Tần Tống lười nhác tựa vào ghế, cười nói: “Thiếu gia nhà họ Chu vốn dĩ tính tình như vậy rồi, có phải ngày đầu tiên quen biết đâu.”
Ăn cơm xong, Dương Thăng nói anh họ mình mới mở một quán bar mới, thế là cả đám lại chuyển địa điểm đi uống rượu.
Tối nay Chu Húc không muốn uống, anh tựa người vào góc sofa, một tay chống đầu, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bên ngoài cửa sổ ánh đèn neon nhấp nháy, quả thực rất có không khí Tết.
Vị trí Chu Húc ngồi khiến cả người anh ẩn trong bóng tối, ánh sáng nửa tối nửa sáng càng làm tôn lên đường nét góc nghiêng hoàn mỹ của anh.
Trong lúc đó có cô gái bưng rượu đi tới bắt chuyện, Chu Húc không thèm để ý, đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn một cái.
Chu Húc người này ghét nhất là phải đối phó với mọi thứ phiền phức.
Bình thường anh đã là một người lạnh lùng, lúc không thèm để ý đến ai thì hoàn toàn có thể khiến người ta lạnh gáy.
Cô gái bắt chuyện kia có lẽ chưa từng gặp người đàn ông nào lạnh lùng như vậy, đứng đó một lúc, Chu Húc từ đầu đến cuối đều nhìn ra ngoài cửa sổ, giống như không hề nhìn thấy người trước mắt. Cô gái kia không chịu đựng được lâu, cuối cùng đành ngượng ngùng rời đi.
Dương Thăng, Tần Tống và anh họ của Dương Thăng, ba người đang thi nhau uống rượu.
Lâm Hân ghé sát lại nói chuyện với Chu Húc, cô ta giơ tay cho Chu Húc xem chiếc lắc tay trên cổ tay mình: “Mẫu giới hạn mới ra mắt đấy, tôi vừa mới mua, đẹp không?”
Chu Húc rũ mắt nhìn thoáng qua, không có biểu cảm gì, nhàn nhạt ừ một tiếng.
Anh rút điện thoại ra, nhàm chán lướt xem vài tin tức.
Như chợt nhớ ra điều gì, anh vuốt màn hình điện thoại sang trang sau, mở WeChat lên.
Anh rất ít khi dùng WeChat, khung trò chuyện trên cùng vẫn là Lương Tranh, ảnh đại diện là một cô gái hoạt hình.
Chu Húc nhìn một lúc, ánh mắt rơi vào ảnh đại diện cô gái hoạt hình bên cạnh, anh im lặng vài giây, rồi ma xui quỷ khiến bấm vào ảnh đại diện.
Sau đó bấm vào vòng bạn bè của cô.
Bài đăng trên cùng là từ sáu tiếng trước.
Chỉ có vài chữ và hai bức ảnh đi kèm.
Mua đồ Tết thôi nào
Bức ảnh đầu tiên là cô cầm một gói khoai tây chiên che mặt, hướng về phía ống kính tạo dáng chữ V.
Cô mặc một chiếc áo khoác phao dáng dài màu trắng, tay áo dài đến mức gần như che khuất cả ngón tay.
Chu Húc vuốt sang bức ảnh tiếp theo.
Bức ảnh thứ hai là cô nghiêng đầu, để lộ khuôn mặt từ phía sau gói khoai tây chiên.
Đôi mắt cong cong, nụ cười ngọt ngào, trong nụ cười dường như còn ẩn chứa vài phần tinh nghịch như vừa thực hiện được một trò đùa dai.
Chu Húc nhìn bức ảnh này rất lâu, mãi vẫn không tắt đi.
Ngay cả bản thân anh cũng không biết mình đang nghĩ gì.
Mới đến khi Tần Tống gọi anh qua uống rượu, anh mới hoàn hồn. Phát hiện mình nhìn bức ảnh này đến mức xuất thần, anh vô thức nhíu mày, thoát WeChat ra.
Kỳ nghỉ đông ở nhà, Lương Tranh mỗi ngày đều sống vui vẻ đến mức quên cả lối về.
Cuộc sống không có bài tập kỳ nghỉ, mỗi ngày chỉ ăn uống vui chơi, quả thực không thể hạnh phúc hơn.
Thế nhưng mỗi ngày cô đều chơi quá hăng, sách vở mang về vốn định đọc cứ xếp xó trên bàn học bám đầy bụi bẩn mà chẳng lật lấy một trang. Thời gian trôi qua, mẹ cô liền cằn nhằn: “Con xem con kìa, sách vở mang từ xa xôi về để đấy cho bám bụi, không thấy nặng hay sao, thà đừng mang về còn hơn.”
Lương Tranh vắt chéo chân ra sau, nằm bò trên giường cày phim, nói: “Mẹ yên tâm đi, lần sau con chắc chắn sẽ không mang về nữa.”
Ở trường thì nghĩ về nhà mỗi ngày sẽ đọc sách, nhưng thực tế là, tưởng tượng thì đẹp đẽ lắm, đến lúc về thật rồi, trong nhà đón Tết nhộn nhịp tưng bừng, thời gian chơi mỗi ngày còn chẳng đủ, lấy đâu ra thời gian đọc sách chứ.
Mẹ Lương quét nhà ở cửa phòng ngủ của Lương Tranh, nói: “Con xem con cũng thường xuyên đến nhà dì Chu chơi, sao chẳng học hỏi được chút tự giác kỷ luật nào của Chu Húc thế. Không phải lần trước chính con nói sao, người ta nghỉ lễ vẫn còn đang làm nghiên cứu đấy.”
Lương Tranh hai tay chống cằm, mắt không rời khỏi màn hình, đáp: “Thôi đi mẹ, con làm sao tự giác được như cậu ấy, con mà giống cậu ấy thì chắc tự làm mình ngột ngạt chết mất.”
Mẹ Lương ghét bỏ nói: “Con đúng là không chịu cầu tiến.”
Lương Tranh còn muốn biện hộ cho mình một chút, cô cảm thấy bản thân cũng khá cầu tiến đấy chứ. Nhưng nghĩ lại, so với Chu Húc, cô có vẻ thực sự không mấy cầu tiến.
Thế là cô dứt khoát ngậm miệng luôn.
Đêm giao thừa, Lương Tranh gọi video WeChat cho dì Chu để chúc Tết.
Phía dì Chu vô cùng náo nhiệt, không phải ở nhà riêng, có lẽ là ở nhà ông nội của Chu Húc.
Căn nhà trong video còn lớn hơn nhà họ Chu, phong cách trang trí rất giống kiểu thế kỷ trước, vô cùng sang trọng.
Có lẽ người nhà họ Chu đều tụ họp ở chỗ lão gia tử đón Tết, người đông nghịt, tiếng cười nói vui vẻ vang lên không ngớt.
Chu Ngữ Chức nhận được cuộc gọi video của Lương Tranh thì rất vui mừng, cười hỏi: “Tranh Tranh, con đang ở đâu thế? Ăn cơm tất niên chưa?”
“Con vừa ăn xong, đang ở nhà ông nội ạ.” Lương Tranh cười ngọt ngào, nói vào màn hình: “Dì ơi, chúc dì và chú năm mới vui vẻ, chúc ông nội sức khỏe dồi dào.”
“Con cũng vậy nhé, năm mới vui vẻ.” Gương mặt tươi cười này của Lương Tranh ai nhìn cũng thấy mến. Chu Ngữ Chức đã lâu không gặp Lương Tranh, lúc này vô cùng vui vẻ hỏi: “Tranh Tranh bao giờ thì lên lại thế? Lúc lên nhớ nói trước với dì một tiếng, để dì qua đón con.”
Lương Tranh nói: “Chắc phải đến cuối tháng Hai cơ ạ.”
Lương Tranh trò chuyện với dì Chu một lát, rồi cũng lịch sự hỏi thăm Chu Húc, dì Chu bảo anh đã trở lại trường rồi, phải đến cuối tháng Ba mới về.
Lương Tranh đứng ngoài ban công gọi video với dì Chu, khi mẹ Lương đi ra, Lương Tranh liền đưa điện thoại cho mẹ, nói: “Dì Chu ạ.”
Mẹ Lương lập tức vui vẻ đón lấy: “Ngữ Chức à, năm mới vui vẻ nhé.”
Hai người bạn thân đã nhiều năm không gặp, có bao nhiêu chuyện nói mãi không hết, trò chuyện rất lâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

