Nửa tiếng sau, mẹ Lương mới từ ban công đi vào, trả điện thoại cho Lương Tranh.
Bên nhà Lương Tranh đón Tết cũng rất náo nhiệt, họ hàng tụ tập chơi hai bàn mạt chược, ai không chơi bài thì xem đêm hội mùa xuân, lũ trẻ con chơi trò chơi trốn tìm, vô cùng rộn ràng.
Lương Tranh ngồi trên sofa ôm điện thoại bận rộn trả lời tin nhắn chúc Tết của bạn bè, cô trả lời một cách vui vẻ, tâm trạng tốt vô cùng.
Chờ đến khi trả lời hết tin nhắn chúc Tết, ngón tay cô vuốt xuống dưới xem có bỏ sót ai không, vuốt đến cuối cùng thì nhìn thấy khung trò chuyện của Chu Húc.
Mặc dù Chu Húc có lẽ sẽ không thèm trả lời cô, nhưng dù sao lúc ở Bắc Kinh cô cũng đã gây cho anh không ít phiền phức, vì lịch sự, Lương Tranh cảm thấy tin nhắn chúc Tết này vẫn nên gửi đi, thế là cuối cùng cô vẫn gửi một câu: “Chu Húc, năm mới vui vẻ! Chúc cậu vạn sự như ý!”
Tin nhắn WeChat này gửi đi, quả nhiên không có phản hồi.
Lương Tranh cũng không quá để tâm, vốn dĩ cô cũng chẳng trông mong Chu Húc sẽ trả lời.
Vừa vặn anh họ gọi cô qua đánh bài, cô liền nhét điện thoại vào túi, vui vẻ chạy đi chơi.
Ở bên kia.
Chu Húc tắm xong từ phòng tắm đi ra, trên người mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu trắng, quần thể thao màu đen. Tay anh cầm khăn lau tóc, lúc đi ra thuận tay cầm lấy điện thoại trên tủ đầu giường.
Mở ra liền thấy bảy tám khung trò chuyện WeChat hiện lên trên màn hình chính.
Toàn bộ là tin nhắn chúc mừng năm mới.
Có của Tần Tống, Dương Thăng, Lâm Hân, còn có một số người quen và không quen lắm.
Ánh mắt Chu Húc lướt qua tin nhắn của tất cả mọi người, vô thức dừng lại trên tin nhắn của Lương Tranh.
Anh khựng lại một chút, bấm vào.
Chu Húc nhìn chằm chằm một lúc, hiếm hoi trả lời lại một câu: “Năm mới vui vẻ.”
Trả lời xong, anh lại nhìn chằm chằm thêm vài giây, sau đó mới khóa màn hình điện thoại, ném trở lại tủ đầu giường rồi đi sấy tóc.
Lúc Lương Tranh nhìn thấy tin nhắn trả lời của Chu Húc thì đã là hơn hai giờ sáng.
Cô không chịu nổi nhiệt nên về phòng tắm rửa đi ngủ, lúc lên giường mới rút điện thoại ra xem thử, nhìn thấy câu trả lời của Chu Húc, cô thực ra cũng không mấy ngạc nhiên.
Chu Húc là người cao ngạo như vậy, không trả lời mới là lẽ thường tình.
Nhưng anh luôn lịch sự chu toàn, bởi vì cô là con gái của bạn thân dì Chu, cho dù anh có phiền cô đi chăng nữa thì vì phép lịch sự, thuận tay trả lời một câu cũng là bình thường.
Lương Tranh thở dài một tiếng, thoát WeChat, tắt nguồn điện thoại đặt lên tủ đầu giường, kéo chăn lên nhắm mắt đi ngủ.
Đón Tết rất vui, nhưng kỳ nghỉ đông cũng nhanh chóng kết thúc.
Cuối tháng Hai khai giảng, Lương Tranh vẫn chưa chơi đủ, một chút cũng không muốn trở lại trường.
Còn chưa đi mà cô đã bắt đầu tính toán xem bao giờ mới được về lại, khiến mẹ Lương không khỏi phì cười.
Đồ Tết mang cho nhà họ Chu gồm lạp xưởng và thịt gác bếp được đóng gói đầy hai túi lớn.
Lương Tranh đi qua xách thử, nặng đến mức cô vừa nhấc lên đã vội vàng đặt xuống.
Mẹ Lương nói: “Ngày mai mẹ với ba con tiễn con ra sân bay, giúp con ký gửi hành lý xong xuôi tụi mẹ mới về. Con đến Bắc Kinh thì trực tiếp bắt taxi đến nhà dì Chu luôn, đừng làm phiền dì Chu phải cất công đi đón con.”
“Dạ được.” Lương Tranh gật đầu, cô cúi đầu ngửi ngửi túi lạp xưởng, xoa xoa bụng: “Mẹ ơi, đói bụng quá, con cũng muốn ăn lạp xưởng.”
Mẹ Lương cười nói: “Chờ đấy, mẹ nấu cho con.”
Bà vừa nói vừa đi về phía nhà bếp.
Lương Tranh đi theo sau, nói: “Con muốn ăn vị Quảng Đông cơ.”
“Được.” Mẹ Lương lấy một khúc lạp xưởng vị Quảng Đông từ trong tủ lạnh ra, lại nói: “Hay là con cũng mang một ít đến trường đi, ngày thường thèm ăn thì nấu một chút ăn chung với các bạn cùng phòng.”
“Ký túc xá không có đồ để nấu mà mẹ.”
“Thì mua một cái nồi cơm điện nhỏ.”
Lương Tranh nghiêm túc phổ biến kiến thức cho mẹ: “Nồi cơm điện là thiết bị điện bị cấm, bị phát hiện là bị kỷ luật đấy ạ.”
Mẹ Lương giật mình, vội vàng nói: “Ui da thế thì thôi thôi, việc vi phạm quy định kỷ luật là không thể làm đâu.”
Lương Tranh bị mẹ chọc cười, cô rướn người qua ôm lấy mẹ từ một bên: “Mẹ ơi, con sẽ nhớ mẹ và ba lắm.”
Mẹ Lương nghe vậy thấy an lòng, nhưng trong lòng cũng có chút xót xa, nói: “Ở trường phải tự chăm sóc bản thân cho tốt, học hành chăm chỉ, sống thật vui vẻ nhé.”
Lương Tranh gật đầu, nghiêm túc nói: “Con biết rồi. Mẹ và ba cũng phải giữ gìn sức khỏe nhé.”
“Yên tâm đi.”
Ngày hôm sau, Lương Tranh đi chuyến bay mười giờ sáng, lúc đến Bắc Kinh đã gần một giờ chiều.
Cô vừa xuống máy bay đi về phía băng chuyền hành lý, vừa mở máy gọi điện thoại báo bình an cho ba mẹ.
Chờ lấy được hành lý, một tay cô kéo vali, trên lưng còn đeo một chiếc ba lô lớn.
Sau khi đi ra, cô đi thẳng đến khu vực đón taxi, lên xe liền báo địa chỉ nhà dì Chu.
Ra khỏi sân bay, Lương Tranh gọi điện thoại cho dì Chu.
Chu Ngữ Chức nhanh chóng bắt máy, giọng Lương Tranh ngoan ngoãn lại ngọt ngào nói: “Dì ơi, hiện tại dì có ở nhà không ạ?”
Chu Ngữ Chức nói: “Dì có ở nhà. Còn con, đang ở đâu thế?”
Lương Tranh nói: “Con vừa xuống máy bay, hiện tại đang ở trên taxi, lát nữa con sẽ đến nhà dì ạ.”
“Con đến Bắc Kinh rồi sao?” Chu Ngữ Chức ngạc nhiên nói: “Không phải dì bảo trước khi lên thì nói với dì một tiếng để dì đi đón con sao, cái đứa trẻ này thật là—”
Lương Tranh vội vàng nói: “Không cần phiền phức thế đâu dì Chu, con bắt taxi rất tiện lợi ạ. Con sắp đến nơi rồi.”
Người đã ở trên đường rồi, Chu Ngữ Chức cũng không tiện nói gì thêm, chỉ đành dặn dò: “Thế con đi đường cẩn thận nhé, dì ở nhà đợi con.”
“Dạ vâng ạ.”
Cúp điện thoại, Lương Tranh nhìn ra ngoài cửa sổ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

