Trời Bắc Kinh hôm nay đặc biệt xanh, cô hạ cửa kính xe xuống, cơn gió khô lạnh ùa vào khiến cô rùng mình một cái, vội vàng kéo cửa kính lên.
Trong nhóm ký túc xá vẫn đang thảo luận tối nay ăn gì, bàn bạc nửa ngày, cuối cùng quyết định đi ăn Haidilao.
Thiến Thiến: [Năm giờ chiều, tập hợp tại ký túc xá!]
Lương Tranh gửi một nhãn dán cười híp mắt gật đầu qua, kèm theo một biểu tượng tay OK.
Lúc đến nhà họ Chu, xe vừa mới dừng lại, Chu Ngữ Chức đã từ bên trong đi ra.
Lương Tranh thanh toán tiền qua WeChat rồi bước xuống xe.
Chu Ngữ Chức mở cổng sân đi ra, vừa gặp mặt đã nắm lấy tay Lương Tranh, vờ giận dỗi trách cô: “Cái con bé này, đã bảo là đi đón con rồi, sao lại tự đi thế này.”
Lương Tranh cười, cô vòng ra cốp xe lấy hành lý, Chu Ngữ Chức giúp cô xách vali, kéo cô đi vào trong: “Chưa ăn cơm đúng không? Trong nồi dì đang nấu hoành thánh nước dùng gà, vào ăn một chút đi.”
“Trên máy bay con có ăn một chút rồi ạ.” Lương Tranh vừa nói vừa cùng dì Chu đi vào nhà.
Mặc dù cả kỳ nghỉ đông không tới đây, nhưng lúc bước vào cửa cô cũng không thấy xa lạ chút nào.
Cô thay giày, ôm chiếc ba lô lớn đi về phía nhà bếp: “Dì ơi, mẹ con có mang cho dì một ít đồ Tết ạ.”
Chu Ngữ Chức vội vàng đi qua: “Uyển Quyên sao lại khách sáo thế chứ, đường xá xa xôi như vậy còn bắt con mang đồ đến.”
Đến nhà bếp, Lương Tranh đặt chiếc ba lô lớn lên chiếc ghế cao trước bàn đảo bếp, sau đó lấy hai túi đồ Tết lớn bên trong ra.
Chu Ngữ Chức nhìn thấy nhiều lạp xưởng và thịt gác bếp như vậy thì vô cùng ngại: “Sao lại mang nhiều thế này.”
Lương Tranh ngẩng đầu lên, đôi mắt cười cong cong: “Nên thế mà dì, dì chăm sóc con chu đáo như vậy, mẹ con cảm thấy vô cùng ngại ạ.”
“Có gì đâu chứ.” Chu Ngữ Chức dở khóc dở cười, bà đi đến trước bếp, lấy bát múc hoành thánh cho Lương Tranh: “Nào nào nào, ăn trước đi đã, vừa ăn vừa nói chuyện.”
Lương Tranh ăn xong hoành thánh, lại ở phòng khách trò chuyện với dì Chu rất lâu.
Dì Chu vốn định gọi điện thoại cho chú Chu tối nay dẫn cô đi ăn cơm, nhưng nghe cô nói buổi tối đã hẹn tụi bạn cùng phòng tụ tập ăn uống, mới gật đầu bảo thế để dì tiễn cô về trường.
Đến trường, Lương Tranh tạm biệt dì Chu ở cổng trường, về tới ký túc xá vừa vặn gần năm giờ.
Bốn cô gái cả kỳ nghỉ đông không gặp, bữa tối ăn uống vô cùng vui vẻ, đến mười một giờ mới về lại ký túc xá.
Dì quản lý ký túc xá đứng ở cửa nhắc nhở từng người: “Từ ngày mai bắt đầu kiểm tra phòng rồi nhé, về ký túc xá không được quá mười giờ rưỡi, nếu không sẽ bị trừ hết điểm thi đua đấy.”
Mấy cô gái dắt tay nhau nhanh chóng chạy vào trong.
Chạy lên lầu, cả đám lại cùng nhau cười ha ha.
Nghỉ đông xong quay lại trường, tâm trí ai nấy đều còn đang bay bổng, tuần đầu tiên mới khai giảng, đứa nào đứa nấy đều mơ mơ màng màng.
Trạng thái này kéo dài gần nửa tháng, mọi người mới rốt cuộc thích nghi lại với nhịp độ học tập.
Đó là vào giữa tháng Ba, dì Chu gọi điện thoại đến, nói buổi tối ăn cơm ở bên ngoài. Chu Húc đã về rồi.
Buổi chiều Lương Tranh tan học xong liền về ký túc xá cất sách vở, sau đó rửa mặt, thay quần áo, đang chuẩn bị đi ra ngoài thì điện thoại vang lên.
Cô cầm điện thoại từ trên giường lên, nhìn thấy hiển thị cuộc gọi đến là Chu Húc, trong lòng bỗng có chút căng thẳng, cô bắt máy: “Chu Húc?”
Đầu dây bên kia ừ một tiếng: “Tôi đến trường của cậu rồi.”
Hơn hai tháng không gặp, giọng nói của Chu Húc vẫn lạnh nhạt như vậy.
Lương Tranh vừa đi ra ngoài vừa đáp: “Được, tôi xuống ngay đây.”
Ra khỏi ký túc xá, Lương Tranh đi đường tắt ra cổng trường.
Vừa tới cổng đã nhìn thấy Chu Húc.
Anh mặc một chiếc áo phao dáng vừa màu đen, tựa người bên cửa xe, hơi cúi đầu nhìn điện thoại.
“Chu Húc!” Lương Tranh gọi anh, đang định đi qua.
Bỗng nhiên có người từ phía sau kéo mũ áo phao của cô lên, trùm lên đầu cô.
Cô giật mình, lập tức quay đầu lại, thấy Lý Khê đang đứng sau lưng mình, cười một cách khá ăn đòn: “Đi đâu đấy?”
Lương Tranh kéo mũ xuống, lườm cậu ta: “Cậu làm cái gì thế, làm tôi giật cả mình.”
Lý Khê cười rộ lên: “Tôi đã làm gì đâu mà cậu giật mình chứ.”
Lý Khê và Lương Tranh từ tiểu học đã luôn học cùng một lớp, thuộc kiểu bố mẹ hai bên đều quen biết nhau, hiện tại lên đại học lại ở cùng một thành phố, đôi bên vô cùng thân thiết.
Nhưng đây lại là lần đầu tiên Lương Tranh gặp cậu ta kể từ khi khai giảng đến nay đã được một tháng.
Cô hỏi: “Sao cậu lại chạy qua bên này thế.”
Lý Khê nói: “Qua bên này ăn cơm. Cậu đi đâu đấy?”
Lương Tranh quay đầu chỉ chỉ Chu Húc, nói: “Tôi cũng đi ăn cơm. Có người đang đợi tôi, tôi đi trước nhé.”
Lý Khê nhìn theo hướng ngón tay Lương Tranh chỉ, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Chu Húc.
Đối phương khá bình tĩnh nhìn cậu ta, nhưng không biết có phải ảo giác của cậu ta hay không, cậu ta dường như nhìn ra chút địch ý từ ánh mắt lạnh lùng bình thản kia?
Nhưng đến khi cậu ta muốn nhìn cho kỹ thì đối phương đã dời tầm mắt đi chỗ khác.
Chắc là... nhìn nhầm rồi nhỉ?
Lý Khê thấy Lương Tranh chạy đi rồi, cũng bước về phía trước.
Lương Tranh chạy đến trước mặt Chu Húc, nở nụ cười với anh: “Ngại quá, để cậu phải đợi lâu rồi.”
Chu Húc rũ mắt nhìn cô một cái, lại ngước mắt nhìn về hướng Lý Khê, khá bình thản hỏi một câu: “Bạn trai à?”
“Hả?” Lương Tranh ngẩn người một lát, quay đầu nhìn Lý Khê một cái, sau đó lại quay đầu lại, vẻ mặt mờ mịt nhìn Chu Húc: “Không phải đâu.”
Chu Húc liếc nhìn cô một cái, không nói gì thêm, chỉ bỏ lại một câu: “Lên xe.”
Nói xong, anh liền vòng qua phía cửa ghế lái, mở cửa bước lên.
Tác giả có lời muốn nói:
Tranh: Chu Húc trả lời chúc Tết của mình là vì phép lịch sự.
Mọi người:... Cậu ấy chỉ trả lời mỗi mình cậu thôi đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)