Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Cung Trang công xã lần này đặc biệt đón tiếp nồng hậu nhóm của Giang Tiểu Nga.
Người ta tới đây giúp sửa chữa máy móc hoàn toàn miễn phí, dù không thể mời vào nhà ăn dùng bữa, thì cũng phải thể hiện chút thành ý. Trà nóng bánh ngọt đều chuẩn bị sẵn, thái độ tiếp đãi rất đúng mực. Phạm Tứ – người phụ trách ở hiện trường – cũng nói ngay một câu rõ ràng:
“Hôm nay mọi người phối hợp toàn bộ lịch trình, mấy cô cậu xem cần sửa thế nào thì cứ sửa. Có cần lôi cả mấy cái máy trong nhà kho cũ ra luôn không?”
Dạo gần đây số người tới xát kê chẳng còn bao nhiêu nữa. Những ai cần xát thì cũng đã làm gần xong, người đến bây giờ chủ yếu là mang theo mấy loại lương thực khác. Đám người ít ỏi ấy, dẫu có không lấy máy trong kho ra dùng thì cũng có thể xếp hàng đợi đến lượt máy xát tự động, không ảnh hưởng tiến độ bao nhiêu.
“Không cần đâu ạ, từng chiếc một là được rồi.” Mấy người Giang Tiểu Nga đã bàn bạc kỹ từ trước, dù sao họ cũng là bên chủ động xin sửa, chẳng thể để chậm trễ việc của công xã.
Một chiếc một chiếc đem ra sửa, vẫn đảm bảo mấy chiếc còn lại được sử dụng luân phiên.
“Vậy được, vậy được.” Phạm Tứ gật đầu, đưa họ tới nhà kho cũ, vừa đi vừa ngập ngừng hỏi:
“Vậy… lần này định sửa kiểu gì? Vẫn là… vẫn là tháo tung ra hết à?”
Mấy người trẻ tuổi nhìn nhau rồi cùng đồng thanh:
“Toàn bộ tháo ra!”
Phạm Tứ nghe tới đó tim không khỏi đập lỡ một nhịp.
Giang Tiểu Nga liền giải thích:
“Phạm cán sự cứ yên tâm, chúng cháu tháo thế nào sẽ lắp lại đúng y như vậy, còn sẽ chỉnh sửa thêm vài chỗ, đảm bảo máy móc sau sửa dùng sẽ trơn tru hơn trước.”
Nói đoạn cô dừng một chút, lại bổ sung:
“Nếu thật sự phát sinh lỗi gì mà tụi cháu không xử lý được, tụi cháu sẽ lập tức báo với thầy, nhờ thầy đến tận nơi chỉ đạo.”
“Được, được, được.” Phạm Tứ nghe đến đây liền cười như nở hoa, thật ra ông từng thấy qua mấy đứa trẻ này làm việc rồi, chỉ là lần này máy móc mang ra đều là hàng cũ kỹ, nếu không phải nể mặt thầy Lư, ông thật chẳng dám để nhóm này động tới đống máy quý như báu vật ấy.
Dù là mấy cái máy cũ, nhưng chưa có kế hoạch đổi mới, cũng vì khó kiếm máy mới, mà kinh phí ở công xã lại hạn chế, cái gì dùng được là cứ tận dụng thêm vài năm.
Nghe Giang Tiểu Nga nói chắc chắn vậy, trong lòng ông cũng yên hơn nhiều, vội khách sáo nói thêm:
“Mấy cậu sinh viên có bản lĩnh lắm, vậy mọi người cứ làm việc, cần gì thì cứ gọi tụi tôi ngoài này một tiếng.”
Cả nhóm bắt tay ngay vào việc. Giang Tiểu Nga đặt túi xuống cạnh bàn, vừa đeo ống tay áo vừa nói:
“Bắt đầu thôi!”
So với máy xát tự động, mấy cái máy xát chạy bằng chân trông đúng là… nhỏ nhắn tinh xảo. Năm người đứng quanh là đủ vây kín, chiều cao của máy chỉ tới ngực bọn họ, tuy nhỏ nhưng lại là một hệ thống có dung lượng không hề kém cạnh.
Ngoài động cơ điện, nhiều linh kiện của nó còn dùng chung với máy tự động.
Tiền Gia Thụ ngó nghiêng xung quanh, nôn nao như muốn xắn tay vào luôn:
“Ai làm trước đây?”
“Luân phiên đi.” Giang Tiểu Nga nhướng cằm, “Tổng cộng tám cái, sáu loại kích cỡ, ai cũng có cơ hội được thử.”
Ai cũng nóng lòng muốn được làm trước, nhưng may thay lần này chẳng cần tranh.
“Vậy để tôi trước!” Tiền Gia Thụ xung phong liền. Cậu vốn đã có ý tưởng thu nhỏ linh kiện máy tự động để vẽ bản vẽ, nhưng nói thì dễ, thực tế đụng đến, dù là máy chạy bằng chân hay tay, hệ thống khung máy đều quá chật hẹp, linh kiện thu nhỏ chẳng tài nào nhét vào vừa.
Cậu rất muốn nhìn rõ cấu trúc bên trong của cái máy nhỏ này.
Nếu nói công đoạn đơn giản nhất trong sửa chữa, chắc chắn chính là tháo máy.
Một người chưa từng làm cũng có thể hoàn thành, chỉ cần tháo hết ốc vít là mở máy ra được. Nhưng với nhóm của Giang Tiểu Nga, tháo máy lại là bước tốn thời gian nhất.
Giống như lúc tháo cái máy tự động kia, họ phải chuẩn bị kỹ lưỡng, nếu không tháo ra dễ nhưng lắp lại thì không ăn khớp nữa.
Mỗi chiếc ốc, mỗi linh kiện phải được ghi chú lại vị trí cụ thể, còn phải tiến hành hiệu chỉnh sau đó.
Nhưng càng tỉ mỉ thì thành phẩm càng chuẩn chỉ.
Trong lúc tháo lắp, họ cũng phát hiện ra nhiều vấn đề:
“Bánh răng cùn hết rồi.”
“Dây curoa này sắp đứt.”
“Cái vỏ chỗ này bám bẩn nhiều quá, đến nỗi bị biến dạng rồi.”
Linh kiện tháo ra được đem đi vệ sinh sạch sẽ, rồi điều chỉnh từng chút một.
Giang Tiểu Nga đứng thẳng dậy hít một hơi, rồi nói:
“Mọi người, lên thôi!”
Nói rồi cô lôi từ trong túi ra một cây kim đóng giày cùng sợi chỉ gai khá thô.
Hồi đó mà gặp tình trạng như này, những linh kiện cũ như vậy đã sớm được thay mới rồi… Không đúng, có lẽ là mấy cái máy dùng cả chục năm thế này cũng nên “nghỉ hưu” luôn mới phải.
Nhưng ở thời điểm này thì khác.
Chừng nào máy chưa hỏng hẳn, dù có kêu ầm trời hay rung lắc như địa chấn, chỉ cần còn xài được là phải tiếp tục dùng.
Sửa máy ở đây cũng như sửa áo, chỗ nào rách vá chỗ đó, chẳng ai cho phép thay mới tùy tiện.
Giang Tiểu Nga phải mất vài tháng mới quen được cái kiểu “sửa đơn giản” này, rõ ràng học sửa máy, mà lại bị ép học thêm cả may vá.
May mà bên này không có chuột, chứ không thì lũ chuột chắc mỗi năm cũng tổ chức được bữa tiệc linh đình trong máy.
Phạm Tứ không ngờ lại có món lời ngoài dự tính như thế, lập tức sai Vương Cương mang sọt tre đi rửa sạch.
Vương Cương cầm sọt tre quay lại, giúp gom sạch mớ cặn quanh máy. Làm xong thì cũng không rời đi, đứng một bên xem mọi người làm việc.
Nhóm trẻ kia nhìn ai cũng còn nhỏ tuổi, tầm tuổi em gái đang học trung học của cậu là cùng.
Vương Cương đặc biệt chú ý đến Giang Tiểu Nga – cô gái duy nhất trong nhóm. Dù công xã từng tiếp đón không ít thợ sửa, nhưng nữ thợ thì đây là lần đầu tiên thấy.
Nhìn cô làm việc đâu ra đó, cậu không khỏi nghĩ tới em gái mình. Sang năm con bé tốt nghiệp cấp hai, thành tích không tốt lắm, cả nhà cũng đang tính cho học trung cấp, sau này không xin được việc nhà nước thì có nghề tay trái cũng tốt.
Nhưng con gái nên học gì thì ổn? May vá? Kế toán? Điều dưỡng?
Đa phần nhà khác cũng đều chọn mấy nghề như vậy, nhưng thật ra đâu có gì nổi bật.
Mà học sửa máy như cô gái trước mặt đây thì sao? Ngoài cô ra, Vương Cương thật sự chưa từng thấy ai khác.
Trong lòng vừa ngạc nhiên vừa băn khoăn, liệu em gái mình có học được không? Không phải coi thường, mà chỉ là… đầy nghi ngại.
Bởi vì, trong ấn tượng của cậu, thật sự chưa từng gặp người con gái nào sửa máy giỏi cả.
Đang nghĩ ngợi thì bỗng nghe một tiếng “rắc” vang lên, theo sau là giọng hốt hoảng:
“Không xong rồi!”
La Lãng chui ra từ trong máy, mặt mày rối rít:
“Em không giữ được lực, làm gãy mất tấm chắn kim loại rồi!”
“Hả?”
“Để chị coi.”
“Cái tấm này mỏng quá, lần đầu thao tác cũng khó trách em.”
Vương Cương cũng không nhịn được ghé vào xem, thấy tấm kim loại bị bẻ gãy làm đôi thì có chút lo:
“Giờ sao? Cái này còn sửa được không?”
La Lãng luống cuống đến toát mồ hôi trán, lí nhí nói:
“Phải hàn lại… nhưng tụi em không có đồ.”
Hàn thì ai cũng học rồi.
Nhưng đây là phần khó nhất trong đống kỹ năng được học.
Chủ yếu do thiếu thực hành, vì hàn không giống như kìm với cờ lê, mà cần thiết bị chuyên dụng. Trường học thì chẳng có bao nhiêu bộ, cũng không cho mượn.
Chính vì vậy mà La Lãng càng bối rối, nhìn mấy người xung quanh, giọng run run:
“Giờ làm sao đây…”
Cậu thiếu niên mười lăm tuổi, cuống đến đỏ cả mắt.
Giang Tiểu Nga không vội vã dỗ dành, chỉ bình tĩnh nói:
“Bình tĩnh, em ra ngoài trước đã.”
“Dạ.” La Lãng nghe lời ngay, khom người chui ra khỏi máy. Chờ cậu vừa ra tới, Giang Tiểu Nga liền chui vào theo, ngồi xuống quan sát chỗ kim loại bị gãy.
Đó là một tấm ngăn nằm trong khoang máy, dùng để ngăn cách các linh kiện phía trên và phía dưới.
Đừng tưởng chỉ là một miếng thiết phiến, trông thì chẳng có gì đặc biệt, cũng không thấy lóe sáng hay có khí thế gì ghê gớm, nhưng thứ gì tồn tại cũng có lý do riêng của nó.
Lúc Giang Tiểu Nga đang cẩn thận quan sát bên trong, thì bên ngoài cũng có người bắt đầu bàn tính.
“Xem thử có thay được không. Thiết phiến không giống mấy linh kiện khác, chắc cũng có thể tìm được món gì đó thay thế.”
“Không được nữa thì xin thầy hỗ trợ, hỏi thử xem có thể cho mượn bộ dụng cụ hàn.”
“Khoan vội, cứ từ từ suy nghĩ, kiểu gì cũng sẽ tìm ra cách.”
La Lãng đứng một bên, hốc mắt đã đỏ hoe. Trong đầu cậu vẫn đang tính toán miếng kim loại tứ giác lúc trước bắt được, không biết có dùng được không. Rõ ràng số tiền đó cậu định để dành làm việc khác, nhưng nếu thực sự phải mua linh kiện thay thế, chắc chắn cậu sẽ tự bỏ tiền túi.
Dù sao thì cũng không thể để mình gây ra chuyện, rồi để mọi người phải gánh trách nhiệm chung.
“Chị có cách rồi.” Giang Tiểu Nga từ góc lương đấu ló đầu ra, tay còn đưa về phía trước: “La Lãng, mang thước đo với bút lại đây.”
La Lãng lập tức chạy đi tìm, rồi đưa đồ cho cô.
Giang Tiểu Nga nhận lấy, bước sang một bên để tránh ánh mắt của mọi người, sau đó chỉ vào phần rìa bên ngoài của một chỗ tiếp giáp:
“Chỗ này có thể gỡ ra một phần thân máy dư, rồi dùng đinh ốc khoan chặt thiết phiến lại.”
Cách cô nghĩ ra thật ra rất đơn giản – là kiểu mượn lực.
Bây giờ những khớp hàn trên máy móc kim loại đã không còn mượt như trước, không còn kiểu hàn liền như một khối, nhìn mãi cũng chẳng thấy đường nối đâu.
Nhưng bây giờ thì khác rồi.
Nó giống như quần áo vậy, chỗ này may vào chỗ kia, luôn để lại một mép nhỏ. Mà ý của cô là cạy phần mép đó ra, rồi dùng bu-lông và đai ốc để ép chặt thiết phiến vào chỗ.
“À, em hiểu rồi!”
“Đúng rồi, tụi mình có thể cố định hai tấm thiết phiến ở hai bên trái phải, phần giữa cắt ra một đoạn rồi dùng thứ gì đó nối thành cầu. Như vậy là cố định được rồi!”
“Đinh ốc đâu? Mau lên, thử liền đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









