Gã mặc áo vest thường phục cổ bẻ màu be bên ngoài, bên trong mặc áo sơ mi hoa, bên dưới mặc quần âu màu cà phê và giày da đen, nhìn phong thái là biết kẻ rộng rãi, không thiếu tiền.
Gã ghét bỏ nhìn chằm chằm Kiều Kha, quát lớn: “Đứng lại!”
“Mày lấy đâu ra tiền mua đồ? Có phải mày ăn cắp... ăn cắp tiền trong nhà rồi không?”
Đối với đứa em gái ruột lớn lên ở nông thôn này, gã không hề thích một chút nào, cũng không chấp nhận.
Một con bé nhà quê đen nhẻm, nghèo rớt mồng tơi thế này lại trở thành em gái gã, gã quá mất mặt rồi.
Em gái gã nên giống như Thiến Văn thế này, dịu dàng xinh đẹp, thanh lịch hiểu biết, lương thiện tốt đẹp.
Nếu không phải vì hôn sự của nhà họ Tư, gã căn bản sẽ không đồng ý để cha mẹ nói ra chuyện ôm nhầm con.
Kiều Kha coi như Kiều Quan Cảnh đang đánh rắm, xách đồ định lên lầu.
Kiều Quan Cảnh thấy Kiều Kha không coi lời mình ra gì thì sắc mặt trở nên khó coi: “Thằng năm! Bắt nó lại đây cho anh!”
Kiều Quan Võ là anh năm Kiều, từ sau khi được mở mang tầm mắt với phim điện ảnh Cảng Thành ở phòng chiếu phim liền học theo phong cách của đại ca trong đó, thu nhận đàn em làm đại ca.
Kiều Quan Cảnh có tiền, đối xử với đứa em trai này cũng rất hào phóng.
Cho nên ở nhà họ Kiều ngoài cha Kiều ra, kẻ đầu sỏ không sợ trời không sợ đất Kiều Quan Võ cũng chỉ nghe lời Kiều Quan Cảnh.
Kiều Quan Võ để tóc dài, mặc áo sơ mi hoa, trước ngực đeo kính râm, bên dưới mặc quần bò ống loe, vẻ mặt đầy thiếu kiên nhẫn, nhưng vẫn đứng dậy đi bắt người.
Một cổ tay của Kiều Kha bị Kiều Quan Võ tóm lấy, trong nháy mắt truyền đến cơn đau dữ dội.
Kiều Quan Võ không hề nương tay, định kéo tuột người xuống giao cho anh ba.
Sắc mặt Kiều Kha lạnh đi vài phần, xoay người ném toàn bộ đồ đạc trong tay kia lên người anh năm Kiều kêu lạch cạch!
“Anh bị ngu à? Không nghe thấy tôi bảo mang đồ lên lầu trước sao? Tai để đuổi ruồi à? Hay là điếc rồi? Hay là không hiểu tiếng người, chỉ hiểu tiếng súc sinh?”
Kiều Kha mượn khoảnh khắc ném đồ, chuyển từ trong không gian ra một cây gậy đánh chó đã chuẩn bị từ trước.
Dùng mười hai phần sức lực phang thẳng vào Kiều Quan Võ!
Đánh cho Kiều Quan Võ không kịp phòng bị không kịp trở tay, chớp mắt đã ăn bảy tám gậy!
Anh ta đau đến mức mặt mũi vặn vẹo, nghiến răng nghiến lợi cướp lại cây gậy, giơ gậy lên định đánh trả!
Kiều Kha bị cướp mất gậy cũng không né tránh, đầu còn cố ý đưa đến trước mặt anh ta!
“Anh năm Kiều! Anh có giỏi thì đánh đi! Đánh thẳng vào cái đầu này này!”
“Để đàn em của anh xem xem, lúc đại ca tối cao của bọn họ đánh phụ nữ oai phong nhường nào! Tài giỏi nhường nào! Bản lĩnh nhường nào!”
Sắc mặt Kiều Quan Võ dữ tợn, trong mắt tràn ngập ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy.
Hai tay nắm chặt cây gậy, hận không thể bổ đôi đầu Kiều Kha ra!
Nhưng anh ta là đàn ông, lại còn là người đàn ông làm đại ca dẫn đầu, dưới trướng còn có bao nhiêu đàn em.
Nếu anh ta đánh phụ nữ thì chẳng phải sẽ bị đàn em cười chết sao?
Đang lúc Kiều Quan Võ đâm lao phải theo lao, tiếng lòng của Kiều Thiến Văn vang lên.
[Chị nói chuyện thật không có phép tắc, còn đánh nhau, quá thô lỗ rồi, chị ấy còn đánh anh năm, mình xót anh năm quá...]
Tại sao lại phải đón con ranh con hoang dã đáng ghét này về nhà!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

