Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

GIA ĐÌNH TÁI TỔ TRONG HẺM NHỎ ( NHỮNG NĂM 60) Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Khó sao? Đương nhiên là khó rồi.

Bà Phùng nói thẳng, không hề giấu giếm gì, “Lúc đó dì cũng nghĩ thử tìm cách cho con gái xem sao, nhưng rốt cuộc con rể dì bảo là chuyện này không đơn giản đâu. Nhà máy mới tuyển người khác hẳn mấy chỗ nhận công trước giờ, họ không quan tâm anh có biết nghề hay không, cứ vào xưởng rồi vừa học vừa làm, điều sang chỗ này chỗ kia đều được. Nhưng nhà máy mới ấy thì nhất định chỉ chịu nhận người đã rành kỹ thuật thôi…”

Càng khó ở chỗ, mấy ngành nghề trọng điểm trong nhà máy đều là người từ khắp nơi điều về.

Con rể bà còn bảo, giỏi nhất ở đó là một người… tên gì quên mất rồi, nhưng đại khái là một tay thợ cả nổi tiếng, lợi hại vô cùng. Cả tổ rèn hạng mục cấp bảy bên xưởng phía đông đều làm việc dưới trướng của người đó. Chẳng khác gì dưới một đại sư phụ, ai nấy cũng phải cúi đầu nể mặt.

Thợ rèn cấp bảy đó!

Cái chức đó mà rơi vào tay người quen thì đúng là quý như vàng. Kỹ thuật công nhân cấp bảy trong xưởng, mười ngón tay đếm còn dư. Mỗi tháng lương cũng được bảy, tám chục đồng, gấp đôi công nhân bình thường. Một người có thể nuôi cả nhà, có tay nghề đó trong tay thì nhà máy nào mà không tranh nhau giành lấy?

Tổ chức công đoàn lợi hại như thế, tiêu chuẩn tuyển dụng dĩ nhiên cũng không thấp. Bà Phùng lại nói tiếp:

“Con đừng có mơ đến cái vị trí đó, nghề đó dù chẳng liên quan gì đến máy móc, thì người được ưu tiên cũng là những người tốt nghiệp trường chuyên, lại còn có kinh nghiệm nữa…”

Nói đến đây, bà Phùng bỗng dưng nheo mắt nhìn chằm chằm vào Giang Tiểu Nga, như nhớ ra điều gì, bà hít một hơi thật sâu:

“Tiểu Nga, dì nhớ không lầm thì con chuyển trường rồi phải không?”

Chuyện này, đúng thật là một chuyện kỳ lạ.

Trước kia, trường phổ thông và trường trung cấp chuyên nghiệp còn phân chia khá rõ ràng. Học sinh thi không đậu phổ thông hoặc vì lý do gia đình mới đành theo học trung chuyên. Nhưng từ năm thi đại học bị hủy, trường phổ thông mất đi ưu thế vốn có.

Dù vậy, vẫn còn nhiều người hy vọng, nghĩ rằng biết đâu thi đại học sẽ sớm khôi phục, lúc ấy tốt nghiệp phổ thông mà thi đậu đại học thì tương lai sáng rỡ hơn học sinh tốt nghiệp trung chuyên rất nhiều. Vì vậy, những gia đình còn khả năng vẫn gắng cho con học phổ thông, mơ mộng có ngày được ra một suất sinh viên.

Chính vì thế mà chuyện Giang Tiểu Nga chuyển trường lại khiến bà Phùng nhớ mãi.

Nửa năm trước, sau vụ cãi nhau với đám người nhà họ Vương đến mức cầm dao đuổi người, Giang Tiểu Nga liền chuyển từ trường trung học sang trường công nhân viên chức ngành cơ khí. Học ngành gì? Máy móc.

Chuyện chuyển trường như vậy, trong cái khu này ngoài cô ra thì chẳng có ai khác. Lúc đó hàng xóm láng giềng còn đem ra bàn tán cả tháng trời, ai cũng cho rằng chắc Giang Tiểu Nga bị ức hiếp quá nên mới liều mạng cầm dao. Dù sao cũng là con gái, chắc cũng hoảng sợ nên mới xin chuyển trường để tránh mặt đám trẻ nhà họ Vương.

Có lẽ phía trung học cũng nghĩ như vậy, để tránh làm lớn chuyện, nên không do dự gì mà duyệt ngay đơn chuyển trường.

Còn trường trung chuyên thì khỏi phải nói, có học sinh phổ thông chịu chuyển sang thì họ càng mừng như bắt được vàng.

Nhưng bây giờ nghĩ lại…

Bà Phùng vừa tính toán ngày Giang Tiểu Nga chuyển trường, vừa nhớ tới ngày xưởng máy kéo khởi công. Càng nghĩ, mặt bà càng đổi sắc.

“Con đừng nói là con tính toán từ trước rồi nha?”

Vừa là học sinh trung chuyên, lại học đúng ngành máy móc, so với mấy đứa học ngành khác thì cơ hội vào xưởng của Giang Tiểu Nga rõ ràng cao hơn nhiều.

Nếu tính không sai, thì ba tháng trước khi xưởng khởi công, Giang Tiểu Nga đã xin chuyển qua trường máy móc. Cái này… khó tin là trùng hợp được.

Đối diện với ánh mắt nghi ngờ của bà Phùng, Giang Tiểu Nga chỉ cười nhẹ:

“Dì à, nếu bên chỗ con rể dì có tin gì về tuyển công nhân, thì phiền dì nhắn giúp con một tiếng được không?”

Nghe câu đó xong, bà Phùng hiểu liền. Sống từng này tuổi rồi, bà còn gì mà chưa thấy qua?

Chỉ tiếc, con gái bà tốt nghiệp trung chuyên thì cũng đã muộn, có muốn học theo Giang Tiểu Nga cũng không còn cơ hội. Biết vậy năm đó bà đã không để con đi học may vá linh tinh, mà cho nó học máy móc… Nhưng cũng khó, mấy năm trước ai dám cho con gái học mấy ngành đó? Toàn là con trai học, con gái mà chen vào thì chẳng khác nào mời gọi lời ra tiếng vào.

Hồi đó hàng xóm bàn tán nửa tháng cũng vì chuyện đó.

Giờ nhìn lại cô gái trước mắt, bà Phùng gật đầu không do dự:

“Được rồi, dì có tin gì, ai cũng không nói, chỉ nói với con thôi!”

Bà coi như đã nhìn ra, Giang Tiểu Nga là đứa có đầu óc. Dù sao thì việc tuyển người của xưởng máy kéo cũng chẳng liên quan gì đến nhà bà, chi bằng bán cho con bé này một cái ơn nhỏ.

Giang Tiểu Nga mỉm cười cảm ơn.

Quả thật, mọi tính toán cô đã chuẩn bị từ sớm.

Nửa năm trước, cô đã bắt đầu “trải chiếu”, mục đích chính là để mọi người biết mình đang nghiêm túc học hành.

Cuối thập niên 60, chỉ biết làm ăn giỏi chưa chắc đã sống tốt. Thời thế đặc biệt, mỗi bước đi đều phải chắc chắn, ổn định, khiến người khác cảm thấy yên tâm.

Bằng không, với ký ức đời trước, cô hoàn toàn có thể kiếm một chiếc máy kéo hỏng hay xe con cũ, rồi trước mặt mọi người tháo ra sửa như thần, khiến ai cũng nể phục, một bước vào xưởng làm kỹ thuật viên cao cấp.

Nhưng… nếu quá nổi bật, thì cô phải giải thích học nghề ở đâu. Mà nguyên chủ học giỏi thì có, nhưng chưa từng đụng qua ngành kỹ thuật, dù cô có viện cớ cách mấy cũng khó giấu được.

Chưa nói đến chuyện, dù có cớ, cô cũng không thể sửa xe ngay trước mắt mọi người.

Thứ nhất, máy kéo là tài sản quý, hỏng cũng chẳng ai dám để người ngoài – lại còn là nữ – động vào. Cho dù có đảm bảo sửa được, thì ai dám đánh cược?

Sửa xe đâu đơn giản chỉ tháo ra là xong, còn phải kiểm tra linh kiện, thay thế đủ thứ… Nhỡ đâu càng sửa càng hỏng thì ai chịu trách nhiệm?

Vả lại, ngay cả cô cũng không thể động tay sửa thật.

Sau khi vào học viện công nhân, cô mới nhận ra thiết bị máy móc thời nay đã quá lạc hậu. Đây đúng là lợi thế với cô, nhưng muốn tận dụng được thì cũng cần thời gian tìm hiểu kỹ lưỡng, nếu không cũng chẳng sửa nổi.

Cho nên, dù ban đầu coi học viện như cái cầu tạm, thì giờ cô cũng nghiêm túc học hành thật. Vừa hay, việc xuống nông thôn vẫn còn nửa năm nữa, trong thời gian đó cô cứ dồn hết tâm trí vào chuyện học là được.

“À, đúng rồi, hai ông anh con dạo này cãi nhau vì chuyện nhà cửa ghê lắm, chẳng lẽ là có đối tượng muốn cưới vợ rồi à?”

Có lẽ là vì cảm thấy nói chuyện qua lại thân thiết hơn, bà Phùng không nhịn được hiếu kỳ mà hỏi thẳng Giang Tiểu Nga:

“Muốn cưới vợ, giữ nhà thì đâu có gì lạ, nhưng ba mẹ con chẳng lẽ muốn nhường chỉ tiêu công tác cho họ?”

Câu này, thật đúng là trúng tim đen Giang Đông Dương.

Quê nhà Giang gia ở đội sản xuất, ba cậu là người hiếu thảo, cứ đến vụ mùa là đưa các con về giúp việc đồng áng. Mấy thanh niên trí thức tuy miệng nói xuống nông thôn là cống hiến, nhưng khổ cực ra sao thì Giang Đông Dương rõ hơn ai hết.

Nhìn thấy thanh niên trí thức bắt đầu quay về thành phố, trong khi nhà vẫn chẳng có ý định tính toán gì cho mình, Giang Đông Dương bắt đầu sốt ruột.

Không ngờ vừa mới hé ra ý định, Trình Hoa đã đập tay vào người cậu không chút nể nang, khiến cậu vừa tức vừa sợ.

Đến lúc “chiến sự” kết thúc, đám xem náo nhiệt đã ai về nhà nấy, người trong nhà cũng bắt đầu lần lượt lộ diện.

“Rồi rồi, hôm nay đến lượt ai nấu cơm, mau đi nấu cơm cái đã.” – Giang Trạm Sinh, ba của mấy đứa nhỏ, không biết từ đâu chui ra, mặt tươi như hoa, đóng vai người hòa giải rất khéo – “Cả nhà với nhau, hòa khí là phúc!”

“Ba!” – Giang Đông Dương như vớ được chỗ dựa, kéo tay áo chỉ vào vết đỏ trên tay – “Cả nhà gì mà để em trai đánh anh trai thành như vầy?”

Trình Hoa hừ một tiếng rõ to, không thèm chột dạ:

“Tự anh xứng đáng.”

“Sao lại xứng?” – Thấy trong nhà đều có mặt, Giang Đông Dương cũng gan lớn hơn, không bị ép đến mức nép vào góc tường như ban nãy – “Tôi có người yêu, muốn cưới vợ thì không được sao?”

Trình Hoa bĩu môi: “Muốn cưới thì cưới, nhưng đừng có mà nhắm vào công việc của mẹ tôi.”

“Ai nhắm vào mẹ cậu? Tôi nói là tôi muốn xin công việc của ba tôi!” – Giang Đông Dương cũng đâu phải ngốc, mẹ kế dù có tốt đến mấy cũng không thể nhường chỉ tiêu cho con riêng. Vậy nên cậu cảm thấy lời của Trình Hoa chỉ là nói bậy nói bạ cho hả giận.

Cãi qua cãi lại, giành giật nhau như vậy thì được gì chứ?

Cậu ấy muốn giành, chẳng phải là giành với hai đứa em gái ruột của mình sao?

Giang Đông Dương lập tức co chân lại, quỳ rạp xuống đất, “Ba để con với Yến Nhi thành đôi đi, nếu phải về quê thì chẳng phải cả đời này tụi con phải chia xa sao? Con không nỡ rời cổ đâu…”

Nói dứt câu thì ôm mặt khóc òa, tiếng khóc nghe mà não lòng, đầy vẻ bi ai.

Phía bên này, Giang Nam Dương gãi đầu, nghiêng người hỏi nhỏ Giang Tiểu Nga:

“Chừng nào thì đại ca có người yêu vậy ta?”

Từ nhỏ tới lớn hai anh em thân nhau, chuyện gì cũng chia sẻ, vậy mà vụ này lại chẳng nghe nhắc tới bao giờ.

Giang Tiểu Nga hạ giọng, nhàn nhạt đáp:

“Câu hỏi đáng suy nghĩ ghê.”

Người yêu thì chắc chắn là có rồi, không thì đại ca đã chẳng hối hả tới mức muốn cưới liền cho bằng được.

Đoán chừng là nhờ mấy lần mấy anh chị trí thức tới cảm ơn, chứ không chắc giờ vẫn còn độc thân.

“Con biết là anh cả thì không nên giành giật với mấy đứa em… nhưng mà… ô ô ô… con không nỡ rời Yến Nhi… Nếu tụi con không được ở lại, đời này con sợ không gặp lại cổ nữa… Không có Yến Nhi, con sống kiểu gì đây ba…”

Nước mắt rơi như mưa, Giang Đông Dương ôm ngực khóc đến không đứng dậy nổi, nhìn sao mà tội nghiệp đến thế.

Nhưng nói cho cùng, trong nhà ai cũng chẳng phải kẻ ngốc.

Miệng thì cứ Yến Nhi, Yến Nhi, nhưng kỳ thực cũng chỉ vì muốn giành lấy một suất công việc ổn định.

Giang Trạm Sinh nhìn con trai khóc tới mức gương mặt hiền từ thường ngày cũng muốn nứt toác, định kéo cậu dậy, nhưng Giang Đông Dương cứ lì lợm quỳ mãi không chịu nhúc nhích.

Cuối cùng, ông nghiêm giọng:

“Con thật sự muốn thay ba nhận ca trực hả?”

“Muốn ạ!”

Giang Đông Dương lập tức bật dậy, lau mặt một cái, nói dõng dạc như thể đã tính toán sẵn:

“Ba yên tâm! Con hứa, tiền lương sau này con nộp hết về nhà. Để dành thêm mấy năm, rồi cũng giúp các em kiếm được một công việc ổn định.”

Cậu không màng đến chuyện lương thưởng.

Chỉ cần không phải quay về quê làm nông, cực nhọc quanh năm, thì làm việc không công cho gia đình cậu cũng chấp nhận được.

“Mẹ…”

Một bên, Trình Phân đang xem trò vui cũng bắt đầu sốt ruột.

Trong nhà năm nay chỉ có ba người đủ điều kiện đi lao động ở quê: Giang Đông Dương, Trình Hoa và cô.

Nếu Giang Đông Dương được nhận suất thay ca của ba, thì dựa vào đâu cô lại không thể tiếp suất của mẹ?

Hà Trạch Lan chỉ lắc đầu, tay vẫn bình thản xếp chén đũa.

Trình Phân cắn môi, ánh mắt đầy tủi thân và oan ức.

“Ngồi xuống trước đi.”

Giang Trạm Sinh lại vươn tay kéo con trai dậy. Lần này kéo được thật.

Mọi người ai về chỗ nấy, yên vị cả rồi, ông mới chậm rãi cất lời:

“Nhân lúc trong nhà đông đủ, cha có vài chuyện muốn nói cho rõ ràng…”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc