Gã chỉ nhận Thiến Văn là em gái!
Con ranh thối tha này, gã cóc thèm nhận!
Mẹ Kiều sầm mặt, lớn lên ở nông thôn đúng là không có giáo dục, mới giả vờ được mấy ngày đã lộ tẩy rồi!
Bà ta mắng: “Mày là một đứa con gái mà hết chửi bới lại đánh người! Mày xem lại bản thân mày giống cái dạng gì? Mày có chút giáo dục nào không? Có chút tố chất nào không? Có chút liêm sỉ nào không?”
Cả nhà họ Kiều dùng ánh mắt chỉ trích bất mãn nhìn Kiều Kha.
Dường như bọn họ mới thực sự là một gia đình.
Còn đứa con gái ruột Kiều Kha này mới là người ngoài.
Một tràng lạch cạch loảng xoảng hỗn loạn!
Kiều Quan Cảnh vừa kinh hãi vừa giận tím mặt, tức giận đứng phắt dậy, giơ tay định tát cho con ranh không biết trời cao đất dày Kiều Kha này một cái!
Gã không có thói quen không được đánh phụ nữ!
Kiều Kha tóm lấy cổ tay gã, trong lúc gã chưa kịp phản ứng đã nhanh chóng tát gã một cái!
Tiện tay tát thêm một cái nữa!
Lúc Kiều Quan Cảnh trừng rách khóe mắt định “giết chết” Kiều Kha, đột nhiên cảm thấy bụng hơi đau.
Cúi đầu nhìn...
Kiều Kha cầm con dao gọt hoa quả chĩa vào bụng gã.
Nếu gã dám manh động, cô liền dám đâm vào.
Hơn nữa cô cũng chắc chắn một trăm phần trăm...
“Anh có tin không? Tôi cứ đâm anh đấy, chỉ cần anh không chết, lúc mấu chốt này sẽ không có ai truy cứu tôi đâu.”
Không phải vì nhà họ Kiều quan tâm cô đến mức nào.
Mà là vào lúc mấu chốt đi xung hỉ cho nhà họ Tư này, vụ bê bối của đứa con gái ruột nhà họ Kiều là cô không thể truyền ra ngoài.
Kiều Quan Cảnh cười lạnh, gã không tin một con ranh con hai mươi tuổi từ nông thôn lên dám tùy tiện dùng dao làm người khác bị thương!
Lần này gã phải cho cô một bài học nhớ đời!
Cảnh cáo cô đừng mang những thói hư tật xấu ở nông thôn về thành phố!
Thành phố không chiều cái bộ dạng người đàn bà chanh chua này của cô!
Gã càng không sợ bài này!
Ngay lúc Kiều Quan Cảnh túm lấy tóc Kiều Kha định mạnh tay dạy dỗ cô, con dao trong tay Kiều Kha... đâm phập vào!
Từng giọt máu tươi nhỏ xuống tay Kiều Kha.
Kiếp trước cô đã truyền máu cho Kiều Quan Cảnh bao nhiêu lần, đủ để thay máu toàn thân cho gã rồi!
Bây giờ cô thu chút tiền lãi.
Trong tiếng hét chói tai đầy kinh hoàng của Kiều Thiến Văn, mẹ Kiều sợ hãi tột độ mặt mũi tối sầm ngất lịm đi.
Sắc mặt cha Kiều âm trầm như mực, đè nén ngọn lửa giận ngút trời: “Thằng tư! Thằng năm! Mau đưa anh ba của các con đến bệnh viện!”
Kiều Quan Võ hoàn hồn, nhìn Kiều Kha bằng ánh mắt vừa kinh hãi vừa khó tin. Vậy mà cô vẫn thản nhiên như thể vừa rồi chỉ tiện tay làm thịt một con gà.
Nuốt nước bọt...
Anh ta làm đại ca mấy năm nay rồi, còn chưa dám đâm ai.
Anh ta từng nghe nói có một số người nhà quê hung hãn ngang ngửa thổ phỉ, thường xuyên chặn đường cướp bóc trên những con đường lớn gần làng!
Đứa em gái này của anh ta... không phải là chị đại của băng đảng nào đó chứ?
Trong vài phần kích động, vài phần khiếp sợ, vài phần kinh ngạc khó hiểu, Kiều Quan Võ đưa Kiều Quan Cảnh đến bệnh viện.
Ngoài Kiều Thiến Văn ở lại chăm sóc mẹ Kiều bị kinh sợ quá độ dẫn đến ngất xỉu, những người khác đều đến bệnh viện.
Còn về ánh mắt phẫn nộ tột cùng của cha Kiều trước khi rời đi, Kiều Kha không hề bận tâm.
Cô quá hiểu bản tính của người nhà họ Kiều rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

