Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

GIA ĐÌNH TÁI TỔ TRONG HẺM NHỎ ( NHỮNG NĂM 60) Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Lưới đánh cá, thứ này nếu đặt ở vùng ven biển thì cũng chẳng phải hàng hiếm. Dù là ông cụ bà lão hay lũ trẻ con mới mấy tuổi, ai nấy đều biết cách cầm thoi đan lưới. Tay nghề có thể không cầu kỳ, nhưng quý giá nhất vẫn là chất liệu.

Chỉ là nhà bọn họ lại không nằm trong khu thị trấn ven biển. Muốn mua một cái lưới đánh cá đàng hoàng cũng phải chạy lên tận cửa hàng bách hóa lớn ở tỉnh thành. Chưa tính chuyện đắt đỏ, mà còn phải có phiếu chuyên dụng dành cho ngành ngư nghiệp mới mua được.

Cũng may Giang Đông Dương số đỏ. Cẩu hữu của cẩu hữu của cẩu hữu của cẩu hữu hắn — tức là nhà chồng của chị gái bà con xa bên mẹ — sống ở ven biển. Trong đồ cưới của người ta còn dư một tấm lưới do chính tay bện, đã dùng bảy tám năm rồi mà vẫn còn lành lặn.

Giang Đông Dương cũng không chê cũ, móc sáu đồng tiền mua lại.

Vừa có được tấm lưới trong tay, cậu đã sốt ruột muốn quay về đại đội bắt cá ngay. Nhưng nghĩ tới việc trong sáu đồng ấy, có hơn một phần tư là tiền muội mình bỏ ra, đành phải dằn lòng lại, trước tiên về hỏi một tiếng.

“Nếu không thì mai em về đại đội thử lưới xem sao… À à, cuối tuần thì cuối tuần! Đừng trừng nữa mà.”

Còn chưa dứt câu, Giang Đông Dương đã thấy mình như sắp bị ánh mắt của em gái đâm chết.

Cậu thở dài, thấy mình và Trình Hoa đúng là đồng bệnh tương liên.

Trình Hoa bị em gái ruột hại, còn cậu thì bị chính em gái ruột của mình dọa chết khiếp.

Cũng tại cái tên Vương gia đáng ghét kia. Nếu không phải cậu ta chèn ép Tiểu Nga, thì em gái làm sao lại tính khí thay đổi thất thường đến mức dọa người, khiến cậu — người làm anh — cũng không dám mở miệng cãi lại?

Càng nghĩ càng bực, Giang Đông Dương thầm tính, phải kiếm Trình Hoa bàn bạc vụ “tặng bao tải” cho tên kia, cho hắn một trận nên thân.

“Không cần đợi tới cuối tuần đâu. Ngày nào cụ thể, để em báo lại.” Giang Tiểu Nga cũng thấy hứng thú, nhưng trước tiên còn phải ghé qua công xã Cung Trang rồi mới về lại đại đội được.

Nhắc tới chuyện đó, cô chợt nhớ ra một chuyện: “Còn dư tiền không?”

“Em tưởng gì.” Giang Đông Dương che trán, “Sáu đồng đó ngoài phần em ra, còn lại đều là tiền anh tự đào bới. Đào tới tróc cả tay, lấy đâu ra tiền dư nữa.”

Giang Tiểu Nga khẽ đáp: “Ờ.”

Thấy cô không nói gì thêm, Giang Đông Dương cũng ngập ngừng một lúc rồi mở lời trước: “Sao thế, thiếu tiền à?”

Giang Tiểu Nga nhìn thẳng vào cậu: “Thiếu tiền xe.”

Giang Đông Dương cũng nhìn lại cô, hai người giằng co ánh mắt gần hai phút, sau đó khóe miệng cậu giật giật, “Được được, anh cho mượn.”

Cái kiểu vay tiền mà không buồn cười lấy một cái — đúng là chỉ có em gái nhà cậu mới làm được.

Cũng may cậu là anh ruột, nên cam tâm tình nguyện chìa ra.

Mà nói đi cũng phải nói lại, lần này cậu có tiền thật. Nếu không nhờ trong nhà gửi lên một trăm đồng, thì dù có đào tới lủng áo cậu cũng chẳng moi ra nổi một xu.

Cậu kéo cổ áo xuống, thò tay vô trong lớp áo lót tìm kiếm.

Mò mẫm hồi lâu, mới lôi ra được mấy tờ tiền giấy, rút ra một tờ năm xu đưa cho cô, “Tiền xe chắc đủ rồi… Chắc á.”

Rồi lại nghiến răng, đổi thành tờ năm hào: “Cho luôn đó, nhưng bắt được cá nhớ trả tiền.”

Giang Tiểu Nga nhận lấy: “Không bắt được cá cũng trả.”

Đây là chi phí cần thiết, cùng lắm nếu thật sự không bắt được gì thì tìm ba xin lại là được.

Dù sao cũng không đến nỗi đó đâu.

Một cái hồ to thế kia, không bắt được nhiều thì cũng phải vài con chứ?

Nghĩ tới nghĩ lui, cô càng thấy chắc chắn. Dù sao, so với đi bắt cá, làm cái máy tuốt lúa tay quay xem ra còn khả thi hơn.

“Ủa, hai đứa…?”

Tiếng cửa viện bị đẩy ra, tạ tẩu tử nhìn thấy người trong sân thì hơi ngạc nhiên. Bà không bước vô, chỉ khẽ đẩy cửa mở to thêm một chút.

Tiểu Nga có mặt ở đây thì không lạ gì. Giang Đông Dương thì lại khác.

Cậu chẳng thân thiết với ai, ngoài việc chơi chung với cô hàng xóm là Tiểu Nga, nên bà cũng thấy mừng vì con trai mình có người chơi cùng. Nhưng đây là lần đầu bà thấy Giang Đông Dương vào sân nhà mình.

Dù gì cũng là quả phụ, tạ tẩu tử không tiện tiếp xúc nhiều với một cậu trai trẻ. May mà cửa viện mở rộng, nếu không người ngoài nhìn vào lại nghĩ này nọ thì phiền.

“Tạ tỷ tan làm rồi à.” Giang Đông Dương tỏ ra như người quen thuộc, cười xòa: “Mượn sân nhà tỷ hóng chuyện tí, chứ nhà em náo nhiệt quá.”

Tạ tẩu tử ngượng ngùng cười, làm hàng xóm nên bà biết rõ mọi chuyện trong nhà kia, nhưng cũng không tiện nói gì. Dẫu sao cũng là việc riêng người ta.

“Tiểu Thải, đi rót hai chén nước.”

“Không cần đâu, tụi em tính về rồi.” Giang Đông Dương kéo muội mình bước ra khỏi sân, đi được vài bước lại quay đầu: “Tạ tỷ, nhà em hái được mớ quýt, lát nữa em mang qua chút.”

Tạ tẩu tử vội xua tay: “Thôi thôi, không cần đâu…”

“Đừng ngại, em chọn hai rổ bự mang về rồi.” Giang Đông Dương cười tít mắt, “Có hơi chua, nhưng nấu nước hoặc nướng lên cũng ngon, cho Tiểu Thải ăn chơi cũng được.”

Nói xong, cậu không chờ phản ứng, kéo Giang Tiểu Nga chạy ra khỏi sân.

Khi hai huynh muội họ về đến nhà, Trình Hoa và Trình Hồng đang dọn dẹp đồ linh tinh ngoài sân.

Nhà họ Giang đang trong giai đoạn căng thẳng, còn dì Hà và mấy người nhà kia thì im lặng như không dính líu gì. Ngược lại cũng vậy, bên kia có cãi nhau ra sao thì nhà bên này cũng chẳng dính tay vô. Coi như không thấy, ai làm việc nấy.

Chỉ là vì Trình Phân bỏ đi, nên cũng “tiện” cho mấy người còn lại.

Cuộc cãi vã diễn ra sau giờ cơm. Không có Trình Phân, phần khẩu phần đáng lý chia cho cô cũng được san cho người khác. Nhỏ nhất là Giang Nam Dương, được hẳn nửa cái bánh bột ngô, mừng đến mức không kìm được la to:

“Thích ghê, giá ngày nào cũng được ăn thêm nửa cái bánh bột ngô thì tốt biết mấy!”

“…”

“…”

Đứa nhỏ này đúng là vô tâm vô phế, không biết giấu lời gì cả. Câu đó lọt tai người khác lại dễ khiến người ta hiểu lầm, như thể mong cho Trình Phân cứ thế bỏ đi không về.

Giang Trạm Sinh trừng mắt nhìn, nhét luôn miếng bánh nhỏ trong tay vào miệng cậu bé: “Ăn thì ăn lẹ đi, lo mà ôn tập, coi có tốt nghiệp tiểu học nổi không.”

Chỉ cần nghe tới “ôn tập”, mặt Giang Nam Dương đã nhăn như bánh bao hấp.

Không muốn học đâu, nhưng cái bánh bột ngô này đúng là ngon thật.

“Ba, mấy bữa nữa con với Tiểu Nga định về đại đội một chuyến.” Giang Đông Dương coi như hiểu chuyện, mở miệng cứu vãn không khí.

Mọi người cũng mừng vì có cớ đổi chủ đề.

Bên nhà họ Trình thì ngại, nhà họ Giang thì cũng chẳng khá hơn.

“Ừ, phải về chứ, về thường xuyên còn để bà con biết con là người có hiếu.” Giang Trạm Sinh vốn không thích về quê, mỗi lần về thấy cha mẹ sủng anh cả bốn mươi tuổi đến phát chán, nhưng cũng biết cách tìm cớ — “bận việc”.

Còn con cái, về được thì cứ về, đỡ cho ông phải về.

Mang gì hay không thì tùy, miễn có lòng là được.

Không có lòng ai rảnh từ thành phố chạy về quê lội bùn chứ?

Ông cũng chẳng bận tâm người bên kia Giang gia nghĩ gì, miễn bà con trong đại đội sản xuất biết ông là người có hiếu là đủ. Mẹ ruột của Giang Đông Dương từng dạy, dù có cứng rắn cỡ nào với bên kia thì cũng phải giữ cái lý ngoài mặt.

Bởi vậy, bây giờ ai trong xã chẳng biết Giang Trạm Sinh là người “hiếu thuận”, con có hiếu, có năng lực. Dù sống ở thành phố cũng không quên ông bà, thường xuyên gửi tiền, về thăm.

Nhưng sự thật thì sao?

Có hiếu thì có, nhưng ông là con trai, mà anh cả cũng là con trai. Không có chuyện ông phải gửi nhiều hơn người ta. Tiền gửi về hằng năm, ông đều tính toán bằng đúng số mà anh cả gửi.

Một đồng cũng không hơn.

Nhiều lần đều là đi tay không xuống đó, rồi lại vác nguyên đòn ghánh đồ đầy ắp trở về.

Phía phòng cũ bên kia dẫu có chút bất mãn thì cũng chẳng làm gì được, bởi người như ông—đã quyết thì chẳng ai lay nổi, kể cả là cha mẹ ruột đi nữa.

Giờ phút này, ông đâu còn là cậu trai năm xưa từng suýt bị bán, sợ hãi đến phát hoảng, hở tí là run như cầy sấy. Người đàn ông hiện tại đã học được cách cứng cỏi mà sống, biết tính toán từng chút một cho ngày mai.

Ông lẩm bẩm: “Quýt thì hái xong rồi, rau cỏ trồng ở đất phân cũng chưa tới kỳ thu hoạch, lương thực thì sớm mang hết về nhà… Giờ nên vác thêm thứ gì nhỉ?”

Nghĩ tới nghĩ lui, trong nhà có cái gì để mang đâu? Đồ cần thì chẳng ai chịu đi, mà đồ không cần thì có mang về cũng vô dụng.

Cuối cùng, ông gật gù: “Vác ít củi khô về đi, đang vào vụ thu, bên phòng cũ thể nào cũng bắt đầu gom củi rồi.”

Giang Đông Dương phụ họa, “Dạ!”

“Tiện thể nhặt luôn hai cái sọt tre của ông nội con để bên hiên nhà ấy. Nhà mình tuy nhiều sọt, nhưng đem cho người ta cũng tốt, hơn là để bên phòng cũ bị anh cả con giẫm hư.”

“Con nhớ rồi!”

“À, với cả, đi ngang ổ gà thì ráng sờ thử xem có trứng không. Bà nội con hay ra nhặt, nhưng nếu may mắn thì con cũng có thể kiếm được một hai quả.”

“Biết rồi, ba!”

Cũng vì vậy, Giang Đông Dương bắt đầu có chút mong chờ chuyến về quê lần này. Còn chính xác là ngày nào thì vẫn phải đợi Giang Tiểu Nga sắp xếp ổn thỏa.

Mấy ngày qua, năm người họ đã cặm cụi thu thập đủ loại tài liệu liên quan. Gặp chỗ nào không hiểu thì cùng nhau bàn bạc, nếu bàn không ra thì nhớ ngay đến việc hỏi thầy Lư.

Hai ngày trôi qua như vậy, mọi thứ đều có chuẩn bị sẵn, cuối cùng cũng xác định ngày mai lên đường.

Nghỉ phép cũng đã xin xong. Sau khi trình bày tình hình với ông, Lư Chí Vĩ chẳng mấy do dự liền ký duyệt, còn nói: “Đi đi, cứ làm đi, có chuyện gì thì thầy gánh.”

Cứ thế, năm đồng chí trẻ sáng sớm thứ Năm lại một lần nữa bước chân tới bến xe Công xã Cung Trang…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc