Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Lư Vĩ Chí quả thật đã động tay vào cái máy ấy.
Tuy không phải thợ chuyên nghiệp, cũng không phải kỹ sư chế tạo máy gì cho cam, nhưng ông vẫn có cái khéo riêng của người từng trải. Bao nhiêu năm vật lộn trong đám ốc vít, bánh răng, tay nghề tuy không làm ra cái mới tinh, nhưng tháo ra, gỡ bỏ, thậm chí chạm vào vài linh kiện cốt lõi thì vẫn đủ sức.
Dù sao trung tâm thì ông không đụng vào, những chỗ còn lại động chút, sợ gì?
Có tu xong hay không thì ông không dám chắc. Loại máy như thế này thật ra ông ít khi đụng tới, nhỡ đâu trung tâm bị cháy linh kiện thì đến ông cũng hết cách. Nhưng ông có thể đảm bảo, cứ tháo ra, cũng chẳng khiến máy móc hư thêm đâu.
Một tiếng sau, sáu người đến cổng công xã.
Vừa bước vào đã hỏi đường tới phòng máy nông dụng, còn chưa tìm được người phụ trách thì ông đã thấy một người quen.
“Lư Thuyên?”
“Ông nội!” Lư Thuyên tay cầm cái cờ lê, thấy ông đến chẳng tỏ vẻ gì ngạc nhiên, còn quay đầu gọi thêm một tiếng, “Chu thúc, ông nội tới rồi.”
Chưa đầy một phút, trong phòng có hai người đi ra.
Một người cao gầy bước nhanh về phía trước, vừa đi vừa xin lỗi rối rít: “Lư lão sư, thật sự xin lỗi ạ, con cũng mới vừa đến mới biết là công xã không rõ đã nhờ thầy, lại còn gọi thêm người sửa chữa khác tới…”
“Sư phụ, lâu quá rồi mới gặp ha.” Người kia hơi mập, cười cợt nhả, “Lần này nhờ có Cung Trang công xã, không thì thầy trò mình chắc chẳng biết bao giờ mới gặp nhau.”
Lư Vĩ Chí nhíu mày, “Xưởng máy thế nào lại phái cái thằng nhóc này tới?”
Chu Quang Sáng gãi đầu cười ha hả, “Con tính mang Tiểu Thuyên qua trông tay nghề, ai ngờ đâu tới nơi mới biết đích thân thầy cũng tới.”
“Hừ, ai trông ai còn chưa chắc đâu.” Lư Vĩ Chí hừ mũi.
Việc gì cũng nên một người lo, chỗ công xã này lại gọi tới tận hai người sửa chữa, đúng là không có thành ý.
Tuy vậy, chuyện này với ông không tính là gì to tát. Ở nơi này, nếu nhắc đến danh hiệu thợ sửa chữa có tiếng, ngoài những người từng cùng ông làm việc, thì chính là đám học trò của ông. Ai đến cũng là người quen, chẳng ngán ai.
Chỉ có một việc khiến ông không vui lắm, “Cậu dẫn nó tới làm gì? Nó đâu phải học trò của cậu, có cần thiết thế không?”
Chu Quang Sáng cười gượng, biết ngay kiểu gì cũng bị mắng.
Nhưng biết sao giờ, mẹ Lư Thuyên đích thân đến nhờ, bảo muốn cho nó đi theo học hỏi. Nói sao thì cũng là con dâu thầy, cậu mà không nhận thì chẳng nể mặt thầy chút nào.
Lư Thuyên vội vàng nói: “Ông nội, là con muốn đi theo học, nên mới nhờ Chu thúc dẫn con theo cùng.”
Lư Vĩ Chí lườm cháu một cái, hừ nặng nề.
Chuyện gì ông còn không rõ? Chẳng lẽ lại để người ta nghĩ ông làm ông mà không có lòng dạy dỗ cháu, còn phải đề phòng cả ruột rà?
“Thôi được rồi, cùng đi đi. Các cậu đến sớm, nói rõ xem máy móc bị gì?”
Lư Thuyên thở phào, lập tức mở cuốn sổ ghi chép, trình bày rành rọt: “Con mới quan sát sơ qua, khả năng là do bộ phận phụ tải của máy tuốt hạt hoạt động quá công suất, thêm dây đai ở trục lăn lỏng quá, khiến bánh răng giãn khoảng cách. Dị vật rơi vào rồi kẹt cứng lại…”
Cậu trẻ tuổi vừa nói vừa chỉ dẫn.
Năm thành viên đội nhỏ phía sau bắt đầu thì thầm:
“Đó là cháu nội của Lư lão sư hả?”
“Tôi biết cậu ấy, trong văn phòng hiệu trưởng còn dán huy hiệu khen thưởng của cậu ấy kìa. Hình như học trước tụi mình một khóa, giờ đang làm ở xưởng máy.”
Giang Tiểu Nga nghĩ nghĩ rồi bảo, “Sổ đó tôi lấy không dễ, hay là mình trao đổi đi.”
Là thật không dễ. Phải giúp anh hai cọ rửa hơn hai tháng mới đổi được đó!
Chu Châu hỏi: “Tài liệu gì cũng được sao?”
Cô gật đầu, “Miễn là trường chưa có là được.”
Chu Châu gật cái rụp, “Vậy mai tôi đem cho.”
Vừa nói xong, cả nhóm đã đến phòng đặt máy tuốt hạt.
Trước mắt là một con “quái vật” đúng nghĩa.
Chỗ đổ thóc cao đến mức giơ tay với không tới, phải dựng giá lên rồi trèo mới quăng được lúa vào bên trong.
“Hôm qua chỗ này bốc khói đen nhiều lắm, chúng tôi liền ngắt điện ngay. Lư lão sư, giờ thầy coi nên làm gì tiếp ạ?” Phạm Tứ mặt đầy lo lắng, nhìn máy móc đau như xót ruột, “Máy này là bảo bối của công xã chúng tôi, về chưa tới hai tháng đã hư, giờ chẳng biết ăn nói làm sao với bên trên.”
“Máy móc hỏng là chuyện bình thường, nhất là cái máy này không biết đã trải bao nhiêu bàn tay, không hư mới lạ.” Lư Vĩ Chí đi một vòng quanh máy, chưa vội kết luận mà quay sang hỏi, “Các cậu thấy nên sửa thế nào?”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng hướng ánh nhìn về phía Lư Thuyên.
Cậu như không thấy, nhưng lưng thì vô thức thẳng tắp hơn, trả lời dứt khoát: “Cũng không khó. Lấy dị vật ra, rồi điều chỉnh lại dây đai là được.”
Phạm Tứ hấp tấp hỏi lại: “Vậy là sửa xong luôn rồi hả?”
Lư Thuyên không dám chắc: “Trừ khi có vấn đề chỗ khác, lúc đó phải kiểm tra thêm.”
Lư Vĩ Chí không trả lời ngay, lại nhìn sang nhóm học trò của mình: “Còn các em thì sao?”
Ánh mắt chuyển từ Lư Thuyên, lần này dừng lại ở Giang Tiểu Nga.
Cô: “…”
Mấy người kia không lấy làm lạ, dù gì Lư Thuyên cũng là nhân vật nổi bật trong trường, lại là cháu ông, để cậu ấy nói trước cũng hợp lý.
Mà Giang Tiểu Nga lần này thi đứng đầu, cho cô lên tiếng thứ hai cũng chẳng có gì lạ.
Cô nghĩ một chút rồi nói một chữ: “Tháo.”
Một chữ ấy khiến không khí hơi khựng lại.
Phạm Tứ nghe xong giật mình, “Tháo chỗ nào? Tôi thấy bên này có cái ván sắt, có phải tháo chỗ đó không?”
Giang Tiểu Nga lắc đầu, “Tháo hết.”
“Ui cha!” Phạm Tứ hít một hơi rõ dài, “Tới mức đó hả? Nặng vậy luôn?”
Trong lòng anh bắt đầu hoang mang, nhưng đối phương là nữ, nên cũng không tiện cãi, bèn quay sang hỏi Lư Thuyên: “Đồng chí, không phải lúc nãy nói không khó sao? Sao giờ phải tháo hết?”
Lư Thuyên nhíu mày, rõ ràng cũng thấy bất ngờ.
Nhưng cậu không phản bác, chỉ là muốn nghe xem nữ đồng chí kia có ý kiến gì.
Thật ra… cô chẳng có ý kiến gì đặc biệt.
Lúc còn trên xe, thầy đã nói đây là cơ hội hiếm để tận tay mổ xẻ máy lớn như vậy.
Dù nó có hỏng gì đi nữa, trước tiên cứ tháo ra xem đã.
Cái gì hư thì tìm, cái gì còn tốt thì giữ lại, họ vừa học được lại vừa giúp được người ta.
Vậy thì còn chần chờ gì?
Cô xoa tay, ánh mắt sáng rực, nhìn về phía Lư Vĩ Chí: “Thầy, giờ mình tháo luôn không ạ?”
“Khụ khụ.” Lư Vĩ Chí ho hai tiếng, làm ra vẻ nghiêm túc, “Tháo thì tháo, nhưng đừng mạnh ai nấy làm. Phân công cho rõ: ba người tháo linh kiện, hai người ghi lại cấu trúc, người còn lại ghi chép từng bộ phận tháo ra.”
Làm việc thế này, có tự tay làm mới học được.
Chưa dứt lời, Giang Tiểu Nga đã với lấy tua vít với cái kìm, phóng nhanh đến vị trí tốt nhất. Đợi mấy người khác còn đang chậm chạp tiến lại gần, cô đã tháo xong cái ốc đầu tiên!
Tốc độ tay thì khỏi nói, phải gọi là nhanh như chớp!
Chẳng mấy ai kịp phản ứng mà giành được suất hủy linh kiện cả. La Lãng nhờ đi theo sát phía sau Giang Tiểu Nga, vừa vặn giật được vị trí thứ hai. Mấy người còn lại thì phản ứng chậm hơn nhiều, cứ chen tới chen lui, cuối cùng lại bị Chu Châu nhẹ nhàng lách người loại khỏi “khu chiến đấu”, tiện tay lượm được một món đồ ngon lành.
Hai người khác vừa thở dài vừa rón rén len vào, bắt đầu vẽ sơ đồ bằng mắt sống.
Còn có một người vẫn đứng ngơ ngác chưa kịp phản ứng – Lư Thuyên.
“????”
Từ trước đến nay, cậu đâu từng phải chen chúc tranh giành gì bao giờ. Dù đi với ông nội, hay theo mấy vị sư huynh của ông, cậu đều được sắp sẵn vị trí tốt nhất, có người tận tình chỉ bảo từng chút. Nếu có cơ hội động tay, thì cũng là do người ta nhường cho.
Ai mà chẳng biết, học từ sách vở thì dễ, chứ tích lũy kinh nghiệm thực tế mới khó.
Nhất là khi trước mặt lại là một chiếc máy công nghiệp cỡ lớn, kiểu mà cả năm có khi còn không thấy được một lần.
Cán bộ công xã từng nói, cái máy này là họ phải chạy vạy khắp nơi, hết năn nỉ ông này đến cầu xin bà kia, mới có được. Mà nó thì đã qua tay không biết bao nhiêu đời người sử dụng, giờ mới về tới đây, đủ thấy quý giá và hiếm có đến mức nào.
Nếu lần này lỡ mất, không biết phải đợi đến bao giờ mới gặp lại được cái máy kiểu này bị trục trặc lần nữa.
Nhưng mà… cũng không còn chỗ chen vô, tiếc thì cũng đành chịu thôi.
Lư Thuyên chỉ còn cách chấp nhận vai phụ, lo ghi chép từng món linh kiện được tháo ra, rồi sắp xếp chúng theo loại cho gọn gàng.
“Lấy móc sắt lại đây, tôi thấy bị kẹt cái túi ure trong đó!”
Đang nhón chân ngó vào trong, Lư Thuyên khựng lại, mất mấy giây mới nhận ra người ta đang gọi mình. Cậu vội vàng đảo mắt tìm một cây sào dài, mặt dày len vào giữa hai người, hướng vào trong máy nói:
“Vị đồng chí này, cô là con gái, vào đó dễ làm bẩn quần áo lắm. Hay là để tôi vào thay nhé?”
Những loại máy tự động cỡ này, bên trong thường có một cái motor chạy điện khá phức tạp.
Tạm thời cậu vẫn chưa đủ khả năng sửa loại máy này, nhưng vẫn muốn được nhìn tận mắt, học thêm một ít. Một cái máy lớn như vậy mà vẫn có thể hoạt động trơn tru, đúng là kỳ diệu. Mà cái loại motor công suất lớn thế này, cậu chưa từng thấy bao giờ.
Lúc này mới thật sự hiểu vì sao ông nội lại đồng ý cho tháo dỡ cái máy. Nếu không phá ra xem, mấy cậu trai con nít như bọn họ sao mà mở mang tầm mắt được?
À… cũng không chỉ có mấy cậu trai. Người chui vào trong đầu tiên chính là một cô gái!
Không biết có cách nào khiến cô ra ngoài, để nhường chỗ cho cậu vào hay không…
Đáp lại mong muốn âm thầm đó, Giang Tiểu Nga chỉ khịt nhẹ một tiếng, đến liếc mắt còn chẳng buồn, trực tiếp vén gậy gỗ sang một bên, bắt đầu dọn rác và dị vật bên trong máy móc…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
