp cả xóm, chẳng có gì lạ.
“Nếu có đứa nào mặt dày mò tới, con nhớ đừng thèm đáp lại.” – Bà Phùng nói thêm, rồi lại thấp giọng góp ý – “Không thì con cũng nên học chị Tư con một chút. Hai đứa tuổi xêm xêm, cũng tới lúc nghĩ đến chuyện lập gia đình rồi.”
“Chị Tư có người yêu rồi ạ?” – Giang Tiểu Nga mở to mắt, vẻ mặt đầy ngạc nhiên.
Cô bắt đầu nghi ngờ không biết mình học hành có chăm quá không, đến chuyện trong nhà mà cũng không hay biết gì.
Sau khi ba tái hôn với dì Hà, sáu anh chị em gom lại sống chung theo thứ tự bài danh: Đại ca là Giang Đông Dương, Nhị ca Trình Hoa, chị Ba Trình Phân, chị Tư Trình Hồng, cô là thứ Năm, còn em út là Giang Nam Dương.
Chị Tư và cô tuổi gần nhau, học ở một trường chức nghiệp khác khu. Ba chị em gái chung một phòng, vậy mà cô chẳng hề hay biết chuyện chị Tư có đối tượng.
“Con không biết thiệt hả?” – Bà Phùng bật cười – “Vậy con nên học chị Tư con một chút. Cổ biết chọn người từ sớm lắm.”
Thật ra cũng không hẳn là sớm như lời bà Phùng nói, nhưng từ lúc lên trung chuyên, Trình Hồng đã nhắm được một người, hai bên tính tình hợp nhau. Năm ngoái họ xác nhận quan hệ. Cuối tuần vừa rồi còn thấy hai người tay trong tay đi dạo quanh hồ.
“Mẹ anh nói chờ con tốt nghiệp sẽ cho về phụ bà nội bán hàng. Cô Hai là trưởng phòng, sẽ sắp xếp cho anh vô xưởng làm tạm một năm, rồi tính đường vào biên chế.” – Chu Lâu nắm tay người đối diện, ánh mắt tràn đầy tin tưởng – “Trình Hồng, em yên tâm. Chờ anh tốt nghiệp xong, anh sẽ cưới em. Nhất định để em sống sung sướng, không phải lo nghĩ gì.”
Cô đã hỏi thăm tình hình nhà họ Chu từ rất sớm.
Thậm chí lúc còn chưa có quan hệ gì với Chu Lâu, cô đã tìm cách đến gần khu nhà họ Chu để nghe ngóng.
So với nhà mình, nhà người ta đúng là hơn hẳn một bậc. Đôi lúc, cô cũng lo liệu nhà họ Chu có coi thường mình không. Nhưng giờ thì lại thấy tự tin hơn chút rồi.
Trình Phân có của hồi môn là một trăm đồng, cô thì cũng chẳng thua kém gì.
Nhà mẹ đẻ tuy chẳng giúp được bao nhiêu, nhưng ít ra cũng không kéo chân cô lại. Chỉ cần Chu Lâu chịu đứng về phía cô, ngày tháng sau này chắc chắn sẽ trôi chảy hơn rất nhiều.
Hai người đi một vòng quanh hồ nước, lúc gần quay lại, Trình Hồng bỗng nói:
“Hay là tháng sau anh đến nhà em đi?”
“Đến nhà em?” Chu Lâu hơi ngạc nhiên.
Trình Hồng gật đầu:
“Cũng nên để mẹ em với Ba Giang gặp mặt anh một lần. Với lại anh cả, anh hai với chị ba của em có khả năng phải đi vùng kinh tế mới làm thanh niên trí thức, anh dù gì cũng nên gặp một lần, không thì chẳng biết đến bao giờ mới gặp lại được.”
“Cả ba người đều phải xuống nông thôn?” Chu Lâu nhíu mày, vẻ mặt đầy thắc mắc, “Sao mẹ em với Ba Giang không lo cho họ nhận suất ở lại?”
Câu này khiến Trình Hồng nghẹn họng. Biết trả lời sao cho phải?
Chẳng lẽ lại đem hết khó khăn trong nhà ra kể?
Nhưng so với việc tỏ vẻ đáng thương trước mặt đối tượng, cô thà thể hiện mình mạnh mẽ một chút còn hơn.
Tính cách nhà họ Chu vốn chẳng thích kiểu con dâu mềm yếu vô dụng.
Cô không nghĩ Chu Lâu cố ý nói móc.
Chỉ là vì nhà anh ấy tốt quá, tốt đến mức không hiểu nổi cảnh khó khăn của người khác. Mà cũng chính vì nhà họ Chu quá tốt, mới khiến cô dốc hết sức để tiếp cận Chu Lâu, muốn thật sự xác lập mối quan hệ với anh.
“Anh đến là được.” Trình Hồng cười rạng rỡ, chạy vài bước rồi quay đầu lại, mặt mày tươi rói, “Em sẽ nói với cả nhà trước, đến lúc đó mọi người gặp anh cho đàng hoàng.”
“Được, nghe lời em hết.” Chu Lâu gật đầu cái rụp. Anh thích nhất là nhìn Trình Hồng cười, cảm giác chỉ cần cô cười, anh có làm gì cũng đáng.
Nhưng câu trả lời này lại khiến Trình Hồng không hoàn toàn hài lòng.
Cô vẫn đang đợi—chờ xem Chu Lâu có nói gì tiếp không.
Cậu đến nhà cô gặp người nhà, vậy còn cô thì sao?
Bao giờ cô mới được bước qua cổng nhà họ Chu đây?
Trong lòng Trình Hồng bắt đầu thấy sốt ruột, nhưng cô không muốn là người mở lời trước.
Cô nhủ lòng phải kiên nhẫn thêm chút nữa. Chu Lâu không đề cập cũng không sao. Đợi đến khi cậu thật sự đến nhà chơi, thể nào trong nhà cũng sẽ nhắc đến. Đến lúc đó để mẹ với Ba Giang lên tiếng thì cũng hợp lý thôi.
Thế là hai người lại tiếp tục vòng quanh hồ nước, đi hết vòng này tới vòng khác. Đến khi lon nước có ga trong tay Trình Hồng cạn sạch, Chu Lâu mới đưa cô về tới đầu ngõ.
Phất tay chào xong, cô mới quay người vào trong.
Vừa đi được mấy bước đã bị một bà thím kéo tay giữ lại.
“Trình Hồng à, nghe nói mẹ con chia cho sáu đứa con một trăm đồng hả?”
Tim Trình Hồng khựng lại.
“Ai nói với dì vậy?”
“Nhị cô con chứ ai. Có phải thật không đó?”
Trình Hồng vẫn mỉm cười, giọng nhẹ nhàng:
“Nhị cô hiểu lầm rồi. Nếu nhà con mà có nhiều tiền vậy thì đã sớm mua chỉ tiêu công việc cho mấy người trong nhà rồi, đâu có nghĩ đến chuyện để các anh với chị ba đi xuống nông thôn.”
“Phải ha, sáu đứa mà mỗi đứa một trăm thì cũng ra sáu trăm rồi, đủ mua chỉ tiêu ngon lành.”
“Thì đó.” Trình Hồng cười cười, rồi như sực nhớ ra gì đó, “Mà nhắc tới nhị cô, con cũng đang tính hỏi một chuyện. Nghe đâu nhà dì ấy tính bỏ ra năm trăm đồng tiền sính lễ cho biểu ca cưới vợ, không biết có thật không nữa?”
“Trời đất, năm trăm đồng để cưới vợ hả?”
“Trình Ngọc Mai hào phóng dữ vậy?”
“Vô lý! Chi mà tiêu nhiều vậy? Không lẽ con trai bả có tật gì à?”
Trình Hồng làm ra vẻ sửng sốt:
“Không tới mức đó đâu, con cũng chưa nghe nhị cô nói biểu ca bị gì hết.”
“Chắc chắn có chuyện gì rồi!”
“Chứ không thì bả keo kiệt như vậy sao chịu chi ngần ấy tiền?”
Một thím khác lại chen vào:
“Mà con nghe nhị cô con nói vụ đó thiệt hả?”
“Đâu có đâu dì, con cũng chỉ nghe nói vậy thôi.” Trình Hồng gãi gãi cổ, “Ai nói ta? Ủa mà sao đã tới giờ này rồi, con phải về nấu cơm nữa. Các dì cứ tám tiếp nha, mai con qua chơi kể tiếp.”
Nói rồi xoay người bước đi.
Người nói là ai ư?
Ai nói thì có gì quan trọng đâu. Miệng người mà, muốn nói gì chẳng được.
Nhị cô miệng rộng như thế, thì cũng đừng trách cô lắm lời. Bà ấy dám gây phiền cho cô, thì cô cũng phải “đáp lễ” chút chuyện nhỏ coi như công bằng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
